Yêu Đương Vụng Trộm

37: Tránh Xa Vợ Tôi Một Chút

trước
tiếp

Thư Tâm thất thần nhìn chằm chằm vào sân bóng rổ, cô không để ý rằng mình nhìn chằm chằm vào một chỗ thật lâu khiến một giáo viên nam đang chơi trên sân bóng rổ tự mình đa tình nghĩ rằng cô đang nhìn anh ta.

“Chào”.

Thư Tâm sửng sốt một chút rồi nhìn lên, chỉ thấy một người đàn ông đang đứng trước mặt mình.

Anh ta có vẻ cũng là giáo viên thể dục, thân hình cao 1m78 rất thấp so với Lăng Thiệu.

“Xin chào?” Thư Tâm do dự đứng lên, cô nghĩ rằng mình vô tình chiếm chỗ của anh, hoặc là bọn họ sắp thi đấu, người ngoài không được phép ngồi ở đây.

” Cô muốn xin wechat của tôi sao?” Nam nhân hỏi xong, anh ta chỉ vào sân bóng rổ ” Cô vừa nãy vẫn luôn nhìn tôi”.

Thư Tâm kinh ngạc mở miệng ” A! xin lỗi, vừa rồi tôi hơi thất thần!.

không phải đang nhìn anh a!.


“!.

.


Anh ta có chút xấu hổ, gãi tóc sau đầu cười cười ” Được rồi, da mặt tôi dày, có thể hay không cho tôi xin wechat, về sau có cơ hội sẽ mời mời cô đi ăn cơm”.

Thư Tâm lớn lên xinh đẹp, mặc một chiếc váy liền màu đỏ hở vai làm cho khuôn mặt cô thêm hết sức mềm mại và kiều mị, làn da lộ ra trắng nõn như tuyết.

Khoảnh khắc cô lơ đãng, không biết bao nhiêu trái tim đàn ông đã bị đã lỡ nhịp.

Bọn họ chơi bóng mà ai nấy đều thất thần liên tiếp mà nhìn cô, nhưng cô vẫn đang ngẩn người không nhìn thấy bọn họ.

Thư Tâm đang định từ chối, thì thấy Lăng Thiệu tiến tới từ lúc nào không biết, trên tay cầm một quả bóng rổ, từ xa hét vào mặt nam nhân trước mặt cô ” Vương Thành Chính, cậu mẹ nó có bệnh à!”
Vương Thành Chính quay đầu lại, bối rối nhìn Lăng Thiếu, không hiểu vì sao người đàn ông này đột nhiên nổi giận.

Anh trực tiếp ném quả bóng rổ vào trán anh ta ” Tránh xa vợ tôi ra một chút!”
Vương Thành Chính trợn tròn mắt, anh ta thậm chí còn quên mất quả bóng, sau khi bị đánh xong, anh ta ngạc nhiên nhìn Thư Tâm, lại nhìn về phía Lăng Thiệu ” Ngoạ tào! Đây là vợ của anh!”
Anh ta nhớ rõ khi kết hôn hình dáng không phải như thế này, kết hôn xong lại thay đổi hình dáng?
Trong đầu anh ta đang rất bối rối, nhưng cũng không dám hỏi thêm, đành quay sang Thư Tâm nói ” Xin lỗi chị dâu, mắt em bị mù, không nhận ra sớm!.

.

“.

Cô mặt đỏ tai hồng thấp giọng nói không sao.

Cô không bao giờ ngờ rằng Lăng Thiệu lại gọi mình là vợ trước mặt rất nhiều học sinh và giáo viên trong sân thể dục.

Người đàn ông này thực sự điên rồi.

Vương Thành Chính nhặt bóng rổ lên bối rối đi xuống, vừa lúc Lăng Thiệu đi lên chào một tiếng.

Vương Thành Chính nhanh chóng giơ tay giải thích ” Không phải, em đang chơi ở đó, nhìn thấy cô ấy!.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH