Yêu Đương Vụng Trộm

3: Thế Nào Lại Lớn Như Vậy

trước
tiếp

????????????????????????????????????????????????????????????
Thư Tâm tắm xong thay quần áo, lúc này mới thấy người đàn ông đang đứng ở phòng khách, trên người mặc áo vận động bó sát ngừoi, cơ bắp cuồn cuộn bị siết chặt, trán vẫn lấm tấm mồ hôi cả người toát ra hơi thở nam tính.

“…Xin chào..tôi là Thư Tâm, bạn đại học của Tống Văn”
“Tôi biết…xin chào…tôi tên là Lăng Thiệu”.

Không khí hiện tại có chút xấu hổ.

Thư Tâm cúi đầu nói ” Tôi xong rồi…anh dùng phòng tắm đi”.

Người đàn ông gật đầu và đi vào.

Không lâu sau, từ bên trong truyền đến tí tách tiếng nước tiểu, không biết anh đã kìm được bao lâu.

Thư Tâm ở bên ngoài nghe thấy âm thanh kia mặt đỏ tai hồng, qua một hồi lâu mới kết thúc.

Người đàn ông vào phòng ngủ, lấy một quần đùi, dường như nghĩ về điều gì đó, anh ta quay lại cầm lấy áo phông, lúc này mới vào phòng tắm.

Thư Tâm cúi đầu làm bộ như không nhìn thấy anh, vào bếp lấy đồ sẵn rất nhiều trong tủ lạnh, phần lớn đều hâm nóng là có thể ăn, còn có một ít sủi cảo đông lạnh.

Cô trước vo gạo rồi bỏ vào nồi cơm trên kệ.

Theo sau cô chuẩn bị đi mua một ít rau dưa, sau khi nghĩ lại thì không có chìa khóa.

Cô liền đi vài bước đến cửa phòng tắm nói với anh ” Cái kia….tôi muốn xuống siêu thị dưới lầu mua ít đồ”.

Nam nhân đã cởi sạch quần áo, trên người chỉ còn lại một cái quần lót, hắn mở cửa ra.

Ánh mắt của cô rơi vào vùng ngực rắn chắc của anh, sau một lúc dừng lại, cô có chút thất thố nhìn ra chỗ khác “…tôi nói….tôi đi xuống lầu một lát”.

“Ân” Người đàn ông gật đầu, sau đó chỉ ra ngoài ” Chìa khóa ở trên tủ giày”
” Được, cảm ơn”.

Thư Tâm cúi đầu cảm ơn rồi vội vàng bước ra ngoài, nhưng cô không ngừng nghĩ tới khối to lớn người đàn ông bọc trong quần lót nặng trĩu một đoàn.

…Làm thế nào mà nó trông lớn như vậy.

Thư Tâm đã mua một ít đồ tại siêu thị, khi lên lầu, người đàn ông vẫn còn đang tắm.

Cô bắt đầu vào bếp nấu ăn.

Cô dự định ngày mai sẽ làm món gì đó để Tống Văn mang đi, dù sao cô cũng ở nhà cô ấy coi như đáp lễ vậy.

Sau khi nấu xong hai món, cô quay đầu lại thấy người đàn ông không biết từ khi nào đứng đằng sau nhìn chằm chằm vào cô.

Cô quẫn bách nhìn anh nở một nụ cười một cách ngượng ngùng ” Xin lỗi….tôi tự ý sử dụng….!nhà bếp”.

” Không có gì!” anh cầm lấy khăn xoa xoa tóc ” Cứ tự nhiên đi”.

Anh diện mạo thực dương cương.

Ngũ quan tuấn tú, làn da hơi ngăm đen, nhưng kết hợp lại lộ ra vài phần soái khí đến không ngờ.

Thanh âm rất dễ nghe, tiếng phổ thông thực chuẩn.

Thư Tâm không thể không nghĩ đến chồng mình, người đàn ông đôn hậu thành thực, thấy nữ nhân chỉ biết ngại ngùng, nói tiếng phổ thông thì lúng túng, ưu điểm lớn nhất là lòng hiếu thảo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH