Xuân Sắc Tràn Đầy (Cướp Tình)

Chương 9: Khách không mời mà đến

trước
tiếp

Lý Húc nghe được lời cô, sắc mặt trở nên điên cuồng tức giận.

Hắn gạt Mạc Quân Lâm qua một bên, xông lên trước bắt Từ Nghiên lại. Nhưng lại bị Mạc Quân Lâm nghiêng người ngăn cản, hắn nổi giận đùng đùng, cách Mạc Quân Lâm muốn kéo Từ Nghiên, quát to lên: “Em có biết em đang nói cái gì hay không? Chúng ta ở bên nhau bao lâu rồi, hôm nay em tùy tiện nghe lời người khác nói, liền muốn chia tay với anh?”

Từ Nghiên núp ở sau lưng Mạc Quân Lâm. Cố gắng tránh né cánh tay Lý Húc. Cô nghẹn ngào hét lên: “Không chỉ là bởi vì cô ta! Lý Húc, em đã sớm nên cùng anh chia tay, em…”

Cô dừng một chút, sau đó nghiêm túc nói: “Em không thích anh.”

Lý Húc không dám tin tưởng những lời này, đồng tử co rụt lại: “Không thích, em nói không thích anh? Không thích chỗ nào? Em lập lại cho anh.”

“Bây giờ em không thích. Không thích anh lớn tiếng với em, không thích anh hay hùng hổ dọa người, còn rất nhiều, rất nhiều thứ không thích.”

Cô lại khóc rống lên: “Lý Húc, chúng ta chia tay đi! Anh về sau không cần đến tìm em nữa. Từ nay ai đi đường nấy….”

Từ Nghiên sau khi nói xong, che mặt chạy đi, Lý Húc muốn đuổi theo, bị Mạc Quân Lâm ngăn cản: “Cậu bình tĩnh trước đi, bộ dạng này đang dọa cô ấy sợ.”

Lý Húc tức muốn hộc máu, đang định đẩy hắn ra. Lại nghe những lời này, một bước cũng không dám đi nữa. Hắn quay đầu nhìn Từ Nghiên chạy ra xa, phẫn hận mà nắm chặt nắm tay, hung hăng đập vào bức tường gần đó. Bức tường bị móp hẳn một phần, mồ hôi rớt xuống dưới đất, hắn còn chưa hết giận, lại đá hai chân lên tường, sau đó lại đấm hai cú, ủ rũ cắn răng. Một lúc sau, một giọt, hai giọt, ba giọt, nước mắt cứ thế mà rơi xuống.

Lý Húc lau mặt, đẩy Mạc Quân Lâm ra, bỏ đi, cũng không thèm quay đầu lại nhìn Mạc Quân Lâm một lần.

Mạc Quân Lâm đứng tại chỗ, nhìn Lý Húc rời đi, ánh mắt hiện lên tia kiên quyết.

##

Sau đó, ở trường học.

Từ Nghiên cũng không nói chuyện với Lý Húc. Lý Húc cho dù cố gắng tìm cũng không được. Những lúc đi vệ sinh, Từ Nghiên đều đi cùng một bạn học nữ khác, cơ hội gặp mặt riêng lẻ đều không cho hắn. Sau đó, hắn cố gắng ăn vạ năn nỉ cô, nhưng cô không đáp ứng, có lúc tiếng chuông vào lớp vang lên, Lý Húc chỉ có thể sắc mặt xanh mét rời đi.

Sau khi tan học, mẹ Từ đều đến đón cô về, Lý Húc càng không tìm được cơ hội.

Thời gian càng dài, nhiều lần sau đó, Lý Húc hiểu được cô thật sự quyết tâm chia tay. Nên không phiền cô nữa. Nếu có nữ nhân khác tới nói chuyện, Lý Húc cũng không bận tâm, lúc nào cũng lạnh mặt, không khí xung quanh trở nên trầm thấp lạnh lùng. Không còn là thiếu niên ấm áp khi xưa nữa.

Từ Nghiên biết rõ, thấy rõ những chuyện này. Nhưng cô hiện giờ không muốn nói tới nữa.

Cô nghĩ một khi đã quyết định rồi, thì không nên quay đầu lại nữa.

Mạc Quân Lâm cũng không phiền cô, chỉ là mua cho cô rất nhiều đồ uống nóng, thậm chí có lúc đi học thể dục quên mang khăn lông, sau đó mỗi ngày trong ngăn kéo xuất hiện rất nhiều khăn lông sạch.

Cô biết Mạc Quân Lâm làm, nên đồ uống cô không dùng, trực tiếp bỏ thùng rác. Lần đầu tiên còn bảo là ngoài ý muốn, nhưng lần thứ 2 trong nhà vệ sinh, thì sao? Làm sao giải thích được? Làm sao cô có thể tha thứ cho hắn đây?

##

Từ Nghiên đang tính toán về nhà, nhưng vừa đến cổng, nhìn thấy Lý Húc đang chờ cô.

“Nói chuyện với anh một chút.”

Từ Nghiên không để ý, vòng qua bên cạnh bỏ đi.

Lý Húc chạy theo, vừa đi vừa nói: “Anh biết thời gian qua là em chuẩn bị thi, anh không muốn làm phiền em, nhưng thi xong rồi, em có thể cho anh một cơ hội không? Anh biết anh không đủ quan tâm em, về sau anh sẽ không như vậy nữa, được hay không?”

Hắn đang nói, mẹ Từ cũng chạy đến, Từ Nghiên lập tức leo lên xe, phản ứng một câu cũng không cho hắn. Lý Húc thật bất đắc dĩ, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH