Yêu Vì Tính Phúc

Quyển 1 - Chương 2: Mang điểm tâm cho Hầu gia

trước
tiếp

“Phu nhân, Hầu gia, Hầu gia ở chỗ của nhị phu nhân, bây giờ ngài đi qua đó có vẻ không tốt lắm.” Bích Hoa do dự, thấp thỏm trong lòng.

Từ khi gả cho Hầu gia, Hầu gia cũng không tới Mai Uyển, phu nhân ngày ngày buồn bực không vui, nhưng cũng không dám có gì bất mãn. Huống chi Hầu gia tính tình trời sinh lãnh khốc, lúc nhân lúc này nếu đi qua, vạn nhất rủi ro, chỉ sợ ngay cả chính mình cũng bị liên lụy

Hứa Diệc Hàm cũng biết nếu lúc này đi qua tuyệt đối không phải là ý kiến hay, nhưng không còn cách nào khác, Kiều Vũ Mặc đi thượng triều từ sáng sớm, khi hồi phủ lại đến thư phòng giải quyết công vụ, dùng bữa xong liền đi qua chỗ nhị phu nhân Thanh Yên, nếu như hiện tại không đi, chắc chắn hôm nay không thể gặp hắn.

Nếu hôm nay như thế, không bài trừ về sau ngày ngày đều như thế, không bằng hiện tại liền đi.

“Mang lên mấy thứ điểm tâm kia, bồi ta đi Lan Uyển”. Hứa Diệc Hàm sửa sang lại tóc, ngắm nhìn trong gương đồng làn da trắng nõn, mịn màng, dung nhan quyến rũ nhiều vẻ mị hoặc, khóe miệng gợi lên ý cười nhẹ, đứng dậy yểu điệu bước ra cửa.

Tới Lan Uyển, Hứa Diệc Hàm đứng ở cửa khiến nhiều người ngạc nhiên, tiểu nha hoàn nhìn nàng một cái, biểu tình rất là kiêu căng, không hề có chút gì thái độ gọi là hạ nhân kính sợ chủ tử, bộ dạng mắt cao hơn đầu làm Hứa Diệc Hàm trong lòng một bụng hỏa.

Không lâu sau, nha hoàn bên người Thanh Yên – Lan Hương bước ra, nha hoàn này đầu trâm tay ngọc, toát vẻ quý phái, so với Hứa Diệc Hàm thì quý phái hơn nhiều. Sắc mặt nàng tràn đầy trào phúng, liếc nhìn ứa Diệc Hàm từ trên cao xuống, như đang nhìn một tên khất cái*, hừ lạnh một tiếng: “Hầu gia hỏi, phu nhân tới đây có việc gì quan trọng, nếu không có việc gì, không được quấy rầy nữa.”

*khất cái: ăn xin, ăn mày (chỉ bộ dáng nhếch nhác, rách rưới)

“Ta muốn đưa cho Hầu gia chút đồ vật.” Hứa Diệc Hàm nhàn nhạt nói.

Lan Hương liếc nhìn hộp thức ăn trong tay Bích Hoa, cười nhạo nói: “Ta khuyên phu nhân không cần lo lắng, Hầu gia nha, có phu nhân của nhà chúng ta hầu hạ, muốn ăn cái gì muốn uống cái gì, đều có phu nhân phân phó hạ nhân làm. Phu nhân bị nuôi dưỡng ở trong phủ, biết rõ Hầu gia không thích ngài, tội gì phải đến đây tìm mất mặt?”

Hứa Diệc Hàm lạnh lùng nhìn nàng, đôi mắt mị hoặc giờ phút này sắc bén vô cùng, phảng phất ngọn lửa giận cháy hừng hực. Lan Hương trong lòng bỗng cảm thấy run rẩy, đang định nói chuyện, đột nhiên Hứa Diệc Hàm nâng lên một cái bàn tay, “Bang” một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn kiều nộn liền in lên dấu bàn tay hồng nhạt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH