Yêu Đương Vụng Trộm

1: Ở Nhờ

trước
tiếp

********************************************
” Bao lâu nữa cậu tới?”
Thư Tâm liếc nhìn đồng hồ, sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ tàu cao tốc, cười nói: ” Hẳn là nhanh, tàu chạy rất nhanh, ước chừng còn có nửa giờ”.

Tống Văn đầu bên kia điện thoại ngáp một cái ” Được rồi, cậu đến nơi thì cứ bắt taxi đến chỗ mình”.

Thư Tâm có chút ngượng ngùng.

Đam Mỹ H Văn
” Các cậu đều đã kết hôn, tớ ở nhà của cậu có bất tiện lắm không?”
“Có gì bất tiện đâu, dù sao nhà mình cũng to, nhiều phòng còn trống, không sao đâu”.

Tống Văn lại ngáp một cái sau khi trả lời cô.

Thư Tâm không nhịn được hỏi” Tối hôm qua cậu không ngủ được sao? Nếu không cậu ngủ thêm chút”.

“Đừng nhắc tới chuyện đó, chồng tớ đêm qua như thú vật, hành tớ cả đêm không ngủ nên kiệt sức” Tống Văn than thở miệng đầy oán giận.

Thư Tâm che điện thoại, cười ra tiếng ” Cậu như vậy, nhiều phụ nữ hâm mộ với cậu chết mất”.

” Hâm mộ?” Tống Văn lên tiếng ” Ai hâm mộ tới ngủ với hắn một lần thử xem”.

Thư Tâm không dám nói những chuyện riêng tư này trước mặt người khác vì đang ở trong xe, chỉ cười cười lại cùng Tống Văn trò chuyện thêm vài câu, cô mới cúp điện thoại.

Vừa rồi cô cũng không nói dối.

Rất nhiều phụ nữ hâm mộ Tống Văn.

Trong số nhiều người này, tất nhiên có cả cô nữa.

Tống Văn gia cảnh khá giả, khi còn đi học cô ấy tiêu tiền mua gì cũng được, còn cô thì dù đã có gia đình nhưng cô ấy vẫn không dám mặc quần áo đẹp, khi cô đi mua sắm ở trung tâm mua thương mại lo lắng vì không đủ khả năng chi trả liền bị nhân viên chế giễu.

Sau khi tốt nghiệp đại học, cô trở về quê hương, tìm một công việc văn thư lại nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ an bài để hẹn hò rồi kết hôn, chồng cô là một người đàn ông lương thiện, sẵn sàng làm việc chăm chỉ để kiếm tiền, nhưng hai người đã một khoảng thời gian khó khăn sau khi kết hôn.

Bố mẹ chồng lần lượt đổ bệnh phải nhập viện, họ nhanh chóng tiêu hết số tiền dành dụm được.

Thư Tâm không phàn nàn gì về điều này, nhưng không tránh khỏi cảm giác u uất khi đi làm, trong ngăn kéo cô vẫn còn giữ bức ảnh nhà mẫu của ngôi nhà mới, cô mơ ước được sở hữu một ngôi nhà thuộc về mình.

Nhà riêng ư.

Bây giờ, cô đã kết hôn được năm năm.

Cô không có gì ngoại trừ sự mệt mỏi với hai bàn tay trắng.

Hôm nay cô chuẩn bị vốn định đến chợ Phía Nam xử lý chút việc, nhân tiện tụ tập với bạn học cũ, chồng cô ngay từ đầu cũng muốn đi cùng.

Kết quả là mẹ anh đột nhiên bị bệnh, nên anh vội vàng trở lại.

Thư Tâm nhìn anh ta đi đến nhà ga mà không nói gì, cô cầm vé và đi đến nhà ga.

Một bên lau nước mắt một bên nói với bản thân mình.
Con đường do chính cô lựa chọn, đã là thế này rồi, dù có tồi tệ đến đâu thì cô cũng có thể vượt qua được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH