Trầm quang theo hướng nam

Chương 46

trước
tiếp

Cố Trầm Quang đúng hạn trở về, đến sở luật sư thay thế Lê Tích.

Lê Tích tin thần phấn chấn mặc áo khoác vào, vui vẻ nói: “Đi nha, cậu gánh đi.”

Cố Trầm Quang liếc mắt nhìn hắn một cái: “Đi làm gì? Gấp như vậy.”

Lê Tích tươi cười rạng rỡ: “Xem mắt.”

Cố Trầm Quang: “……”

Anh cảm thấy khó tin, ngẩng đầu lên nhìn hắn, cẩn thận ngắm nghía hai giây, rất nghi ngờ hỏi: “Bộ dáng của cậu cũng không giống là loại không tìm được vợ, làm gì gấp gáp như vậy?”

Lê Tích: “Có thể là gần đây phải ăn hơi nhiều thức ăn cho chó.”

“…………”

“Tôi cũng muốn mang bà xã nhỏ đi ra ngoài du lịch nha.”

“…………”

Cố Trầm Quang: “Cút, nửa tháng, hy vọng cậu có thể thắng lợi trở về.”

……

Cố Trầm Quang về nhà nói lại chuyện này cho Lộ Nam Tâm nghe, cô gái nhỏ buồn cười: “Bộ dáng Anh Lê rất đẹp trai nha, cũng có rất nhiều cô gái thích anh ấy, anh ấy tại sao lại nóng lòng đi xem mắt như vậy chứ?”

Ánh mắt Cố Trầm Quang lộ vẻ coi thường: “Đẹp trai? Đẹp trai hơn anh sao?”

Lộ Nam Tâm biết kẻ thức thời là trang tuấn kiệt: “Không có, anh đẹp trai nhất.”

Cố Trầm Quang hài lòng hôn cô một cái.

Lộ Nam Tâm: “…… Tại sao bây giờ anh càng ngày càng không đứng đắn rồi?”

“Có không?”

Lộ Nam Tâm nhìn Cố Trầm Quang: “Có. Lúc trước anh 10 năm như một ngày đều rất nghiêm chỉnh. Sau khi ở chung một chỗ, anh một ngày giống như 10 năm đều không đứng đắn.”

“……”

Cố Trầm Quang cúi đầu, lại hôn một cái: “Đây chỉ có thể nói là do bảo bối dạy dỗ tốt.”

“……” Oan uổng.

Rõ ràng là người nào đó không cần thầy dạy cũng giỏi.

Kỳ nghỉ hè chỉ còn hơn phân nửa, sau khi đi du lịch trở lại, mỗi ngày Lộ Nam Tâm lại bị ông chủ Cố xách đến phòng làm việc.

Vừa đúng lúc học kỳ này cô có bài tập, dứt khoát mang theo luôn. Anh làm việc, cô làm bài tập.

Cố Trầm Quang nghe thấy ngạc nhiên hỏi: “Bài tập gì?”

Như thế nào đại học còn có bài tập?

Lộ Nam Tâm đưa tới một quyển sách thật dày, hết sức buồn bực: “Phiên dịch một quyển 《 Thủy Hử truyện 》.”

Cố Trầm Quang nhận lấy, là một bản Mãn văn 《 Thủy Hử truyện 》, toàn bộ là một đống chữ Mãn giống như sâu lông, nhìn cũng nhức đầu, đừng nhắc tới phiên dịch.

Anh hỏi: “Dịch thành chữ Hán?”

Lộ Nam Tâm: “Không phải, là chữ La Mã.”

Cố Trầm Quang: “Chữ La Mã là cái gì?”

Lộ Nam Tâm: “Chính là Mãn văn đọc liền âm.”

“À.” Cố Trầm Quang lật tới lật lui, vẫn cảm thấy hoàn toàn xem không hiểu, cảm giác đều giống nhau. “Bảo bối có thể xem hiểu?”

Lộ Nam Tâm gật đầu một cái: “Ừm, không sai biệt lắm.”

“Nhiều dấu gạch chéo nhỏ như vậy làm sao bảo bối phân được? Làm sao biết cái nào là cái nào?” Cố Trầm Quang vô cùng nghiêm túc tò mò.

Lộ Nam Tâm cũng nghiêm túc giải thích cho anh, ngón tay đi đến gần chỉ: “Từ phía trên đếm, từng chữ trên đầu cùng tạo thành bộ phận đều không giống nhau, có thể tìm ra. Anh xem, cái này là chữ A, phía dưới nó là hai dấu gạch chéo, coi là hai, đếm phía dưới nữa…..”

Cố Trầm Quang đột nhiên ngẩn người.

Liếc nhìn cô gái nhỏ đối diện, đang nói rất nghiêm túc, ánh mắt đặc biệt chuyên chú. Anh suy nghĩ hai giây, liền hỏi Lộ Nam Tâm: “Học cái này, sau đó bảo bối có hối hận không?”

Lộ Nam Tâm sững sốt, ngay sau đó đáp: “Không hối hận. Triều Thanh lưu lại phần lớn đều là sử liệu chữ Nhật, văn hiến đều là chữ Mãn. Luôn luôn có người đi học. Một triều đại to lớn huy hoàng như vậy, phải nghĩ cách lưu trữ lại. Nghe nói hiện tại cả nước có thể chân chính nói tiếng Mãn không đến mười người. Em cảm thấy học cái này rất có ý nghĩa.

Cố Trầm Quang xoa xoa đầu cô: “Thật?”

“Thật.” Lộ Nam Tâm ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt lóe sáng: “Hơn nữa học cái này đặc biệt rất thú vị, viết ra cũng rất đẹp….. Em cảm thấy tốt vô cùng.”

Cố Trầm Quang cúi đầu hôn lên ánh mắt của cô, trái một cái, phải một cái, giọng điệu thật thấp mang theo cưng chiều: “Được, bảo bối cảm thấy tốt, vậy là được rồi.”

Còn có anh ở phía sau bảo vệ cô, anh vĩnh viễn là đường lui của cô.

————

Chuyện Chu Chấn Quang chấm dứt, rất nhanh liền có vụ án mới tìm đến. Sở luật sư ngoại trừ anh cùng Lê Tích, những người còn lại căn bản đều là phụ tá hoặc là luật sư thực tập, rất nhiều vụ án không có cách nào qua tay.

Vì vậy mới vừa trở lại một tuần, Cố Trầm Quang liền bận đến chân không rời, một ngày ngủ không tới 7 tiếng, chỉ có thể vào thời gian nghỉ trưa thỉnh thoáng bắt Lộ Nam Tâm đến, ôm lấy thân mật một chút.

Từ đó về sau, thời điểm Lộ Nam Tâm tỉnh dậy trong phòng làm việc của Cố Trầm Quang, việc trên cổ liền nhiều thêm mấy dấu dâu tây, đã tập mãi thành thói quen. Sau lại rút ra kinh nghiệm, trên người luôn chuẩn bị sẵn khăn quàng cổ hay kem che khuyết điểm, mỗi buổi trưa tỉnh ngủ, chuyện đầu tiên là chạy đến phòng vệ sinh, nhìn xem chung quanh cổ có dấu hôn hay không, liền vội vàng che đậy.

Về sau Cố Trầm Quang lo lắng cô bôi những thứ đồ này không tốt cho thân thể liền rút kinh nghiệm, không hôn lên chỗ có thể bị người khác nhìn thấy, lúc muốn hôn liền cỡi quần áo cô ra hôn.

Ngày đó Lộ Nam Tâm tỉnh ngủ liền vọt tới phòng vệ sinh trái phải kiểm tra xem có dấu hôn hay không, nhưng mà kỳ lạ là không tìm được gì. Buổi tối trở về, lúc tắm soi gương…..

Lộ Nam Tâm: “……”

Sói biến thân, khó lòng phòng bị.

————

Mùa đông 2 năm sau.

Cố Trầm Quang chờ Lộ Nam Tâm ngoài cổng trường đại học, ngồi trong xe, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ đeo tay.

Trước đó Lộ Nam Tâm được vào danh sách bảo vệ báo cáo nghiên cứu, hôm nay phỏng vấn. Giờ này có lẽ đã đến lượt cô.

Mùa đông ở Bắc Kinh thời tiết lạnh đến muốn đông cứng, gió thổi vào mặt giống như là dao cắt, nhưng cũng có không ít phụ huynh, người nhà chờ ở trong xe, làm cho bị tắt đường.

Cố Trầm Quang đang muốn giơ đồng hồ đeo tay lên nhìn một cái, điện thoại di động chợt vang lên.

Anh lấy ra nhìn lướt qua —— là điện thoại nhà.

Bắt máy: “Alô?”

“Alô, Trầm Quang?” Là Dịch Sở.

“Mẹ, thế nào? Có chuyện gì sao?” Dịch Sở không phải là loại người không có chuyện gì sẽ gọi điện thoại tìm con trai nói chuyện trời đất.

“A, có……” Dịch Sở hơi ấp a ấp úng, giống như là đang do dự phải sắp xếp từ ngữ như thế nào. Cố Trầm Quang liền kiên nhẫn chờ.

Một lát sau, Dịch Sở giống như là rốt cuộc hạ quyết tâm, nói: “Buổi tối con có thời gian không? Trở về nhà ăn bữa cơm?”

Cố Trầm Quang như thế nào lại không nhìn ra trong này có điều kỳ quặc. Anh cười một tiếng, hỏi: “Chỉ ăn bữa cơm đơn giản như vậy?”

Dịch Sở: “Đúng, cộng thêm con gái chú Trương vừa đúng lúc trở lại, hai nhà chúng ta vừa đúng có thể tụ họp….. Hai người trẻ tuổi các con cũng có thể làm quen nhau.”

Cố Trầm Quang: “……….”

Trong lòng phỏng đoán không tốt trong lòng trở nên chắc chắn. Anh nâng trán, bất đắc dĩ: “Mẹ, mẹ muốn bắt con xem mắt?”

“Không phải, chính là để cho đám người trẻ tuổi các con biết nhau, quen biết thêm nhiều người không phải là vô cùng tốt hay sao…..”

Cố Trầm Quang: “Vậy không cần, con không muốn biết.”

“Đứa nhỏ này……” Giọng nói Dịch Sở ngập ngừng vài lần, cũng biết tính tình không tốt của con trai, giọng điệu lại hạ xuống, thỏa hiệp: “Đúng đúng đúng, coi như là xem mắt. Con trở về gặp một chút thì thế nào? Cô gái kia mẹ biết, thật sự không tệ…….”

Dịch Sở ở bên kia điện thoại, cố gắng kể với đứa con trai nhanh 30 tuổi của bà về đối phương, cô gái kia tốt thế nào, ưu tú thế nào, đơn giản chính là trai tài gái sắc do ông trời tại nên……”

Nhưng Cố Trầm Quang một chữ cũng không nghe.

Anh đang suy nghĩ, lúc trước Lộ Nam Tâm kiên trì muốn đợi sau khi tốt nghiệp đại học mới công bố quan hệ của hai người. Nhưng mà lâm vào tình huống này, không phải là có thể rồi hay sao?

Cũng có thể….. Việc bảo vệ báo cáo nghiên cứu của Lộ Nam Tâm vốn đã xong. Cố Trầm Quang không lo lắng chút nào việc cô sẽ không thi đậu, thi trượt. Tính như vậy cũng có thể coi là hoàn thành nhiệm vụ đại học.

Còn nữa, mẹ anh thật sự rất gấp rồi. Hai năm qua, anh đã đẩy lui không biết bao nhiêu cuộc an bài xem mắt ngoài sáng trong tối của mẹ. Tiếp tục như vậy nữa, Dịch Sở không phải là anh không được.

Huống chi những lần xem mắt kia, mặc dù một lần anh cũng không đi, nhưng mà cô gái nhỏ nào đó mà biết, đoán chừng cũng sốt ruột cho xem.

Cố Trầm Quang nghĩ tới đây, không nhịn được khẽ cười.

Điện thoại di động đột nhiên vang lên tên của Lộ Nam Tâm.

Cố Trầm Quang sững sờ, nghiêng tai nghiêm túc lắng nghe. Liền nghe thấy Dịch Sở nói: “Buổi tối con cũng mang Nam Tâm trở về, cháu trai của chú Trương tối nay cũng tới đây, để cho Nam Tâm gặp mặt, không nói chính xác là có thành hay không. Nam Tâm cũng trưởng thành rồi, không được cũng không sao, coi như quen biết thêm một người…..”

“Mẹ.” Cố Trầm Quang lạnh giọng cắt đứt lời bà: “Con có bạn gái rồi, vài ngày nữa sẽ dẫn về cho mẹ xem. Mẹ không cần thay con sắp xếp việc xem mắt.”

Không thể đợi thêm nữa, chủ ý cũng đánh tới trên người bảo bối của anh rồi.

“Con có……” Giọng điệu Dịch Sở chợt lên cao: “Con có đối tượng rồi?”

“Dạ.”

“Đối phương người thế nào? Cao bao nhiêu? Mấy tuổi? Hả?”

Cố Trầm Quang: “……” Thở dài: “Mẹ đừng nóng vội, vài ngày nữa con liền dẫn em ấy trở về.

“Được được được.” Dịch Sở nghe thấy Cố Trầm Quang nói vậy rất là vui mừng. Con trai có đối tượng, nghe giọng điệu này cũng là đã xác định quan hệ rồi. Tảng đá lớn đè ép trong lòng nhiều năm rốt cục biến mất, vui vẻ đến miệng cũng không thể khép lại.

Nhưng trí nhớ Dịch Sở quá tốt, dù vui mừng nhưng cũng không quên quan tâm: “Vậy con mang Nam Tâm trở lại gặp cháu trai……”

Sắc mặt Cố Trầm Quang càng lạnh hơn, cứng rắn cắt đứt: “Nam Nam mẹ cũng không cần quan tâm.”

“Hả?”

Cố Trầm Quang giương mắt liền nhìn thấy Lộ Nam Tâm đã đi ra, nhanh chóng nói: “Bên này con còn có việc, cúp máy trước, buổi tối cũng không trở về đâu.”

Suy nghĩ một chút, anh bổ sung: “Nam Nam cũng không trở về, mẹ đừng nóng vội.”

Nói xong liền cúp điện thoại.

Lộ Nam Tâm mở cửa xe ra ngồi lên ghế phụ.

Cố Trầm Quang cho xe chạy: “Phỏng vấn thế nào?”

Lộ Nam Tâm để cặp sách xuống, ném ra chỗ ghế ngồi phía sau, nghe anh hỏi, nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi nói: “Cũng tạm được…. Vấn đề của giáo sư em căn bản đều trả lời được.”

“Vậy thì không thành vấn đề.” Cố Trầm Quang vòng tay lái.

Lộ Nam Tâm từ từ gật đầu, “Đúng vậy, hơn nữa còn là giáo sư trường em, cũng không làm khó bọn em.”

Cố Trầm Quang cười liếc mắt nhìn Lộ Nam Tâm một cái. Phải là không tệ, tâm tình cô gái nhỏ nhìn qua rất tốt.

Vậy có chút chuyện nên nắm chặt cơ hội nói ra.

Cố Trầm Quang khẽ “khụ” một tiếng, “Mới vừa rồi mẹ gọi điện thoại cho anh.”

Lộ Nam Tâm không rõ sự thật, nói với cô chuyện này làm gì? Không thể làm gì khác là phụ họa hỏi tiếp: “Hử? Dì gọi nói cái gì?”

Cố Trầm Quang: “Mẹ nói muốn hai chúng ta trở về xem mắt.”

Lộ Nam Tâm: “……………….”

Cố Trầm Quang: “Bảo bối một người, anh một người.”

“…………….”

Lộ Nam Tâm: “……. Vậy anh nói sao?” Cô có loại dự cảm…..

Cố Trầm Quang nghiêng mắt nhìn cô một cái: “Anh nói, anh đã có bạn gái, vài ngày nữa sẽ dẫn về cho mẹ xem.”

Quả nhiên.

“………” Lộ Nam Tâm đỏ mặt. “À.”

Nhanh như vậy sẽ phải gặp người lớn rồi sao? Cô còn chưa có chuẩn bị tâm lý thật tốt, làm sao bây giờ…….

“Cho nên” Cố Trầm Quang nghiêng mặt qua, nhìn cô gái nhỏ giống như con rùa rụt đầu che cổ, nghiêng túc hỏi: “Bảo bối khi nào thì cùng anh trở về gặp mẹ?”

Lộ Nam Tâm cả kinh: “Mẹ ai?”

Cố Trầm Quang: “Mẹ anh.”

“………..”

Lộ Nam Tâm vò đầu, thấp giọng, không có chút phấn kích nào tự tìm cái cớ cho bản thân. “Quá nhanh, em sợ em còn chưa có chuẩn bị xong…….”

Cố Trầm Quang: “Ba năm, không phải ít.”

“……..”

“Dì không thích em thì làm thế nào?”

Cố Trầm Quang: “Mẹ sẽ không thích bảo bối? Bảo bối xem, bảo bối so với anh càng thân thiết với mẹ hơn.”

…… Đúng vậy.

“Người nhà anh có thể không đồng ý hay không? Dù sao chúng ta kém như vậy…….” Lộ Nam Tâm rất là sợ, sợ không lấy được sự chúc phúc từ người nhà anh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH