Xuân Sắc Tràn Đầy (Cướp Tình)

Chương 7: Chúng ta chia tay đi

trước
tiếp

Nếu mẹ biết, khẳng định sẽ nổi điên, còn có những cậu xung quanh, ở trường học, họ sẽ chỉ chỉ trỏ trỏ, cô bỗng nhiên không dám nghĩ nhiều nữa, hậu quả thật là quá đáng sợ!

Cô thật tình không muốn ai biết chuyện này!

Từ Nghiên nuốt nước miếng, âm thanh khàn khàn cố đè nén nói ra: “Không có gì, chỉ là mình hơi đau bụng…Giờ đã đỡ hơn rồi, không có gì nghiêm trọng.”

“À….Vậy là tốt rồi.” Cô gái bên ngoài cũng chỉ là thuận miệng hỏi một chút, sau đó nhún nhún vai, đi đến bồn rửa tay, rửa sạch xong liền đi ra ngoài.

Mạc Quân Lâm thấp giọng nói: “Nghiên Nghiên, cảm ơn cậu.”

Vừa rồi cô chỉ cần ra tiếng cầu cứu cậu bên ngoài, hắn khẳng định chết chắc. Tuy rằng, hắn biết rõ tính cách cô, cũng đoán được cô sẽ không dám nói ra, nhưng Mạc Quân Lâm không nghĩ tới, Từ Nghiên sẽ nghĩ xa tới nỗi, sợ hắn bị cảnh sát bắt đi.

Hắn còn dám cảm ơn cô? Cô mới không phải vì hắn mới nói dối như vậy! Cô cố giãy giụa, “Cậu buông mình ra…..Mình muốn đi ra ngoài! Ưm….”

Đột nhiên, hắn áp sát mặt cô, đôi môi mỏng lại phủ lên miệng cô.

Cô giơ tay lên đánh vào người hắn. Hắn mặc cho cô đánh, chỉ là nhất quyết không buông miệng cô ra. Giống như tình nhân, hôn nhau đến tĩnh mịch, cuồng điên. Còn triền miên, môi hắn rất mềm, lại rất nóng, nghiền nát cánh môi cô, vuốt ve, nóng bỏng.

Ngón tay hắn vẫn ở bên trong cơ thể cô, nhưng không có động đậy, chỉ chuyên chú hôn cô, cả đôi môi cuốn vào cánh môi cô. Hút đến nghiêm trọng, đầu lưỡi vươn vào bên trong, nhấm nháp mỹ vị bên trong miệng cô, liếm đến chân thành, làm cô có chút khát.

Hơi thở nóng rực của hắn, giống như thô ráp, giam cần hơi thở cô. Cô không còn chỗ trốn, lại không biết làm sao, tất cả cảm xúc lúc này có kích thích, có ngọt ngào, có thể lấp đầy tình cảm….Tất cả đều tập trung hết, trên đôi môi hai người. Hắn cuốn cô vào một cơn lốc xoáy, cô vô pháp tránh khỏi, ý thức cũng mất đi.

Dần dần, cô quên mất chống cự, cánh tay vô lực rũ xuống, lông mi đen nhánh không ngừng rung động. Cô bị hôn đến mơ hồ. Sau đó, ngón tay ở trong cơ thể cô bắt đầu động đậy.

Cảm giác trong người lại tê dại khoái cảm, làm cô không kịp phòng bị.

“Ưm….”

Môi cô trong môi hắn, không nhịn được mà rên rỉ. Nhưng tiếng rên kiều mị này, lại bị Mạc Quân Lâm nuốt hết vào miệng.

Cô cùng hắn, sớm đã hôn nhau đến nỗi quên mất bản thân đang ở chỗ nào.

Từ Nghiên dựa hẳn vào cơ thể Mạc Quân Lâm, cái miệng nhỏ bị hắn triền miên liếm mút, chỗ thần bí u ám bị hắn ra ra vào vào…..

Rõ ràng là cô muốn giãy giụa, nhưng không chống cự lại được cảm giác này…

Quá kỳ quái, thật là quá kỳ quái.

Vừa thoải mái, vừa kích thích.

“Ô….Ân…..” Từ Nghiên phát ra tiếng thở dốc, miệng lưỡi cô khô khốc, theo bản năng muốn nuốt nước miếng, đầu lưỡi hắn ở trong miệng cô, động tác nuốt nước miếng trở thành mút đầu lưỡi hắn.

“Ưm…” Mạc quân lâm phát ra một tiếng rên khoái cảm. Bị cô hút một lần, chạm thẳng vào trái tim, hắn lúc này mới buông ra, nói: “Nghiên Nghiên….Mình thích lắm….Cậu mút như vậy….Mình thích lắm….”

Mới vừa rồi chỉ là vô thức, cô làm sao có thể chủ động làm hắn.

Bất quá không sao, hắn có rất nhiều biện pháp bức cô, ép cô.

Hắn lại hôn lên, đầu lưỡi mỏng lại chen vào bên trong miệng cô, dùng sức mút, đem hết nước miếng trong miệng cô hút đi.

Miệng Từ Nghiên khô cứng, khát không thể chịu, mà mỗi lần khát, cô lại mút một lần, mỗi lần đều ngậm lấy đầu lưỡi hắn. Âm thanh thoải mái từ cổ họng phát ra theo bản năng.

Tiếng rên rỉ kia là Từ Nghiên mắc cỡ chết đi được, nhưng cô không có cách nào khác, thậm chí bị mút đến tê rần. Tim Từ Nghiên đập như quả trống, cô không biết tại sao chính mình lại phản ứng như vậy.

Ngón tay ở hạ thân bắt đầu động nhanh, từng cơn khoái cảm nảy lên, cô liều mạng lắc đầu, miệng vừa được tách ra, cô lên tiếng: “Dừng tay lại….Đừng mà….”

Từ Nghiên sợ âm thanh rên rỉ này bị người khác nghe được, sống chết cắn chặt môi.

“Hiện giờ không có ai….Cậu kêu lên đi….” Mạc Quân Lâm vuốt ve cánh môi cô, âm thanh khàn khàn mê hoặc.

Cô xấu hổ, trừng mắt với hắn, hai con mắt cơ hồi dán vào nhau, đôi mắt long lanh kia như mê hoặc Mạc Quân Lâm, dục vọng dâng lên cuồn cuộn.

Mạc Quân Lâm không muốn Từ Nghiên trốn tránh, trực tiếp cầm lấy tay cô: “Nghiên Nghiên….Lại thoải mái một lần nữa….Được không?”

Ngón tay phía dưới gãi nhẹ, nhưng chậm lại, sau đó cắm sâu hơn trong người cô, ma sát không ngừng. Nơi riêng tư lúc này truyền đến khoái cảm điên cuồng, ngón tay đáng giận đó đụng vào điểm G sâu thẳm bên trong, Từ Nghiên lúc này căng thẳng, cô cảm giác được hạ thân càng lúc càng phát ra nhiều nước, cô nhịn không được hét lên: “Cậu dừng lại….Nhanh….”

Không được, cô sắp không được.

“A a a……!” Từ Nghiên thét chói tai, cả người tê rần, dòng nước bởi vì khoái cảm mà tràn ra. Tiểu huyệt run rẩy một trận, nước chảy xuống hết phía dưới đùi. Đôi mắt Từ Nghiên thất thần, cái miệng nhỏ phát ra một tiếng nỉ non quyến rũ: “Ưm…Ân…Thật thoải mái….”

Từ Nghiên nói ra những lời này đều là vô thức, Mạc Quân Lâm nghe vào trong tai, nhịn không được nhếch miệng cười, sau đó hôn nhẹ sau gáy cô. Hắn nghĩ thầm, về sau hắn sẽ làm cô thoải mái hơn.

Thoải mái đến độ cô không rời đi được nữa.

##

Lúc này, bên ngoài có hai người đi vào. Từ Nghiên mới từ cao triều tỉnh lại. Đã bị hay chữ “Lý Húc” làm bừng tỉnh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH