Xuân Sắc Tràn Đầy (Cướp Tình)

Chương 3-1: Chỉ muốn trốn xa hắn

trước
tiếp

Hai chân Từ Nghiên khép chặt, nhưng lại vô tình kẹp chặt cái tay hư hỏng kia lại giữa hai chân, Mạc Quân Lâm không cảm thấy mắc cỡ, hắn vươn ngón tay ra, móc lấy cái quần lót của cô, kéo xuống hẳn một phần. Ngón tay thon dài chui vào trong, xoa tới xoa lui bên ngoài rừng rập khu vực bí hiểm của cô. Lần đầu tiên trong đời, Từ Nghiên bị người khác chạm phải chỗ này.

“Nghiên Nghiên, sao nó lại ra nước.” Giọng nói Mạc Quân Lâm khàn khàn, giống như mê chưởng bên tai cô nỉ non không ngừng.

Từ nghiên xấu hổ giận dữ. Trái tim treo lơ lửng giữa không chung, thân thể căng thẳng, máu trong người hạ xuống thấp.

Bỗng nhiên, ngón tay tà ác kia hướng về phía tiểu thịt, lòng bàn tay hắn nhẹ bắn một chút, cô run lên, d*m thủy lại chảy ra không ngừng.

Mạc Quân Lâm kề thấp cô, nói: “Xoa chỗ này, nó sẽ ra nước, Nghiên Nghiên, cậu thật lợi hại.”

“Ưm…” Cô gắt gao che miệng, nhưng vẫn phát ra âm thanh như làm nũng. Trên xe buýt không khí lạnh vẫn đọng lại, cô sợ hãi giống như ngã xuống dòng nước chảy xiết, Từ Nghiên không thể chống lại cho dù chỉ là bọt nước.

Ngón tay Mạc Quân Lâm vẫn ra sức xoa nắn. Hắn rũ mắt, muốn nhìn bộ dạng xấu hổ của cô, muốn thu hết bộ dáng này vào mắt, thật đáng yêu.

Hắn còn muốn cô lộ ra nhiều điểm trước giờ chưa từng gặp phải.

Mạc Quân Lâm dùng sức, cả bàn tay ép sát tiểu huyệt cô, ngón cái và ngón trỏ xoa nắng tiểu châu sâu thẳm đáng thương, ngón giữa cùng ngón áp út qua lại vuốt ve cửa mình, ngón tay nhỏ nhất không ngừng chọc vào chỗ ướt đẫm nước của cô.

Từ Nghiên bị sờ đến cản người xụi lơ, trừ bỏ cố sức che miệng, cô chỉ nhu nhược trốn vào một góc, hoàn toàn vô pháp ngăn cản thanh niên hư hỏng kia làm loạn.

Mạc Quân Lâm sờ chân cô, đối với cô là đã quá sức chịu đựng rồi, làm sao hắn có thể sờ vào nơi đó của cô.

Nơi đó có chút dơ, còn có, chút kích thích.

Đôi mắt đẹp của Từ Nghiên tích đầy bọt nước, nước mắt không ngừng rơi xuống, nhưng Mạc Quân Lâm lại vờ như không thấy, còn dám hỏi cô: “Tớ sờ như vậy, Nghiên Nghiên, thoải mái sao.”

Cô mãnh liệt lắc đầu, cô vùng eo, ngón tay kia chọc thẳng vào bên trong cô.

Ngón tay im một hồi, lại thọc vào thêm.

Hắn mới đầu còn chậm rãi, tiếp theo càng làm càng hăng, hai tai cô nghe rõ tiếng nước róc rách.

Hắn đùa giỡn một hồi, ở nơi bí ẩn đó, chảy ra một trận xuân thủy. Tiểu huyệt không tự giác được sự cầu khẩn của cô, càng lúc càng chảy ra nhiều xuân thủy, càng lúc càng có nhiều cảm giác.

“Ưm…” Ngón tay hắn thọc cô đến không chịu nổi, cô không còn sức giãy giụa, toàn thân bị hãm sâu trong cái vòng khoái cảm.

Hai mắt cô vô thần, run rẩy vài cái, cả người xụi lơ.

Cô cảm nhận được cơ thể đã tiết ra một cái gì đó, cảm giác kia thật thoải mái, chờ cô lấy lại tinh thần, liền nghe được âm thanh nhàn nhạt của hắn: “Nghiên Nghiên….cao trào sao?”

Mạc Quân Lâm thấy Từ Nghiên bật khóc, lại cúi đầu hôn cô: “Mình đọc sách, cảm giác lúc cao trào sẽ thoải mái, cậu không thích sao….sao lại khóc?”

Từ Nghiên run bần bật, thân thể cô cảm nhận được rõ ràng vị khoái cảm kia, nhưng trái tim lại đau đớn, cô tin tưởng Mạc Quân Lâm như vậy, sao hắn lại đối xử với cô như thế?

Mạc Quân Lâm không vì Từ Nghiên bật khóc mà buông tha cô, hắn ôm cô thật chặt, ấn đầu cô dựa vào ngực hắn. Cô muốn giãy dụa vài lần, nhưng không có sức, cố vài cái liền từ bỏ, hai mắt nhắm nghiền nước mắt chảy ròng, qua một lúc thì ngủ mất.

Mạc Quân Lâm dao động, hắn than nhẹ một tiếng, vỗ vỗ tóc cô, lại trượt tay xuống môi mềm, vuốt ve yêu thương nó.

Hai tiếng sau, xe buýt cuối cùng cũng về tới trường: “Cuối cùng cũng tới rồi.”

Chui vào lỗ tai chính là tiếng hoan hô của mọi người, Từ Nghiên cuối cùng cũng tỉnh, cô cắn môi, đứng dậy đi vòng qua người hắn, lấy hành lính của bản thân. Xe buýt dừng hẳn, Từ Nghiên cầm lấy hành lý bỏ chạy, thậm chí cô đi ngang qua Lý Húc cũng không phát hiện.

Hai tay bị một người nắm chặt. Cô quay đầu lại, là Lý Húc.

Trong lòng Từ Nghiên thở phào, nhưng lại bất lực phẫn nộ không thôi, mới vừa rồi cô gặp phải những chuyện kia, Lý Húc thì chỉ lo ngủ?

“Em gấp làm gì, đợi anh cùng về.” Lý Húc nhăn mày nói.

Đi theo phía sau Lý Húc là Mạc Quân Lâm, hắn mở miệng: “Chúng ta cùng về.”

Vừa nghe đến giọng nói của Mạc Quân Lâm, Từ Nghiên hoảng sợ: “Không cần, tự em về được.”

Lý Húc thấy Từ Nghiên hất tay hắn ra, sắc mặt trở nên lạnh lùng, đột nhiên mặc kệ cô, quay đầu tìm những người khác nói chuyện.

Từ Nghiên thấy hắn bỏ đi, hốc mắt đỏ lên, nghe được tiếng cửa mở, cô cúi đầu nói với giáo viên gần đó: “Lão sư em không khỏe, em về trước.”

Lão sư nghe Từ Nghiên nói mệt, cũng không miễn cưỡng, gật đầu đồng ý.

Cô bỏ chạy, mặc kệ Mạc Quân Lâm, mặc kệ Lý Húc, cô chỉ muốn đi khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.

Mạc Quân Lâm ở phía sau cô, không nhanh không chậm, cứ như vậy đi theo cô, sau khi xác nhận cô về đến nhà, mới quay người bỏ đi.

Từ Nghiên vào nhà, đi ra ban công nhìn xuống, nhìn Mạc Quân Lâm rời đi, ánh mắt phức tạp mím môi, sắc trời lúc này đã tối sầm, ở nơi cô ở đèn đường cũng ít, cô từ trước tới giờ đều không dám đi một mình, nên Từ mẫu thường chạy đến đón cô mỗi lần tan học.

Rõ ràng cô sợ Mạc Quân Lâm, rõ ràng là cô muốn cách hắn thật xa, cô biết hắn ở phía sau mình, bất giác lại cảm thấy an toàn.

“Nghiên Nghiên, về rồi sao.”

Từ mẫu ở trong phòng kêu cô, Từ Nghiên lắc đầu, cởi giày ra đi tìm mẹ.

——————

Sáng chủ nhật.

“Nghiên Nghiên, có điện thoại.”

Nghiên Nghiên sau khi đi chơi về, đều nhốt mình trong phòng, không ăn không uống, rầu rĩ không vui, cả ngày bần thần mất hồn vía. Từ mẫu chỉ nghĩ chắc là cô với Lý Húc đang giận dỗi nhau. Bà thật sự lo lắng, không muốn con gái thương tâm, đành bắt Từ Nghiên nghe điện thoại.

“Tìm em làm gì?” Âm thanh Từ Nghiên không vui nói.

“Hôm nay ra ngoài xem phim được không?” Giọng nói phát ra rất lớn, Từ mẫu nghe được những lời Lý Húc nói.

Bà tiếp lời, “Nghiên Nghiên con ra ngoài chơi đi, hôm nay mẹ bận không ở nhà, cơm trưa với cơm tối không nấu được.”

Từ Nghiên quay đầu nhìn mẹ, trong lòng cô không khỏi thở dài.

“Được, khi nào thì đi.”

Sau khi hai người nói với nhau địa điểm với thời gian, Từ Nghiên liền cúp máy, chuẩn bị một chút thì ra ngoài.

Tuy rằng Từ mẫu đồng ý cho Từ Nghiên ra ngoài, nhưng không quên dặn dò: “Không được về quá khuya. Mẹ đi làm về khoảng 8 giờ sẽ về. ”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH