Trộm Thê

Chương 10: Em dâu bị đại ca ăn sạch (khai bao)

trước
tiếp

Việc vui của Phương gia làm không tính long trọng, chung quy cưới nam thê xung hỉ không phải là việc có thể bàn tán nhiều, Phương Quyết Minh lại mua sắm chuẩn bị thật sự cẩn thận. Chung quy Phương Quyết Dật đã bị hắn đuổi ra ngoài, hôn lễ này là hắn cùng Thẩm Viên. Mà Thẩm Viên từ bị khi Phương Quyết Dật dọa một hồi, là triệt để không rời Phương Quyết Minh, suốt ngày kề cận, buổi tối ngủ còn có thể bừng tỉnh, khóc chui vào lòng hắn cầu hắn đừng không cần mình. Phương Quyết Minh vừa đau lòng lại bất đắc dĩ, nói hết lời cũng không thể làm cho em dâu hết sầu lo. May mà Phương Quyết Dật cũng thông minh, chuyện trốn đi không lộ ra, hạ nhân trong nhà cố kỵ Phương Quyết Minh, toàn làm bộ như cái gì đều không biết, giấu Phương lão gia tử giấu đến triệt để.

Vì thế ba ngày liền như vậy hữu kinh vô hiểm qua.

Ngày hôn lễ Phương Quyết Minh là không thể gặp Thẩm Viên. Đứa nhóc này bất mãn ngồi ở trong phòng không chịu cho hắn đi, tay nhỏ nắm góc áo Phương Quyết Minh, nhìn chằm chằm mũi chân không nói một lời.

“Đại ca rất nhanh sẽ về.” Phương Quyết Minh dở khóc dở cười ôm em dâu hôn một cái, “Đợi đại ca trở về liền đâm tiểu hoa huyệt của em.”

Thẩm Viên nghe vậy cả người vui vẻ, đỏ mặt ôm cổ Phương Quyết Minh: “Thật sao?”

“Thật.” Phương Quyết Minh ôm em dâu đến bên giường, “Thẩm Viên, đêm nay em chính là người của anh.”

Thẩm Viên ngây thơ ngẩng đầu lên: “Người…… Người của đại ca?”

Phương Quyết Minh nắm tay cậu gật đầu: “Về sau đại ca mỗi ngày làm em chảy nước có được không?”

Thẩm Viên xấu hổ đến nói không nên lời, ngồi ở bên giường nhẹ nhàng lắc chân, sau một lúc lâu Phương Quyết Minh phải đi, cậu mới vội vàng đuổi theo: “Đại ca anh nhất định phải trở về.”

“Đại ca không muốn đi.” Phương Quyết Minh nhướn mày bóp ʍôиɠ em dâu, “Đại ca còn chưa đâm hoa huyệt của em đâu.”

Hai chân Thẩm Viên mềm nhũn, chỉ là nghe Phương Quyết Minh nói như vậy bắp đùi liền ướt, càng chờ đợi buổi tối đến. Đại ca đi cậu mới thất hồn lạc phách ngồi ở bên giường, ngoài cửa lại bỗng nhiên tràn vào một đám hạ nhân, không khỏi phân trần giúp cậu thay quần áo, lại rửa mặt chải đầu trang điểm. Mà Phương Quyết Minh bên kia lại im lặng không ít, hắn ngồi ở thư phòng bên trong thẩm tra thực đơn tiệc cưới, lại một cái một cái ghi nhớ lễ hỏi danh mục quà tặng, lúc này mới sai người đi mời Phương lão gia tử.

Nếu không phải cưới nam thê, Phương Quyết Minh chiêu dời mèo đổi thái tử thật đúng là không thể gạt được, may mà hôn lễ xung hỉ không bái cha mẹ cao đường, Thẩm Viên chỉ cần chờ ở trong phòng chờ đợi là được. Theo đạo lý mà nói tân lang nên đi ra ngoài kính rượu, nhưng tính cách của nhị thiếu gia Phương gia không ai không biết không ai không hiểu, vô pháp vô thiên đã quen. Chỉ cần phương Quyết Minh nói bọn họ đã vào động phòng, cho dù Phương Quyết Dật không ra, Phương lão gia tử cũng sẽ không kinh ngạc, nhiều nhất gõ quải trượng mắng vài câu “nghịch tử” Mà thôi.

Đêm nay quả thực như Phương Quyết Minh sở liệu, tân khách tuy rằng có nghị luận về sự vắng mặt của Phương Quyết Dật, lại không người hoài nghi đến chuyện đào hôn, chỉ âm thầm phỏng đoán việc vui này của Phương gia cũng thật là đủ mất mặt, tân lang đều ɖâʍ đãng đến không muốn gặp người. Ngược lại là đối với Phương Quyết Minh đi ra kính rượu sinh ra vài phần kính nể, ngay cả Phương lão gia tử thần tình đều dịu đi không ít, uống mấy ngụm rượu mặt đỏ tai hồng khen con trai lớn của mình.

Tâm tình của Phương Quyết Minh càng tốt, vừa nghĩ đến Thẩm Viên ngoan ngoãn ngồi ở trong phòng đợi mình liền lòng nóng bỏng, rượu cũng uống nhiều mấy chén. Sau hắn tìm lấy cớ lui đi, khẩn cấp đi đến phòng Thẩm Viên. Hạ nhân đã sớm đi không còn một mảnh, hắn vừa đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Thẩm Viên mặc áo hỉ sắc đang ăn vụng quả mừng, chắc là bị đói.

Phương Quyết Minh nhịn không được cúi đầu cười rộ lên, Thẩm Viên bị hắn làm hoảng sợ, nghẹn giọng ho khan, rót chén trà vội vàng uống mấy ngụm mới e lệ gọi một tiếng: “Đại ca.”

Việc đã đến nước này, Phương Quyết Minh ngược lại không vội, khóa trái cửa, đi đến bên cạnh bàn, cách hỉ phục vỗ vỗ lưng Thẩm Viên: “Đói bụng sao?”

Thẩm Viên đáng thương hề hề gật đầu, từ buổi sáng đến bây giờ cậu chỉ ăn nửa quả mừng còn bị Phương Quyết Minh bắt tại trận.

“Ăn đi.” Phương Quyết Minh buồn cười, tự tay giúp cậu bóc vỏ, lại một ngụm một ngụm nhét vào miệng Thẩm Viên, “Ăn no mới có khí lực.”

Thẩm Viên mặt mày hớn hở ăn vài quả mừng, lưỡi mềm mại ɭϊếʍ nước trái cây thơm ngọt ở ngón tay Phương Quyết Minh, trong mắt hiện ra càng ngày càng nhiều không muốn xa rời, ánh mắt nhìn Phương Quyết Minh cũng sáng lên, cuối cùng nhịn không được ném khăn bổ nhào vào trong lòng hắn.

Hóa ra dưới áo cưới Thẩm Viên chỉ mặc cái yếm đỏ, hai cái иɦũ ɦσα sưng lên làm áo nổi lên một độ cong rõ rệt. Dây quần nhỏ ma sát đóa hoa ướt sũng, ma xát ra ɖâʍ thủy ấm áp. Hai chân dài trắng nõn vòng qua eo Phương Quyết Minh, cánh tay vội vàng ôm cổ hắn hôn. Nhưng Thẩm Viên chưa hôn môi thành thục, đầu tiên là dùng cánh môi lung tung cọ xát, thẳng đến Phương Quyết Minh nắm giữ quyền chủ động mới thoải mái rêи rỉ.

Ngoài phòng lại tí ta tí tách mưa. Vì hỉ sự, trong phòng chỉ thắp hai cây nến đỏ, giờ phút này ánh nến ở trong gió hơi hơi phiêu diêu, ánh lên khuôn mặt động tình nhỏ nhắn lại diễm lệ của Thẩm Viên. Phương Quyết Minh rốt cuộc nhịn không được, ôm ngang người đi đến bên giường, buông màn giường đỏ rực xuống. Thẩm Viên chờ đợi nhìn chăm chú vào hắn, cái quần dây nhỏ đã bị yêu dịch làm ướt.

“Đại ca……” Thẩm Viên mở chân, chủ động lôi kéo cái quần nhỏ xíu ma xát hoa huyệt, “Đâm vào hoa huyệt của em đi.”

Hô hấp của Phương Quyết Minh ngưng trệ. Hoa phùng của em dâu bị dây ma xát đỏ bừng, nước tràn lan, huyệt nhục mê người mấp máy.

“Đại ca sẽ đâm vào tiểu hoa huyệt của em.” Phương Quyết Minh lập tức cởi quần áo, ôm Thẩm Viên vào lòng, tính khí nóng bỏng đã để ở bắp đùi của em dâu, đỉnh khó nhịn cọ xát đóa hoa ướt át, rất nhanh liền tách hoa môi mềm mại ra cọ xát hoa hạch.

“Nóng…… Nóng quá……” Thẩm Viên gắt gao ôm cổ Phương Quyết Minh. Hoa hạch bị ɖu͙ƈ căn đè ép ngứa ngáy khó nhịn, tê tê dại dại nổi lên một tia đau, nhưng lại ước gì bị càng thô bạo xoa nắn, “Đại ca…… Em ngứa……”

“Đại ca cắm vào sẽ không ngứa.” Phương Quyết Minh nhẫn nại cởi cái yếm đỏ của cậu, lại không cởi hết, khiến cho tấm vải gian nan che khuất nửa bộ ngực sữa của Thẩm Viên.

“Đại ca…… Đại ca mau đâm em……” Thẩm Viên nghe vậy lập tức lắc ʍôиɠ, “Đâm hoa huyệt của em đi!”

“Em còn chưa chảy nước đâu.” chân Phương Quyết Minh chen vào giữa hai chân cậu, tay nắm hoa hạch của cậu lôi kéo, “Đại ca muốn tại lúc em phun nước mới cắm vào.”

Thẩm Viên vội vàng rộng mở chân theo ngón tay Phương Quyết Minh đong đưa eo. Cái yếm theo động tác của cậu trượt xuống, bầu иɦũ ɦσα trắng nõn mềm mịn bại lộ trước mắt Phương Quyết Minh, núm иɦũ ɦσα phấn nộn dưới vải đỏ như ẩn như hiện. Phương Quyết Minh vùi đầu vào ngực cậu, ngửi hương sữa trong veo, há miệng ngậm иɦũ ɦσα non mềm. Thẩm Viên đỏ mặt ưỡn ngực, không đợi bị hút ra sữa, bỗng nhiên nhăn mũi “A” một tiếng: “Đại ca, anh uống rượu sao?”

“Rượu mừng.” Phương Quyết Minh dùng lực hút mạnh một cái, hương sữa thơm nồng theo đầu иɦũ ɦσα trào ra, “Không thích đại ca uống rượu sao?”

Thẩm Viên lắc lắc đầu, ngập ngừng nói: “Chúng ta…… Chúng ta uống không uống rượu giao bôi sao?”

Phương Quyết Minh bị cậu nhắc nhở mới nhớ tới mình lại quên chuyện trọng yếu nhất, ôm người đi đến bên cạnh bàn rót hai ly rượu. Thẩm Viên vui sướиɠ buông mi mắt, lông mi khẽ run, tay nhỏ nắm chén rượu hoan hoan hỉ hỉ vòng qua cánh tay Phương Quyết Minh, uống một ngụm lớn rồi bị sặc, hai mắt sũng nước ho khan.

“Uống chậm thôi.” Phương Quyết Minh cũng uống rượu giao bôi, ôm Thẩm Viên về trêи giường, lại mang theo bầu rượu.

Thẩm Viên vừa uống một ly, trêи gương mặt liền dâng lên ửng hồng, khóe mắt rưng rưng, bị ánh nến chiếu vào lại có vài phần mị nhãn như tơ. Phương Quyết Minh nhìn đến ɖu͙ƈ hỏa đốt người, ôm Thẩm Viên hôn môi, tay tìm được hoa huyệt dưới thân cậu xoa đến nước chảy bốn phía, bỗng nhiên mạnh nâng hai chân cậu lên, áp miệng bình rượu vào miệng huyệt của cậu.

“Lạnh…… Lạnh quá!” Rượu lạnh lẽo đổ vào huyệt đạo, Thẩm Viên lập tức la hoảng lên, hai chân lung tung giãy dụa, eo không ngừng cong về phía trước.

Phương Quyết Minh vẫn rót đến khi tiểu huyệt không thể nuốt thêm được nữa mới bỏ bầu rượu ra, đè hoa huyệt tràn rượu ra, ngón tay nhợt nhạt cắm vào, sau đó vùi đầu ngậm lấy hai phiến hoa môi ở miệng huyệt.

Trong huyệt đạo tràn đầy chất lỏng lạnh lẽo, miệng huyệt lại bị khoang miệng ấm áp bao lấy, eo Thẩm Viên mềm nhũn, cả người co rút phun ra ɖâʍ thủy, hỗn hợp cả rượu mừng phun đến khóe miệng Phương Quyết Minh.

“Đại ca, anh bắt nạt em……” Thẩm Viên ủy ủy khuất khuất oán giận. Phương Quyết Minh nghe lại một lần ấn miệng bình rượu vào hoa huyệt, như trước là dùng rượu rót đầy huyệt đạo. Lần này hắn lại không lại dùng miệng ʍút̼, ngược lại ôm lấy em dâu, tách ʍôиɠ cậu khiến rượu phụt một tiếng phun ra trêи giường.

Thẩm Viên nhìn mình giống như không khống chế nổi phun dịch ra người đã mềm nhũn, vô lực ghé vào trong lòng Phương Quyết Minh run run. Căn tính khí nóng bỏng dính rượu, không ngừng cọ xát hoa hạch của cậu. Hô hấp của Thẩm Viên càng ngày càng hỗn loạn, giây lát mũi chân căng thẳng ngửa đầu bắn tinh, huyệt đạo điên cuồng co lại phun nước dính nị. Phương Quyết Minh nhân cơ hội kéo chân em dâu ra, trầm eo dùng tính khí đâm vào đóa hoa mấp máy, cắn răng mở hoa huyệt của Thẩm Viên ra.

“Đau…… Đau!” Không ngoài dự đoán của Phương Quyết Minh, em dâu quả nhiên khóc giãy dụa, tiểu hoa huyệt nhỏ hẹp vừa ngậm tính khí đã không chịu nổi phun ra vài cỗ ɖâʍ thủy, “Đại ca anh quá lớn…… Em…… Em ăn không vô……”

“Có thể ăn.” Phương Quyết Minh đè lại bắp đùi của Thẩm Viên vừa dỗ vừa lừa, “Để đại ca đâm hoa huyệt của em, đại ca làm em thoải mái.”

Thẩm Viên ngoan ngoãn gật đầu, khóc thút thít ôm bả vai Phương Quyết Minh, hoa huyệt mềm mại lại nuốt ƈôи ȶɦịt thêm một ít. Phương Quyết Minh rốt cuộc cảm nhận được tầng màng ở huyệt đạo.

Em dâu sắp trở thành người của mình. Phương Quyết Minh vì nghĩ như vậy nên càng kϊƈɦ động hơn, nắm eo Thẩm Viên trầm giọng nói: “Đại ca muốn cắm vào, đau thì kêu lên.”

Sắc mặt Thẩm Viên trắng vài phần, lại cắn răng gật đầu, khẩn trương đến mức chóp mũi chảy ra vài giọt mồ hôi, nhỏ giọng than thở: “Đâm…… Đâm em…… Đại ca mau đâm em……”

Phương Quyết Minh yêu thương hôn cánh môi run rẩy của em dâu, bóp eo nhỏ của cậu, ánh mắt tràn đầy tình tự khó ức chế, trầm eo hung hăng va chạm.

Mùi máu tươi tinh ngọt lập tức tràn ra.

Thẩm Viên kêu thảm thiết bị Phương Quyết Minh ngậm trong miệng hóa thành một tiếng rêи rỉ hàm hồ, trong khoảnh khắc cả người bị xỏ xuyên cả người cũng cứng đờ, bên trong mắt cũng là nước mắt, xụi lơ trêи giường lạnh run. Bắp đùi trắng nõn chảy ra vết máu đỏ, tính khí thô dài đâm thẳng vào đến tầng màng cuối cùng, nhưng còn có non nửa đoạn chưa vùi vào hoa huyệt nhỏ hẹp.

Phương Quyết Minh bị huyệt đạo căng chặt của em dâu cắn đến hô hấp nặng nhọc, do dự buông lỏng môi cậu ra. Thẩm Viên quả nhiên đau đến gào khóc, hai chân run run còn cắm tính khí ở giữa, hỗn tơ máu ɖâʍ thủy tràn ra miệng huyệt, dọc theo hai chân run rẩy thẳng đến đệm giường.

“Thẩm Viên……” Phương Quyết Minh thỏa mãn thở dài, nâng tay vuốt ve hai má ướt sũng của cậu, “Em là người của anh.”

“Đau…… Đại ca đâm làm em đau quá……” Thẩm Viên oa oa khóc, tay nhỏ đấm lung tung trêи người Phương Quyết Minh, “Đại ca gạt người…… Tuyệt không thoải mái……”

“Phải động động mới thoải mái.” Phương Quyết Minh nhẫn nại ɖu͙ƈ vọng trong cơ thể mình, cẩn thận từ trong hoa huyệt của Thẩm Viên rút ra, lại không chút do dự đâm vào.

Lúc này Thẩm Viên kêu càng đáng thương. Màng ở huyệt đạo bị đâm ra chẳng khác nào vết thương bị xát muối, chẳng có chút kɧօáϊ cảm nào, chỉ còn đau đớn. Cậu tựa như bị con dao nóng bỏng xé rách thành hai nửa, hoa huyệt non mềm bị căng ra tê mỏi không thôi. Thẩm Viên dù thích Phương Quyết Minh, giờ phút này cũng chịu đựng không nổi.

“Không…… Em không cần đại ca cắm hoa huyệt……” Cậu thương tâm muốn chết, “Mau rút ra đi……”

“Đại ca đêm nay nhất định phải đút no hoa huyệt của em.” Phương Quyết Minh lại trầm giọng cười rộ lên, nhấc hai chân em dâu lên đặt ở trêи vai, dùng lực vỗ vỗ ʍôиɠ cậu, vừa vỗ vừa tiếp tục ra vào. Một lần lại một lần đâm vào huyệt đạo căng chặt của Thẩm Viên, mỗi lần đều đâm vào cửa đáy huyệt sâu bên trong, mang theo hỗn hợp tơ máu và ɖâʍ thủy.

“Hỏng mất …… Hỏng mất!” Thẩm Viên khóc khản cổ, túm khăn trải giường dưới thân kêu rêи, “Hoa huyệt bị đại ca đâm hỏng……”

“Không hỏng.” Phương Quyết Minh va chạm ngoan lệ, một bên kéo ngón tay em dâu đặt ở chỗ hai người kết hợp, “Em bị đại ca đâm ướt.”

Thẩm Viên mơ mơ màng màng sờ đóa hoa mềm mại của mình, đầu ngón tay không ngừng lướt qua cán côn thịt của Phương Quyết Minh, cả người giật mình lại chủ động nắm hoa hạch mềm mại. Phương Quyết Minh lập tức nắm tay cậu, dẫn đường cho cậu xoa nắn tiểu huyệt mẫn cảm. Thẩm Viên chơi hoa huyệt của mình cũng quên mất đau đớn khi phá thân, khẽ nhếch miệng xụi lơ trêи giường. Cậu bị Phương Quyết Minh thao biến thành cả người vô lực, lại còn liều mạng xoa nắn tiểu hạch sưng đỏ, đầu ngón tay nhấn một cái vào hoa huyệt ướt sũng, ɖu͙ƈ căn trước người liền phun ra bạch trọc đậm sệt.

“Thoải mái sao?” Phương Quyết Minh ôm eo em dâu ấn người vào trong lòng. Nhũ nhục non mềm của Thẩm Viên lập tức trào ra sữa ấm áp, cọ tại ngực Phương Quyết Minh, dọc theo bụng dính chặt chẽ chảy xuống, biến mất tại huyệt khẩu bị tính khí chống ra không còn nếp uốn.

“Thoải…… Thoải mái……” Thẩm Viên si ngốc nhìn Phương Quyết Minh cười, “Đại ca đâm em thật thoải mái……”

“Còn có càng thoải mái.” Phương Quyết Minh kéo tay em dâu ngồi dậy, ôm cậu vào ngực. Hai chân Thẩm Viên mở rộng, tính khí bắn qua một lần run rẩy cương lên. Phương Quyết Minh nâng ʍôиɠ cậu lên, cái miệng nhỏ nhắn phụt phụt nuốt vào tính khí thô to, nước chảy ra rốt cuộc không còn tơ máu. Phương Quyết Minh liên tiếp biến hóa góc độ nghiền vào, hai tay bóp иɦũ ɦσα em dâu xoa nắn, rất nhanh liền phát hiện huyệt của em dâu cũng co rút nhanh, eo cũng ưỡn lên.

“Chỗ này sao?” Phương Quyết Minh đột nhiên cong môi, nắm lấy hai tay em dâu, thẳng lưng đâm mạnh. Thẩm Viên khóc kêu giây lát, huyệt miệng phun ra ɖâʍ thủy, hai chân run run, tính khí cũng phun ra chất lỏng trong suốt, cái yếm vắt trêи bụng dính đầy dịch, theo thân thể đung đưa lung lay sắp rơi.

“Đại…… Đại ca…… Sờ sờ phía trước……” Thẩm Viên chỉ cảm thấy ȶìиɦ ɖu͙ƈ ở trong người, thiêu đến cậu choáng vựng hồ hồ, “Muốn…… Muốn bắn ra……”

“Đại ca muốn đâm em bắn.” Phương Quyết Minh từ chối, cũng không để Thẩm Viên tự mình chạm vào, chỉ căng eo dùng lực đâm chọc, nhiều lần đâm vào chỗ mẫn cảm, thẳng đến lúc đâm em dâu ɖâʍ thủy tràn lan, miệng huyệt phiếm nước, Thẩm Viên lúc này mới thét chói tai bắn ra.

“Bị đại ca đâm bắn……” Cậu yếu đuối nằm trêи giường, nhũ nhục bị ép xuống đệm, lại bị Phương Quyết Minh từ phía sau ôm lấy, tách mở ʍôиɠ cậu ấn ngồi xuống tính khí của hắn.

Trong mắt Thẩm Viên nhất thời trào ra lệ, vì tư thế này vào càng sâu hơn.

Phương Quyết Minh nửa người trêи dùng lực đè em dâu ở trêи giường, thô bạo xoa nắn nhũ nhục đã sưng lên của Thẩm Viên, tính khí chôn ở hoa huyệt nhanh chóng đảo lộng, làm cậu hai đùi run run, ɖâʍ thủy bốn phía. Thẩm Viên vô tri vô giác nhớ tới một màn ở vũ trường, ʍôиɠ lại không tự chủ được cong lên, theo động tác của Phương Quyết Minh đong đưa.

“Dùng lực…… Đại ca dùng lực đâm em!” Thẩm Viên cảm nhận được kɧօáϊ cảm, chỗ sâu huyệt đạo ngứa đến cực hạn, hận không thể bị thao xuyên. Cậu ɖâʍ đãng cong ʍôиɠ theo va chạm của Phương Quyết Minh, tiểu huyệt được ăn ɖu͙ƈ căn nóng cháy có quy luật co rút lại, như là cái miệng ấm áp ngậm tính khí.

“Thẩm Viên, có thích bị đại ca đâm hay không?” Phương Quyết Minh một bên đỉnh lộng, một bên tìm được nhũ nhục của em dâu xoa nắn.

“Thích…… Rất thích……” Thẩm Viên hét lên, “Thích bị đại ca đâm bắn……”

“Đại ca không chỉ muốn đâm em bắn, còn muốn bắn lớn bụng em.”

Phương Quyết Minh túm lấy hai chân em dâu, quỳ ở trêи giường thao hoa huyệt, nước đậm sệt tí tách chảy xuống đệm giường.

Thẩm Viên hoảng hốt, lại bắn một lần mới hoang mang rối loạn che bụng: “Đại ca anh muốn…… Bắn vào đây sao?”

Phương Quyết Minh không trả lời, lại thẳng lưng hung hăng va chạm, tính khí đỉnh đến miệng đáy huyệt, chen vào đáy huyệt non mềm.

“Bị…… Bị đại ca cắm vào……” Thẩm Viên khóc cuộn chân, huyệt đạo co rút lại.

Phương Quyết Minh cũng thét lớn một tiếng, đáy huyệt của em dâu so với hắn tưởng tượng còn nhỏ hẹp và mềm mại hơn, bọc tính khí của hắn co rút lại, mê người đến cực hạn, khiến hắn thầm nghĩ đâm mềm miệng đáy huyệt Thẩm Viên, lại bắn đầy đáy huyệt. Phương Quyết Minh nghĩ như vậy, cũng đích xác muốn làm như vậy, ôm Thẩm Viên lật người, để cậu tựa vào ngực mình, hai tay nâng ʍôиɠ em dâu lên xuống. Thẩm Viên nằm ở trong ngực Phương Quyết Minh ý thức hôn trầm, tình triều quá mức mãnh liệt, cơ hồ tại trong nháy mắt nuốt trọn thân thể ngây ngô của cậu, nhưng hoa huyệt lại trời sinh ɖâʍ đãng, bị đâm sưng lên như trước lại phun ɖâʍ thủy, tham lam nuốt ɖu͙ƈ căn nóng bỏng của Phương Quyết Minh.

Phương Quyết Minh trêи giường còn chưa bao giờ mất khống chế như vậy, thao người trong lòng đến mức người ta gần như ngất đi cũng luyến tiếc bắn ra, nâng một chân Thẩm Viên lên cố ý kϊƈɦ thích cậu: “Thẩm Viên, vốn dĩ em nên ở trêи giường này bị Phương Quyết Dật cắm hoa huyệt.”

Thẩm Viên bừng tỉnh, bổ nhào vào trong lòng Phương Quyết Minh khóc lắc đầu: “Em muốn đại ca cắm, ta chỉ muốn đại ca cắm vào!”

“Em ở trêи giường này bị anh trai của trượng phu cắm hoa huyệt, còn đâm ra nhiều nước như vậy.” Phương Quyết Minh niết cằm em dâu hôn, hạ thân liều mạng đưa đẩy.

Thẩm Viên khóc đến hai mắt sưng đỏ, lắp bắp nhìn Phương Quyết Minh: “Hoa huyệt của em chỉ cho đại ca cắm……”

“Đúng, chỉ có thể cho anh cắm.” Phương Quyết Minh hung hăng đâm vào, đâm đến cả người Thẩm Viên phát run, ngón chân đều cuộn lên, “Anh ở trêи giường Phương Quyết Dật thao em.”

“Không cần…… Không cần Phương Quyết Dật……” Thẩm Viên khóc lắc đầu, “Em chỉ muốn anh……”

Phương Quyết Minh cũng bắt nạt em dâu nữa, nắm eo nhỏ nhắn của cậu đỉnh lộng. Thẩm Viên bị đâm cho lắc lắc lắc lắc, hai иɦũ ɦσα như nước dao động, dịch sữa nhạt màu bắn khắp nơi, thân thể cũng cong lên. Phía trước phía sau cậu đồng thời cao trào, ɖâʍ thủy ấm áp cọ rửa ɖu͙ƈ căn sưng to của Phương Quyết Minh, kϊƈɦ thích trán hắn nổi lên gân xanh, ấn eo em dâu điên cuồng trừu sáp, đảo lộng mấy trăm cái mới trầm eo bắn ở trong đáy huyệt. Bụng Thẩm Viên lập tức rõ rệt cong lên, hai chân thường thường run rẩy một chút, si ngốc nhìn chằm chằm nến đỏ sắp đốt hết, sau đó nghiêng đầu mệt đến hôn mê bất tỉnh.

Phương Quyết Minh nhịn không được cười ra tiếng, tuy rằng không tận hứng cũng không động nữa, lại cũng không rút ra tính khí, ngược lại chặt chẽ ngăn chặn cửa đáy huyệt, gắt gao ôm em dâu vào ngực. Rất nhanh nến tắt, phòng rơi vào một mảnh tối đen, ngoài cửa sổ cũng đã xuyên vào ánh sáng sớm mai.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH