Xuân Sắc Tràn Đầy (Cướp Tình)

Chương 3-2: Cái gì tớ cũng chậm hơn cậu ấy, chỉ còn mình cô thôi

trước
tiếp

Từ Nghiên trước kia có bao nhiêu tín nhiệm Mạc Quân Lâm, thì hiện tại liền có bao nhiêu thất vọng. Lý Húc nhìn khuôn mặt trầm xuống của Từ Nghiên, khóe miệng mới tươi cười giờ cũng nhạt phai. Hắn bước qua theo phản xạ nắm tay cô, nhưng lại bị Từ Nghiên tránh né, Từ Nghiên hiện giờ sợ hãi người khác đụng chạm cơ thể.

Lý Húc một tay trống không, khuôn mặt tuấn tú trầm xuống: “Từ Nghiên, em lại nháo cái gì?” Hai mắt Lý Húc âm u, thanh âm cũng trở nên lạnh.

Cô rũ đầu nhỏ giọng nói: “Không có, không phải nói muốn xem phim sao…..Tại sao…..cậu ấy cũng tới?”

Lý Húc thấy Mạc Quân Lâm tới gần, đành nhịn xuống: “Vé xem phim là Quân Lâm mua, cậu ấy cũng lâu rồi không đi cùng chúng ta. Xem phim xong cậu ấy sẽ về, anh với em vài vòng, được không?”

Cô vừa thấy Mạc Quân Lâm tới, lập tức muốn bỏ chạy về nhà, nhưng cô không nghĩ Lý Húc sẽ tức giận như vậy.

Cô đang do dự, Lý Húc nắm chặt tay cô, kéo cô về phía trước.

Lý Húc giống như rất không cao hứng, Từ Nghiên mím môi, thầm nghĩ thôi cứ nhịn đi, xem xong phim Mạc Quân Lâm cũng rời đi, hơn nữa còn có Lý Húc ở đây, cậu ấy cũng không dám làm bừa đâu.

Từ đầu tới cuối, cô không thèm liếc mắt nhìn Mạc Quân Lâm lần nào nữa.

Mạc Quân Lâm không nói lời nào, đi theo phía sau họ, ánh mắt nhìn hai người đang nắm tay nhau, đôi mắt híp lại lộ ra vẻ thâm trầm, hai môi mím chặt.

Mạc Quân Lâm đi nhanh hơn, không đi phía sau nữa mà vòng qua bên cạnh Lý Húc.

Giữa Từ Nghiên và Mạc Quân Lâm, cách nhau một Lý Húc.

Mạc Quân Lâm cái gì cũng không nói, nhưng Từ Nghiên biết được, hắn nhìn cô. Sự tồn tại của Mạc Quân Lâm làm Từ Nghiên cảm thấy khó thở, cấp bách.

Thời gian vừa đúng, người trong rạp phim cũng tương đối, Mạc Quân Lâm lấy vé xem phim, sau đó ba người bắt đầu vào trong, tìm vị trí ngồi xuống.

Từ Nghiên nhìn Mạc Quân Lâm ngồi xuống, liền chờ Lý Húc cũng ngồi vào chỗ rồi mới tới lượt cô, ai nghĩ cô vừa ngồi xuống, Mạc Quân Lâm lại đĩnh bạt đứng lên: “Mình nhìn nhầm dãy số.”

Hắn đi xuyên qua Lý Húc, ngồi bên cạnh tn,. Chỉ một thoáng, lông tơ trên người cô dựng đứng cả lên. Cô thẳng người, mở miệng nói Lý Húc đổi vị trí với cô, nhưng vừa định mở miệng, Mạc Quân Lâm đã cầm lấy cổ tay cô. Từ Nghiên bị hù sợ đến sống lưng tê rần, tức khắc không dám động đậy nữa, mà Lý Húc căn bản không chú ý tới cô, chỉ một lòng tập trung ăn bắp.

Cô cố rút tay ra, nhưng lại bị Mạc Quân Lâm nắm chặt. Mạc Quân Lâm ở bên tai cô, nhỏ giọng: “Nghiên Nghiên, có lạnh không?” Âm thanh trong phòng rất lớn, hắn nói chuyện với cô không thể truyền đến tai Lý Húc, hơn nữa ánh sáng ở đây không rõ, hắn không hề kiêng nể mà ép gần cơ thể cô, một chút cũng không sợ hãi.

Cô chịu không nổi, nổi nóng nói: “Cậu…Buông tay ra.”

“Cái gì?” Trên phim lúc này phát ra một âm thanh rất lớn, Lý Húc không nghe được Từ Nghiên nói cái gì nên hỏi lại.

“Cậu ấy nói lạnh.” Mạc Quân Lâm thay cô trả lời, buông cổ tay cô ra, cởi áo khoác chính mình đang mặc, đặt lên chân Từ Nghiên.

Lý Húc hôm nay không có mặc áo khoác, chỉ có Mạc Quân Lâm là có.

Lý Húc thấy Mạc Quân Lâm đắp áo lên chân Từ Nghiên, hơi nhíu mày. Trước kia Mạc Quân Lâm luôn đối xử tốt với Từ Nghiên, nhưng hôm nay cả ba người đã thay đổi, Lý Húc có chút không thích ứng được.

Lúc này, phim điện ảnh bắt đầu cao trào, Lý Húc không nghĩ nữa, quay đầu tập trung xem phim. Từ Nghiên cắn môi, cơ thể hoang mang lo sợ, cô căng thẳng cả người, sợ hãi Mạc Quân Lâm lại làm bậy. Nhưng, hắn vẫn im lặng không có động tác gì. Xem ra lời lý Húc nói vừa nãi, thành công áp đảo Mạc Quân Lâm đi.

Từ Nghiên xem một hồi thì bị phim điện ảnh thu hút, nhưng chưa được bao lâu, cô cảm nhận được trên đùi mình có một bàn tay nóng rực đang vuốt ve. Cô quá sợ hãi, thậm chí không dám phát ra phản ứng gì, đành mặc kệ hắn làm loạn.

Hắn ở bên đầu gối, vuốt ve, khiêu khích một vòng, sờ đến cả người cô đều nóng lên.

“Mình đi vệ sinh.” Từ Nghiên đứng lên, thở phì phò bỏ chạy.

Cô vòng qua bên hướng Lý Húc ngồi, cơ hồ là chạy trối chết, nhưng Lý Húc chỉ chuyên tâm tới phim điện ảnh, không phát hiện ra cái gì, Mạc Quân Lâm ngồi một hồi cũng đứng dậy rời đi, mà bản thân Lý Húc lại không chú ý ra cái gì.

Từ Nghiên đi rất nhanh, vừa đi vừa quay đầu lại xác định không có ai đi theo, đi vào nhà vệ sinh nữ, mới thở phào nhẹ nhõm. Cô đứng trước bồn rửa tay, bộ ngực phập phồng không ngừng, Từ Nghiên mở vòi nước ra rửa tay, lại dùng nước lạnh tát lên mặt, cố gắng chấn định bản thân một chút. Từ Nghiên hỏi chính mình, bây giờ làm sao đây? Bỏ về hay là một chút mới về?

Từ Nghiên ngẩng đầu lên nhìn vào gương, nhưng không chỉ có một mình cô, sau lưng còn có một khuôn mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm Từ Nghiên.

“A……!” cô hé miệng, thét chói tai, thân thể chưa kịp phản ứng, tay đã bị Mạc Quân Lâm túm chặt, kéo vào một căn phòng.

Mạc Quân Lâm động tác gọn gàng khóa lại cửa, Từ Nghiên sợ tới mức không biết làm sao cho phải, cô càng sợ, nước mắt lại rớt xuống càng nhiều. Cô tránh qua một bên, đôi tay vòng qua cơ thể chính mình, lên tiếng: “Cậu….Tránh ra….”

Mạc Quân Lâm ôm Từ Nghiên vào lòng, giọng nói khàn khàn: “Nghiên Nghiên đừng sợ mình được không, mình thích cậu lắm, Nghiên Nghiên.”

Từ Nghiên nghe được những lời này, cô ngây cả người, sau đó nghẹn ngào: “Cậu thích mình….Lại đối với mình như vậy?”

Mạc Quân Lâm rầu rĩ: “Nghiên Nghiên, mình đọc sách, nó nói muốn làm nữ nhân động tâm, cách tốt nhất là chiếm được cơ thể họ. Lý Húc nói hắn cái gì cũng chưa từng làm với cậu. Mình cái gì cũng chậm hơn Lý Húc, chỉ còn cậu thôi, Nghiên Nghiên.”

Từ Nghiên xấu hổ và giận dữ không thôi, Lý Húc tại sao cái gì cũng nói cho Mạc Quân Lâm biết. Thậm chí chuyện bọn họ hôn môi vài lần, cũng đã kể đi? Còn có, Mạc Quân Lâm nói cái gì mà cơ thể, nói lung tung cái gì.

Cô dùng sức đẩy Mạc Quân Lâm ra, khóe miệng hắn rủ xuống, vẻ mặt đầy hối hận, cảm tình quen biết nhau từ nhỏ, Từ Nghiên không chịu được biểu tình đáng thương của hắn, cô nghi hoặc hỏi: “Cậu xem sách gì?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH