Vợ Ơi Yêu Lại Nhé

111: Sủng Ái Con Như Một Tiểu Vương Tử

trước
tiếp

Trải qua 3 ngày nằm trong lồng ấp, các bác sĩ cuối cùng quyết định, đưa nhóc con Diệp Lạc Thiên ra ngoài.

Vì Từ Lạc nằm trên giường bệnh, còn chưa thể đi lại bình thường, nên Diệp Thành thay cô đi đón con tại phòng sơ sinh.

Lúc Lương Minh Phương ôm Diệp Lạc Thiên từ lồng ấp ra, cậu nhóc đã tỉnh, mở to đôi mắt đen Láy xoay tròn mà nhìn tất cả mọi sự vật xa lạ mới mẻ xung quanh tầm mắt cậu, miệng nhỏ u oa u oa.
Cũng không ai biết là cậu đang nói cái gì.

Lương Minh Phương nói, ” cân nặng hiện tại của cậu nhóc là 3.9 kg.
Sức khỏe hiện tại rất bình thường, ổn định lắm.”

Vừa nói, Minh Phương vừa chuyển từ từ đứa nhỏ đến trong ngực của Diệp Thành.

Lúc trước, có nhiều lần Minh Phương từng dạy cách bế con cho cả Diệp Thành và Đặng Đình Phi để lỡ cô và Đặng Đình Phi có con, thì anh cũng ôm con và nắm tốt bí quyết được.
Diệp Thành nắm giữ rất nhanh và tốt còn hơn cả Đặng Đình Phi, nhưng lý thuyết là một chuyện, còn thực tế thì lại là một chuyện khác.

Ôm đứa con nít bằng xương bằng thịt thật sự vào lòng, Diệp Thành lập tức hơi có chút luống cuống tay chân.

Thế nên là chưa được vài khắc, cái vải quấn cậu nhóc nhanh chóng liền bị giãy ra.
Hai cha con Diệp gia, một lớn một nhỏ, mở to mắt mà chăm chú nhìn nhau, không khí nhất thời có chút lúng túng.

Hồi lâu, cậu nhóc Diệp Lạc Thiên, giơ chân nhỏ ngắn ngủn ra, đạp vào ngực Diệp Thành một cái.

Sau đó lại xem như mình chưa làm gì, hai mắt tròn to nhìn cha cậu.
Diệp Thành bị con trai đạp nhẹ vào ngực, trong lòng lại giống như bị thứ gì đó đụng phải, ấm áp vô cùng.
Anh đưa ánh mắt mềm nhũn về phía cậu nhóc….

Anh….thật sự làm cha rồi.

Loại cảm giác này, chân thật mà sinh động đến như vậy.

Động tác của Diệp Thành cứng ngắc mà ôm con trai, nhìn hai cái má nho nhỏ của nó, trong lòng lại bắt đầu hồi tưởng, giá mà lúc trước anh không làm quá nhiều chuyện sai trái như vậy, giá mà hiện tại Từ Lạc vẫn ở bên anh, vậy hình ảnh một nhà ba người, hẳn sẽ rất ấm áp và động lòng người cỡ nào.

Càng nghĩ, anh càng thấy mình là tên khốn kiếp mà, Diệp Thành trong người hối hận đến ruột cũng sắp xanh.
Tất cả đều do anh tự mình phá hủy tốt đẹp như vậy.

Mọi người theo Diệp Thành ôm Diệp Lạc Thiên trở lại phòng của Từ Lạc.

Diệp Thành cẩn thận đưa con đến trong ngực Từ Lạc, động tác Từ Lạc nhận lấy con trai vô cùng thuần thục và cẩn thận.

Cô khẩn trương ôm tiểu bảo bảo nhà mình, thấp giọng dỗ mấy câu, hốc mắt lập tức không tránh khỏi mà ươn ướt.

Rốt cuộc, cúi đầu xuống, ở trên trán con trai, hôn một cái.

Mẹ yêu con rất nhiều, mãi mãi yêu con, sẽ để cho con nhận được muôn vàn sủng ái, giống như một tiểu vương tử hạnh phúc mà lớn lên.
Từ Lạc thầm nói trong lòng.

Diệp Thành lúc này từ bên ngoài đẩy vào một cái giường mini cho trẻ sơ sinh.
Chiếc giường này không giống như những chiếc giường nhỏ bình thường khác, có rất nhiều kĩ thuật công nghệ cao chế tác trong đó, có thể đảm bảo mọi an toàn cho trẻ sơ sinh.
Giá thành cực kì đắt, nhưng cũng rất thực dụng.

Cậu nhóc được đặt vào bên trong giường nhỏ, cái miệng nhỏ kia, chẹp chẹp rất cưng, khiến cho bản tính làm mẹ của Thu Lan đột nhiên bộc phát không thể nghi ngờ.

Thu Lan ém ém góc chăn giúp nhóc con, nố nựng, ” ui dà, thiệt tình, Tiểu Thiên nhìn đáng yêu như vậy, khiến chị đây cũng muốn sinh một đứa nha.”

Từ Lạc khẽ cười nói, ” chị cũng nên tính toán đi là vừa.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH