Trộm Thê

Chương 18: Phiên ngoại: Em dâu mượn rượu tiêu sầu

trước
tiếp

Phương Tử Hoàn đang học đi, một đầu đập lên chân cha bé.

Thẩm Viên đang ngồi ở trong lòng Phương Quyết Minh xem sổ sách, bị con dọa sợ, còn chưa nhào qua, Phương Tử Hoàn đã lung lay đứng lên, dịch hai bước ngã ở trêи đùi Phương Quyết Minh.

“Đại ca……” Thẩm Viên rất vui vẻ, ngẩng đầu lên nói với Phương Quyết Minh, “Con biết đi rồi.”

Phương Quyết Minh nheo lại đôi mắt nhìn dấu răng ở mũi chân của Thẩm Viên, xách con sang bò một bên, cúi đầu hôn em dâu. Thẩm Viên túm cổ áo Phương Quyết Minh rầu rĩ cười, chậm rì rì xoay người ngồi ở trong lòng ngực đại ca.

Bọn họ đang hôn, Trương tẩu ho khan một tiếng, đứng ở cạnh cửa không tình nguyện nói nhỏ: “Lão gia tử muốn nhìn cháu một chút.”

Thẩm Viên kinh hoảng chui vào trong lòng Phương Quyết Minh, mặt đỏ ửng, tay nhỏ ôm eo đại ca không nhịn được run run.

“Hôm khác tôi đưa Thẩm Viên đi cùng.” Phương Quyết Minh cúi đầu hôn hôn trán Thẩm Viên.

Biểu tình của Trương tẩu có chút bất mãn, quay đầu đi. Thẩm Viên ủy ủy khuất khuất ghé vào vai Phương Quyết Minh không nói lời nào, nhưng vẫn nhẹ nhàng đùa con.

“Không muốn đi thì không đi.” Phương Quyết Minh thở dài, “Đại ca cũng không đi, ở nhà với em.”

Thẩm Viên trầm mặc một lát, lắc đầu nói: “Không đi không được.”

Phương Quyết Minh ôm cậu hôn hồi lâu, hôn môi Thẩm Viên đến dính đầy hơi nước mới cố ý hù cậu: “Cha anh muốn anh cưới người khác em cũng đừng tin, cũng đừng khuyên anh.”

Thẩm Viên “Nha” một tiếng, hốc mắt đỏ, chôn mặt ở cổ Phương Quyết Minh không rêи một tiếng.

“Họ nói gì em cũng đừng để trong lòng.” Phương Quyết Minh nói xong liền hối hận, Thẩm Viên vốn mẫn cảm, lại thích để tâm vào chuyện vụn vặt, sao có khả năng không để trong lòng? Đang nghĩ ngợi, Phương Quyết Minh cảm thấy bên gáy ướt, cúi đầu thì thấy Thẩm Viên quả nhiên khóc, khóe mắt hồng hồng xem đến hắn đau lòng lợi hại.

Chuyện này nói từ sau khi Thẩm Viên sinh con.

Khi đó Thẩm Viên còn chưa xuống giường được, suốt ngày nằm, sức khỏe cậu vốn không ổn định, thật vất vả sinh con như thể mất cả nửa cái mạng. Phương Quyết Minh đau lòng hỏng rồi, một tấc cũng không rời canh giữ ở bên người cậu, cũng không đoán được lão gia tử lại động tâm tư nạp vợ hai cho mình, còn trực tiếp đưa người vào cửa.

Phương Quyết Minh chưa bao giờ tức giận như vậy trước mặt cha mình. Nếu không phải Trương tẩu ngăn lại, sợ là sẽ hủy cả viện điều dưỡng. Phương Quyết Minh cũng không dám nói cho Thẩm Viên, người này còn nằm trêи giường, sao có thể chịu nổi kϊƈɦ thích lớn như vậy? Ai biết Trương tẩu lén lút chạy tới nói với Thẩm Viên, muốn cậu khuyên Phương Quyết Minh nạp thêm vợ bé.

Lúc này thì xảy ra chuyện lớn. Thẩm Viên mới vừa sinh con thân thể còn chưa khỏe, trực tiếp bệnh nặng một hồi, thẳng đến khi này Phương Tử Hoàn học đi mới miễn cưỡng có thể xuống giường, nhưng sắc mặt tái nhợt như cũ, người cũng gầy một vòng lớn.

Phương Quyết Minh từ đây giống như là chặt đứt quan hệ với lão gia tử, cũng không thích Trương tẩu tới cửa, nhưng rốt cuộc có quan hệ huyết thống, lão gia tử muốn nhìn cháu cũng có tình có lý.

“Có em, anh muốn người khác làm gì?” Phương Quyết Minh ôm lấy eo Thẩm Viên thở dài, “Đừng suy nghĩ lung tung.”

Thẩm Viên ôm cổ Phương Quyết Minh muộn thanh muộn khí mà “Dạ” một tiếng, nằm ở trong lòng ngực đại ca bất động. Cậu vẫn là ngoan ngoãn, Phương Quyết Minh thoáng dỗ chút liền ngừng khóc.

Con họ ở một bên bò tới bò đi, sau khi biết đi giống như bỗng nhiên nghịch ngợm chút, luôn bò lên chân Thẩm Viên cười.

Phương Quyết Minh cùng Thẩm Viên rốt cuộc vẫn là đến viện dưỡng lão. Phương Tử Hoàn ăn vạ trong ngực Thẩm Viên không chịu cho Trương tẩu ôm, cũng không thế nào phản ứng lão gia tử. Trẻ con còn nhỏ, liền thích dính ở trong ngực cha ngủ, vì thế vài người ngồi ở cùng nhau cũng không có gì nói.

Phương lão gia tử nghẹn nửa ngày vẫn là nói: “Con cũng lớn rồi.”

Phương Quyết Minh bất động thanh sắc ôm bả vai Thẩm Viên: “Tiểu Viên muốn thì sinh thêm, không nghĩ thì thôi.”

Thẩm Viên vội vàng ngẩng đầu nhìn thoáng qua Phương Quyết Minh, đỏ mắt không nói chuyện.

Trương tẩu ở một bên xen mồm nói: “Thân mình kia, chỗ nào còn có thể lại được một đứa.”

Phương Quyết Minh nghe xong muốn phát hỏa, bị Thẩm Viên kéo tay, lại nhịn xuống. Nhưng lão gia tử lại bỏ thêm câu: “Nào có chuyện chỉ cưới một nam thê, truyền ra đi làm người khác chê cười.”

Tính tình Thẩm Viên dù tốt cũng nghe không nổi nữa, đứng dậy đưa Phương Tử Hoàn cho Phương Quyết Minh ôm, lấy cớ nói mình cảm thấy khó chịu muốn đi ra ngoài hít thở, mới vừa vừa ra khỏi cửa nước mắt đã chảy.

Kỳ thật nguyện vọng của Thẩm Viên rất đơn giản, chính là cùng Phương Quyết Minh an an ổn ổn sống cả đời. Nhưng nguyện vọng nhỏ nhoi như vậy của cậu ở thời đại này xem ra quả thực là thiên phương dạ đàm —— Phương Quyết Dật hôn mê, Phương Quyết Minh dù sao cũng là độc đinh của Phương gia, gia chủ Phương gia sao thϊế͙p͙ thất cũng không có? Nếu chính thê là đại tiểu thư nhà ai đó cũng tốt hơn nam thê như Thẩm Viên.

Thẩm Viên vừa tức vừa khổ sở, bận tâm tuổi tác Phương lão gia tử lớn không dám khóc trước mặt ông, cứ một mình ngồi xổm ngoài viện dưỡng lão ôm đầu gối nhỏ giọng nức nở, qua một lát cảm giác được có người chụp bả vai mình. Ngẩng đầu nhìn, người đến là Trương tẩu.

“Tiểu Viên a……” Trương tẩu bài nặn ra gương mặt tươi cười nói chuyện với cậu, “Người có khỏe hơn không?”

Thẩm Viên lau nước mắt, loạt xoạt đứng lên gật đầu.

“Lão gia tử nói hơi khó nghe, cậu đừng để trong lòng.” Trương tẩu do dự sau một lúc lâu vẫn là khuyên cậu, “Cậu xem…… Phương gia cũng là có gia tộc có uy tín danh dự, đại thiếu gia chỉ cưới một nam thê truyền ra có dễ nghe không?”

Thẩm Viên cắn môi không để ý tới bà ta, hai mắt đẫm lệ mà nhìn mấy đứa bé chơi đùa trong viện dưỡng lão.

“Chúng tôi đều biết cậu thích thiếu gia, cậu nếu thích cũng đừng làm thiếu gia khó xử chứ……” Trương tẩu theo ánh mắt cậu nhìn qua, chớp mắt, “Ai không thích trẻ con chứ? Thân thể cậu yếu đuối có thể sinh nổi mấy đứa? Vì tốt cho thiếu gia nên khuyên cùng chúng tôi.”

Thẩm Viên vẫn là không hé răng, Trương tẩu thấy cậu không để ý tới mình, nhàm chán bỏ đi. Qua hồi lâu Thẩm Viên mới cúi đầu, nhìn chằm chằm mấy dấu móng tay thật sâu trong lòng bàn tay xuất thần.

“Tiểu Viên?” Qua một lát Phương Quyết Minh ôm con vội vã tìm tới, “Không thoải mái ở đâu vậy?”

Thẩm Viên đột nhiên hoàn hồn, nắm tay giấu ở sau lắc đầu.

“Anh đã nói là không nên tới rồi.” Phương Quyết Minh kéo tay Thẩm Viên đi vào trong viện, “Sao tay lạnh thế?”

Thẩm Viên lẩm bẩm nói: “Bên ngoài gió lớn.”

Phương Quyết Minh bế con lên xe, lại kéo Thẩm Viên đến trong lòng ngực ôm: “Nào, giờ chúng ta về nhà.”

Thẩm Viên thấp giọng đáp lại, chôn mặt ở đầu vai Phương Quyết Minh, cánh tay ôm chặt cổ đại ca của mình mình. Phương Quyết Minh là của mình cậu.

Nhưng Thẩm Viên cũng không muốn làm Phương Quyết Minh kẹp ở khó xử giữa Phương lão gia tử cùng cậu.

Phương Tử Hoàn trong lúc ngủ mơ bỗng nhiên khóc lên, Thẩm Viên hốt hoảng thò lại gần giúp con lau nước mắt, sau đó cởi áo cho bυ”.

“Con khóc, em khóc theo cái gì?” Phương Quyết Minh cởi áo khoác ngoài khoác lên vai Thẩm Viên, bất đắc dĩ hôn môi cậu, “Có phải Trương tẩu lại nói gì với em không?”

Thẩm Viên rũ mắt, thấy con uống no không khóc lại chậm rãi mặc áo lại, ghé vào vai Phương Quyết Minh lắc đầu.

“Không nói cho đại ca sao?” Phương Quyết Minh nhéo nhéo sau cổ Thẩm Viên.

Thẩm Viên rưng rưng lắc đầu, vẫn là cố chấp cắn môi không rêи một tiếng.

Phương Quyết Minh thấy thế không lại ép buộc cậu, ôm chặt người vào lòng, hạ quyết tâm không bao giờ tới viện điều dưỡng. Thẩm Viên ngơ ngác nhìn chăm chú vào cảnh phố ngoài cửa sổ, nước mắt dần dần ngừng, bỗng nhiên ngẩng đầu lên liều mạng hôn miệng Phương Quyết Minh, hàm răng cũng đụng vào, đau đến mức cậu nước mắt lưng tròng che môi run run.

“Nói cho đại ca nào.” Phương Quyết Minh kề trán cậu, “Sao lại ủy khuất?”

Thẩm Viên rưng rưng nhìn mắt Phương Quyết Minh, cắn răng kiên trì, chính là không nói lời nào.

“…… Đại ca chỉ có mình em.” Phương Quyết Minh không có cách, thò lại gần ôn ôn nhu nhu hôn hôn khóe miệng cậu, “Đời này chỉ có mình em.”

Thẩm Viên nhắm mắt lại mở miệng, làm đầu lưỡi Phương Quyết Minh thăm tiến khớp hàm, ngón tay túm cổ áo đại ca dùng sức mức đến trắng bệch, bị Phương Quyết Minh nhẹ nhàng bẻ ra nắm ở trong lòng bàn tay.

Phương Quyết Minh không cần hỏi là có thể đoán được xác định chắc chắn lại là Trương tẩu khuyên Thẩm Viên bảo mình mình nạp thϊế͙p͙, thật dài mà thở ra một hơi, giơ tay lau nước mắt của Thẩm Viên, dỗ một đường, nhìn cũng không có hiệu quả gì, chỉ phải ghi nhớ trong lòng, sợ lão gia tử lại lén hắn làm ra chuyện gì.

Chính là ngàn phòng vạn phòng vẫn là không phòng được.

Ngày đó Phương Quyết Minh ra cửa thu nợ, lưu Thẩm Viên cùng con ở nhà, Trương tẩu liền dẫn người tới, trực tiếp ngồi ở phòng khách không chịu đi. Thẩm Viên ôm Phương Tử Hoàn sắc mặt trắng đến gần như trong suốt, ngồi ở sô pha nhẹ giọng dỗ con ngủ.

Trương tẩu giới thiệu nói: “Đây là đại tiểu thư Lý gia.”

Thẩm Viên đã sớm cùng Phương Quyết Minh xem sổ sách, tự nhiên biết Phương gia cùng Lý gia có rất nhiều ích lợi lui tới, cũng không thật sự đuổi người đi, sợ mình làm hỏng rồi chuyện làm ăn của Phương Quyết Minh. Trương tẩu bắt lấy điểm này, diễu võ dương oai ngồi, chỉ nói: “Chỉ là tới thăm nhà, cậu đừng nghĩ nhiều.”

Thẩm Viên gật gật đầu, cảm thấy Phương Tử Hoàn sắp ngủ rồi, đưa bé con về phòng ngủ, trở lại phòng khách thấy hết trà, liền chủ động rót bà chén trà nhỏ.

Trương tẩu cùng Lý gia đại tiểu thư cũng chưa động, mắt Thẩm Viên đỏ lên, nhìn chằm chằm đồng hồ treo tường tự mình uống.

Phương Quyết Minh vẫn chưa về.

“Tiểu Viên, cậu không đưa Lý tiểu thư tham quan chút à?” Trương tẩu nhẹ nhàng đá Thẩm Viên một chân, “Nói không chừng về sau chính là người một nhà.”

Trong lòng Thẩm Viên lộp bộp một tiếng, chỉ cảm thấy ngực buồn đến hốt hoảng, mặt trắng bệch nói mình không thoải mái, quay đầu về phòng ngủ.

“Hừ, chính là đại thiếu gia chiều hư.” Trương tẩu chỉ tay oán giận, “Nên có người quản quản nó.”

Đại tiểu thư Lý gia cười không nói, một bộ nắm chắc thắng lợi.

Thẩm Viên về phòng ngủ, nghiêng ngả lảo đảo đi đến mép giường bò một lát, khó được không bị tức khóc, lại bắt đầu lục tung tìm rượu. Từ đêm thành hôn, Phương Quyết Minh cũng chưa cho cậu uống qua rượu, Thẩm Viên cũng sẽ không uống rượu, nhưng hiện tại trừ rượu cậu thật sự là không thể nghĩ được đồ khác có thể giải sầu.

Rất nhanh Thẩm Viên liền tìm đến bình rượu Tây. Cậu xem không hiểu chữ trêи đó, mơ màng hồ đồ mà đổ một ly nếm thử, thế nhưng mang theo vị ngọt, cậu liền không tự chủ được một ly tiếp một ly uống vào, hồi ức cũng như đèn kéo quân giống nhau từ trước mắt hiện lên.

Bắt đầu từ buổi tối Phương Quyết Minh lừa cậu vào phòng ngủ thân thiết, mãi cho đến khi Phương Quyết Minh cưới cậu làm nam thê, Thẩm Viên nằm bên cạnh bàn ôm bình rượu tử khóc thút thít, thất tha thất thểu đi vài bước, ngồi ở mép giường tiếp tục uống.

“Đại ca……” Hắn hàm hàm hồ hồ mà kêu Phương Quyết Minh, “Đêm đó…… Đêm đó đau lắm……” Nói xong oa oa khóc lên, tay run lên đổ rượu lên người, cậu cũng mặc kệ, ủy khuất nằm trêи giường khụt khịt, “Anh là của em…… Anh là của mình em……”

Khóc lóc một hồi trời đã tối, Phương Quyết Minh còn chưa về. Một ánh đèn chảy qua khe cửa lọt vào phòng tối đen, Thẩm Viên bỗng nhiên liền nhớ tới những ngày mới vừa chuyển đến Phương gia mỗi đêm nơm nớp lo sợ, sợ Phương Quyết Dật không hài lòng đuổi cậu ra gia môn, nhớ điều này cậu sợ đến mức run bần bật, cuộn tròn ở trêи giường thành một cuộn nhỏ giọng khóc.

Khi Phương Quyết Minh chạy về nhà đã sắp khuya, hắn vừa vào cửa giày còn chưa cởi đã gọi tên Thẩm Viên. Đồng hồ treo tường ở lầu hai đã gõ mười một tiếng, Trương tẩu đi bước nhỏ cười cười: “Lý tiểu thư đợi ngài cả đêm.”

Phương Quyết Minh lúc này mới thấy Lý tiểu thư ngồi ở sô pha, chau mày, hỏi như cũ: “Tiểu Viên đâu?”

Trương tẩu bĩu môi: “Ngủ rồi.”

Phương Quyết Minh nhấp môi cởi giày, không nói hai lời đi vào phòng ngủ.

“Ai, đại thiếu gia! Ngài nói chuyện với Lý tiểu thư một chút đi?” Trương tẩu tay mắt lanh lẹ kéo người lại.

Lý tiểu thư cũng đứng lên, cười ngâm ngâm nói: “Chúng ta tới nói chuyện làm ăn đi.”

“Uy hϊế͙p͙ tôi à?” Phương Quyết Minh cười lạnh hất tay Trương tẩu, “Được, dù có thâm hụt tiền tôi cũng không làm buôn bán với Lý gia.” Hắn nhìn chằm chằm Trương tẩu gằn từng chữ một nói, “Bảo cha tôi chết tâm đi.”

Trương tẩu còn muốn khuyên, Phương Quyết Minh đã sải bước đi rồi, rõ ràng tức giận đến nổi điên, lúc mở cửa phòng ngủ vẫn là thật cẩn thận, sợ động đến Thẩm Viên, ai ngờ đẩy cửa đã nghe đến mùi rượu đầy phòng.

Thẩm Viên nằm ở mép giường vừa uống vừa khóc, nghe được tiếng bước chân của Phương Quyết Minh, đầu thoáng nâng lên: “…… Anh đã trở lại?”

“Tiểu Viên!” Phương Quyết Minh hoảng sợ, đoạt lấy bình rượu, duỗi tay ôm Thẩm Viên vào trong lòng ngực, “Em đang làm cái gì thế?”

“…… Đại ca.” Thẩm Viên ngồi ở trêи đùi Phương Quyết Minh cười ngốc, “Anh có phải của mình em không?”

Nếu là ngày thường, Thẩm Viên nào không biết xấu hổ hỏi vấn đề này, nương theo rượu nói hết ra: “Anh…… Anh đã nói chỉ cắm…… một mình em……”

Phương Quyết Minh xách lên bình rượu nhìn nhìn, đó là rượu được người khác tặng, uống ngon, nhưng nồng độ cao dễ say, mà Thẩm Viên đã uống hết hơn nửa bình, cũng không biết lúc nào mới có thể thanh tỉnh.

“Đại ca chính là của mình em.” Phương Quyết Minh đau lòng không thôi, ôm Thẩm Viên hôn miệng đầy mùi rượu của cậu.

Thẩm Viên ngây ngốc mà cùng Phương Quyết Minh hôn một lát, ngồi thẳng người lắc lư trong lòng hắn: “Cắm em…… Mau cắm hoa huyệt của em……”

Phương Quyết Minh cởi quần áo của Thẩm Viên, người này uống rượu xong, người nóng hơn bình thường, độ ấm hoa huyệt cũng cao hơn ngày thường vài phần. Lúc Phương Quyết Minh cắm vào nhịn không được đè bắp đùi Thẩm Viên lại, cầm lòng không đậu dùng sức đâm vào.

“Đại ca, anh lại cưới một người đi.” Thẩm Viên lại nhân lúc Phương Quyết Minh hoàn toàn tiến vào mở miệng, “Em…… Em không muốn làm anh khó xử.”

Phương Quyết Minh đè lên người Thẩm Viên trầm mặc thật lâu, khó thở cười: “Đại ca nói gì em quên hết rồi sao?”

“Đại ca……” giọng Thẩm Viên bình tĩnh như thể chấp nhận cục diện đáng buồn, “Em sinh không được mấy đứa, anh có mình em sẽ bị người chê cười.”

Phương Quyết Minh nghe vậy trực tiếp ấn Thẩm Viên ở trong ngực mình, giơ tay hung hăng đánh vài cái lên ʍôиɠ cậu. Phương Quyết Minh thương Thẩm Viên, chưa từng đánh cậu như vậy, mấy cái này trực tiếp đem người đánh khóc.

“Xem em còn dám đẩy anh cho người khác không.” Phương Quyết Minh đánh xong liền hối hận, ôm Thẩm Viên hôn triền triền miên miên không chịu nhả ra, “Cả ngày suy nghĩ vớ vẩn.”

“Nhưng…… Nhưng em là song nhi……” ʍôиɠ Thẩm Viên nóng rát đau, ủy khuất lau nước mắt, “Làm gì có mấy ai cưới song nhi làm chính thê.”

“Không phải có anh cưới em sao?” Phương Quyết Minh rốt cuộc vẫn là đau lòng cậu, nắm chặt ʍôиɠ thịt Thẩm Viên ôn nhu xoa, “Có đau không?”

“Đau.” Thẩm Viên nức nở cắn cổ Phương Quyết Minh, răng nanh cọ đến Phương Quyết Minh muốn cười.

“Lần sau còn dám nói như vậy không?” Phương Quyết Minh nghiêng đầu hung hăng mà hôn cậu một ngụm, thẳng lưng rong ruổi ở huyệt đạo ướt mềm, đợi sau một lúc lâu lại không nghe được trả lời. Phương Quyết Minh sờ soạng đến mặt Thẩm Viên cẩn thận nhìn lên, tiểu hài nhi này phồng quai hàm giận dỗi, nương theo rượu cáu kỉnh.

“Tiểu Viên, em biết lòng anh chỉ có em.” Phương Quyết Minh nhẫn nại dỗ cậu, “Quản người khác nói làm gì? Đại ca chỉ muốn cùng ngươi sống cả đời.”

“Vậy làm ăn thì thế nào?” Thẩm Viên bị đỉnh đến cả người run run, ʍôиɠ cọ tới cọ lui trêи khăn trải giường, “Đều…… Đều do em……”

Phương Quyết Minh nghe vậy làm bộ lại muốn đánh cậu: “Lại không phải không có Lý gia thì không làm ăn được.”

Thẩm Viên uống rượu xong, lá gan càng thêm lớn, vểnh ʍôиɠ khóc hô: “Anh đánh đi, anh đánh thì không được cưới người khác.”

Phương Quyết Minh nhịn không được cười, đỡ eo Thẩm Viên thẳng lưng đâm vào: “Đại ca nào nỡ đánh em?”

Thẩm Viên bị ƈôи ȶɦịt nóng bỏng căng đến hai chân nhũn ra, men rượu lên, ý thức cũng mơ hồ, ngã vào đệm chăn bị Phương Quyết Minh ép tới không thể động đậy, ɖu͙ƈ căn ở trong hoa huyệt từng chút đâm vào chỗ sâu trong huyệt đạo, để ở cửa đáy huyệt.

“Không được…… Anh đánh xong thì không cưới……” Thẩm Viên hãy còn khóc lóc lắc eo, đầy miệng mê sảng, “Anh đánh a!”

“Aiz tiểu Viên của anh.” Phương Quyết Minh xoay người ôm người vào trong ngực dở khóc dở cười, “Mặc kệ đánh hay không đánh, đại ca đời này đều sống cùng em.”

Thẩm Viên khóc đến thở không nổi, ghé vào ngực Phương Quyết Minh lắc ʍôиɠ thịt, nhếch ʍôиɠ không ngừng ʍút̼ ƈôи ȶɦịt dữ tợn vào hoa huyệt, hô hấp lại nghẹn ngào lại là động tình rêи rỉ, lại làm Phương Quyết Minh có chút chân tay luống cuống.

“Anh đã đáp ứng em……” Thẩm Viên nức nở nói, “Chỉ cắm hoa huyệt của em……”

Phương Quyết Minh duỗi tay tìm được dưới thân sờ hoa hạch của Thẩm Viên, nắm mềm nhẹ mà đong đưa, người trong ngực co rút banh thẳng hai chân, giây lát nước ấm áp liền chảy ra.

“Chỉ cắm em.” Phương Quyết Minh thẳng lưng đâm vào huyệt thịt non mềm ở cửa đáy huyệt, ƈôи ȶɦịt bị vách động nóng ướt đột nhiên xoắn lấy, hoa huyệt co lại phảng phất ở ʍút̼ vào ɖu͙ƈ căn sưng to, hô hấp của Phương Quyết Minh đột nhiên cứng lại, “Đại ca cắm em chảy nước.” Nói xong nâng một chân Thẩm Viên lên đâm nhanh, một tay khác vòng đến trước người cậu sờ hoa hạch ướt dầm dề cùng cánh hoa, vừa xoa vừa đỉnh lộng, thực mau liền cắm Thẩm Viên bắn, trong khoảnh khắc mãnh liệt ɖâʍ thủy cọ rửa ƈôи ȶɦịt Phương Quyết Minh, huyệt thịt co nhanh, hung hăng bọc cán mấp máy.

“Tiểu Viên……” giọng Phương Quyết Minh trầm thấp, cắn răng đâm vào hoa huyệt cao trào, ấn tiểu viên mẫn cảm tiếp tục thọc vào rút ra.

Thẩm Viên lúc mơ màng cảm thấy eo bụng nóng bỏng một mảnh, giữa hai chân nhão dính dính tất cả đều là nước, hoa huyệt lại thoải mái cực kỳ, phía sau lưng dán sát vào ngực Phương Quyết Minh, bị đâm cho hai chân mở rộng, hai иɦũ ɦσα cũng trướng đến lợi hại, còn chưa bị sờ, núm иɦũ ɦσα đã tràn ra sữa.

Phương Quyết Minh tự nhiên ngửi thấy được mùi sữa, đè chặt người Thẩm Viên ở dưới thân, ấn ngực cậu, hưởng thụ hai luồng thịt non mềm mềm nhẹ nhàng đong đưa, núm иɦũ ɦσα tròn xoa trào ra càng ngày càng nhiều sữa.

“Đại ca…… Đại ca anh đừng cưới……” Thẩm Viên mơ mơ màng màng vẫn khóc, “Anh chỉ…… Chỉ cưới mình em được không?”

“Chỉ cưới mình em.” Phương Quyết Minh vùi đầu ngậm lấy bộ ngực mềm mại của Thẩm Viên, vừa ʍút̼ vào vừa thọc vào rút ra, đầu lưỡi quét qua lỗ nhỏ giữa núm иɦũ ɦσα, uống đến đầy miệng sữa.

Sữa Thẩm Viên vẫn luôn thực đủ, lúc trước chưa phá thân là có thể chảy ra sữa tươi, hiện nay sinh con xong lâu như vậy rồi, nửa đêm vẫn là sẽ trướng sữa. Phương Quyết Minh cũng vui mừng thật sự, suốt đêm ôm người hút, hai иɦũ ɦσα Thẩm Viên liền phình phình trướng trướng mà chống lên quần áo, so với trước kia rõ ràng không ít. Hiện nay bị cắm đến cả người bủn rủn, núm иɦũ ɦσα tự nhiên sưng to chảy sữa, bị Phương Quyết Minh hút đến hai иɦũ ɦσα sưng đỏ, trêи thịt non tuyết trắng tất cả đều là dấu hôn.

“Kia…… Kia chỉ cho phép anh cắm hoa huyệt của em……” chân Thẩm Viên vòng qua eo Phương Quyết Minh, dính ở trêи người đại ca làm nũng, cũng sắp hôn mê, chỉ nhớ rõ dùng hoa huyệt gắt gao bọc ƈôи ȶɦịt nóng cháy co lại, “Chỉ cho phép…… Chỉ cho phép cắm em……”

Phương Quyết Minh nghe vậy vừa tức giận vừa buồn cười, vỗ ʍôиɠ Thẩm Viên lại một trận đảo lộng: “Về sau không cho uống rượu.”

Thẩm Viên bị cắm đến co rút cao trào, ɖâʍ thủy sền sệt theo rãnh ʍôиɠ chảy tới khăn trải giường, thấm ướt một tảng vải dệt lớn, nghe xong lời này, bỗng nhiên vểnh ʍôиɠ bò đến mép giường, nắm bình rượu ôm vào trong ngực không buông tay: “Em cứ uống!”

Phương Quyết Minh buồn cười, ngồi ở trêи giường cười thở dài: “Chọn một cái, muốn đại ca hay là muốn rượu.”

Thẩm Viên xách theo bình rượu bò lại, ủy khuất mà chui vào lòng Phương Quyết Minh không nói lời nào, liền lấy cánh hoa ướt mềm không ngừng cọ xát ƈôи ȶɦịt Phương Quyết Minh, nước sốt ấm áp tí tách tí tách chảy khắp nơi.

“Không chọn à?” Phương Quyết Minh ôm Thẩm Viên thấp thấp hừ một tiếng, đoạt lấy bình rượu, uống một ngụm ngậm ở trong miệng, tiện đà nâng hai đùi Thẩm Viên lên, cúi người đổ rượu vào hoa huyệt ướt mềm.

Thẩm Viên ôm bắp đùi oa oa khóc,

kêu lạnh. Rượu lạnh, môi Phương Quyết Minh nóng bỏng, đầu lưỡi đảo rượu trong huyệt, còn thừa dịp Thẩm Viên chịu thua đột nhiên hút một cái, uống hỗn hợp ɖâʍ thủy và rượu, lại dùng lưỡi hung hăng cắn hoa hạch.

Thẩm Viên oa một tiếng khóc, tiểu hạch mẫn cảm nóng rát mà thiêu cháy, hoa huyệt liều mạng co lại, phun ra một cỗ ái dịch.

“Muốn…… Muốn đại ca……” Thẩm Viên xụi lơ ở trêи giường, giọng ủy khuất tới cực điểm, “Chỉ muốn đại ca……”

Phương Quyết Minh cúi người đến trước mặt Thẩm Viên: “Còn làm loạn nữa không?”

Thẩm Viên ôm cổ Phương Quyết Minh nhào lên hôn hắn, hôn đến đầy miệng đều là mùi rượu tanh ngọt: “Không…… Không làm loạn……”

Phương Quyết Minh lúc này mới nâng hắn cánh ʍôиɠ lạnh lẽo đầy rượu đâm vào trong. Thẩm Viên kêu rêи một tiếng che lại bụng nhỏ, chân từ bên hông Phương Quyết Minh rơi xuống dưới, nằm liệt trêи giường thường thường co rút một chút. ƈôи ȶɦịt nóng bỏng cuốn theo rượu lạnh, rõ ràng ngay từ đầu vẫn là lạnh, đụng đến lại nóng lên, huyệt thịt bị hun đến run lên, lại nhiều ɖâʍ thủy cũng tưới diệt không được tình triều dài. Cậu ciws như vậy bị đẩy lên đỉnh ȶìиɦ ɖu͙ƈ, khóc kêu cao trào. Phương Quyết Minh lại còn không buông tha cậu, va chạm vài lần, tiếng nước ɖâʍ mĩ lúc thân thể va chạm càng ngày càng vang.

Thẩm Viên cuối cùng là khàn giọng nói xin tha: “Đại ca…… Đại ca em chịu không nổi……”

“Cắn chặt như vậy, chịu không nổi chỗ nào?” Phương Quyết Minh đè hai chân bủn rủn của Thẩm Viên ở trước người, cũng không đổi tư thế khác, liền trong bóng đêm kề trán cậu, thường thường hôn trong chốc lát, hạ thân đỉnh lộng càng thêm thô bạo.

Thẩm Viên chỉ cảm thấy hoa huyệt tê tê dại dại đau, những giọt rượu biến thành hoả tinh bắn tóe, không ngừng chui sâu vào huyệt đạo, mà Phương Quyết Minh…… Phương Quyết Minh……

“Phương Quyết Minh!” Thẩm Viên bỗng nhiên thét chói tai ôm lấy eo Phương Quyết Minh, “Chúng ta sống cả đời…… Cả đời được không?”

Trán Phương Quyết Minh chống trán Thẩm Viên thấp thấp cười, giọng nghe có chút khàn: “Hảo.”

Thẩm Viên như là thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại nặng lại mềm mại dính ở trong ngực Phương Quyết Minh gọi hắn “đại ca”. Lòng Phương Quyết Minh chua xót, dùng chóp mũi vuốt ve gương mặt đầy nước mắt của Thẩm Viên, nhẹ giọng hỏi: “Đại ca bắn cho em được không?”

Thẩm Viên tự nhiên là nguyện ý, vui mừng ôm Phương Quyết Minh, chờ được rót đầy.

“Tiểu Viên……” Phương Quyết Minh chôn mặt ở cổ Thẩm Viên, tách cánh ʍôиɠ cậu ra bắt đầu điên cuồng đảo lộng, hồi hồi phá mở cửa đáy huyệt hung tợn nghiền vào. Thẩm Viên nhẫn nại không nổi, Phương Quyết Minh chưa bắn cậu đã cao trào rất nhiều lần, cuối cùng thở hồng hộc nằm trêи giường thở dốc, thiếu chút nữa mệt đến nỗi ngủ luôn.

Phương Quyết Minh cắn răng kéo người về trong ngực ôm, rong ruổi trong huyệt đạo nóng bỏng. đáy huyệt Thẩm Viên ướt nóng lại mềm mại, cắn đỉnh ƈôи ȶɦịt hắn, ép cho trán Phương Quyết Minh trồi lên một tầng mồ hôi động tình, nhịn không được thô bạo mà xỏ xuyên qua hoa huyệt, gầm một tiếng bắn ở sâu trong huyệt đạo.

Thẩm Viên khàn giọng nói thét chói tai, nằm trêи giường ngoẹo đầu ngủ. Phương Quyết Minh bắn xong theo thường lệ luyến tiếc bứt ra, cứ như vậy cắm ôm người vào, ngón tay nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương của Thẩm Viên, lo lắng ngày hôm sau cậu tỉnh lại bị đau đầu.

Nhưng bất luận xoa thế nào, lúc Thẩm Viên tỉnh vẫn là ôm đầu nước mắt lưng tròng mà nhìn Phương Quyết Minh. Mắt cậu khóc sưng lên không nói, tiểu huyệt cũng bị cắm đến sưng đỏ bất kham.

Thẩm Viên ủy khuất đến cực điểm, co ở trong chăn giận dỗi.

“Tối hôm qua đồng ý gì với ca?” Phương Quyết Minh ôm Thẩm Viên giúp cậu nhẹ nhàng xoa sau cổ, “Lành sẹo lại quên đau.”

“Đại ca anh bắt nạt em.” Thẩm Viên gối lên tay Phương Quyết Minh nói nhỏ.

Phương Quyết Minh bóp ʍôиɠ cậu, hạ giọng cố ý hù dọa cậu: “Hửm?”

Thẩm Viên lập tức run run, rưng rưng nói: “Không…… Không muốn……”

Lòng Phương Quyết Minh nóng lên, không nhịn được kéo hai chân cậu ra đâm vào hoa huyệt sưng đỏ. Thẩm Viên gấp đến độ rơi lệ đầy mặt, đánh bả vai ca ca:

“Từ bỏ…… Em từ bỏ……”

“Đại ca chỉ cắm, không động.” Phương Quyết Minh ẩn nhẫn ȶìиɦ ɖu͙ƈ dỗ cậu, “Không lừa em.”

Thẩm Viên đỏ mắt hừ một tiếng, cậu cùng Phương Quyết Minh thành hôn lâu rồi, tự nhiên cũng hiểu rõ đại ca, sao tin được? Quả nhiên Phương Quyết Minh liền nhịn không được, đè cậu dưới thân làm một lần, ép cho Thẩm Viên bắn ra mới bỏ qua.

“Đại ca nói chuyện không tính toán gì hết.” Thẩm Viên oán giận mang theo giọng mũi, “Nói là…… không động……”

Phương Quyết Minh tự biết đuối lý, rút ƈôи ȶɦịt dính đầy ɖâʍ thủy, ngoan ngoãn ôm Thẩm Viên giúp cậu xoa huyệt thái dương.

“Đại ca……” Thẩm Viên lại chủ động chui vào trong lòng ngực hắn, ngập ngừng nói, “Anh nói chuyện không tính toán gì hết không quan trọng, chỉ cần tối hôm qua anh không nói gạt em…… Anh cắm vào em cũng không sợ đau.”

“Tiểu Viên……” Phương Quyết Minh nghe được lòng cũng mềm nhũn, ôm Thẩm Viên không buông tay, “Đại ca đời này chỉ có em, trừ em ra ai anh cũng không cần.”

Thẩm Viên cảm thấy mỹ mãn nhắm mắt lại, qua một lát bỗng nhiên cảm thấy không đúng: “Thế con đâu?”

Phương Quyết Minh không nhịn được cười thành tiếng, ấn gáy Thẩm Viên hôn cậu vài cái: “Em sinh anh có thể không cần sao?”

Thẩm Viên bị râu Phương Quyết Minh cọ cọ ngứa ngáy, khoác chăn bò khắp giường, cuối cùng vẫn là bị Phương Quyết Minh kéo lại ôm chặt vào lòng.

Lúc này hai người đều an tĩnh lại, Thẩm Viên ngoan ngoãn gối đầu lên đùi Phương Quyết Minh, tùy ý để đại ca xoa bóp đầu, hồi lâu lẳng lặng mở miệng: “Không có Lý tiểu thư, còn sẽ có người khác.”

“Nhưng anh chỉ có mình em.” Phương Quyết Minh che miệng Thẩm Viên lại.

Thẩm Viên chớp chớp mắt, nước mắt chảy qua khe hở ngón tay của Phương Quyết Minh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH