Tổng Tài Mỹ Nhân Yêu Cận Vệ

Chương 10: Ở chung

trước
tiếp

“Ừm, cảm ơn anh, tiền phí đi lại mỗi ngày của anh tôi sẽ trả, theo như hợp đồng với ba tôi thì anh vốn không cần phải chi trả số tiền đi lại này, bây giờ cũng vì tôi mà anh phải gánh thêm khoản chi này nữa, cho nên tôi có trách nhiệm phải trả số tiền này.” Lý Vũ Hân suy nghĩ một thoáng rồi nói.

“Không cần đâu, cô vào nhà đi.” Diệp Lăng Thiên vẫn dùng cái chất giọng đều đều để đáp lại cô, sau đó anh lại nói thêm: “Tôi trông cô đi vào, sau khi cô vào nhà thì bật tắt đèn phòng khách ba lần, như vậy tôi sẽ xác nhận cô vẫn an toàn.”

“Được.” Lý Vũ Hân gật đầu đi vào trong nhà, cô lấy chìa khóa mở cửa rồi cũng nghe theo lời Diệp Lăng Thiên nói mà đi ra phòng khách đóng mở công tắc đèn ba lần, sau đó lại khóa trái cửa nhà. Làm xong thì cô cũng nghe tiếng đóng cổng vang lên, đương nhiên là cổng sắt bên ngoài chỉ có then cài để chốt lại chứ cũng không khóa.

Lý Vũ Hân đi vào phòng ngủ của mình trêи lầu hai, cô bỏ túi xách xuống rồi kéo rèm cửa sổ ra nhìn xuống sân, dưới ánh đèn lờ mờ đã không còn thấy bóng dáng của Diệp Lăng Thiên nữa, và cổng sắt ở ngoài cũng đã được đóng kín rồi. Lý Vũ Hân cười cười lẩm bẩm: “Không ngờ một tên cứng đầu cứng cổ như anh ta mà cũng có mặt tốt bụng như vậy, đúng là chẳng dễ gì.”

Sau đó Lý Vũ Hân đi vào phòng tắm tắm rửa, rồi cô lại xem TV, lên mạng một hồi rồi mới tắt đèn đi ngủ.

Rạng sáng tầm ba giờ thì Lý Vũ Hân đột nhiên tỉnh dậy, sau đó cô mơ màng gà gật mà đi nhà vệ sinh, giải quyết nhu cầu cá nhân và rửa tay sạch sẽ xong, đang lúc tính đi về phòng thì Lý Vũ Hân đột nhiên kéo rèm cửa sổ nhìn ra ngoài sân như một thói quen, đây cũng là hành vi thường thấy của những cô gái sống một mình mà bị thiếu cảm giác an toàn, họ sẽ thường xuyên kiểm tra tình hình xung quanh để đảm bảo sự an toàn của bản thân mình.

Ngoài sân không khí vẫn im ắng vô cùng, mọi thứ đều không thay đổi gì, cổng sắt vẫn đang đóng kín, song ngay lúc Lý Vũ Hân xoay người đi chuẩn bị quay về phòng ngủ tiếp thì bỗng thấy có gì đó sai sai, thế là cô lại kéo màn trông ra, quả nhiên là trêи chiếc ghế trong chòi hóng mát ngoài vườn hoa có một người đang nằm, mà người đó lại chính là Diệp Lăng Thiên.

Lý Vũ Hân mở to mắt nhìn, cô chẳng tài nào tin được là Diệp Lăng Thiên không về nhà mà ngủ ngay trong chòi hóng mát. Trong lòng cô cũng có chút cảm động, nhưng sự tức giận vẫn chiếm phần nhiều hơn, cô tức vì tên Diệp Lăng Thiên này quá là cố chấp, không thể nào tin nổi trêи đời này lại có một người cứng đầu như vậy. Thế là Lý Vũ Hân vội vã ra ngoài, chẳng màng khoác thêm áo ngoài mà mặc luôn đồ ngủ.

Đang lúc Diệp Lăng Thiên còn say giấc nồng thì bỗng nhiên nghe thấy có tiếng bước chân, anh lập tức mở mắt, nghe ra tiếng này đang phát ra từ hướng nhà của Lý Vũ Hân, lại rõ là tiếng dép lê thì anh cũng đã hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh ngồi dậy rút từ trong túi ra một hộp thuốc lá rẻ tiền rồi châm lửa.

Lý Vũ Hân vô cùng tức giận chạy ra định bụng gọi Diệp Lăng Thiên dậy, song đến lúc cô chạy tới vườn hoa thì lại nhận ra anh đã thức dậy rồi, bây giờ đang ngồi trêи ghế vừa hút thuốc vừa nhìn cô.

“Chào buổi sáng.” Diệp Lăng Thiên gật nhẹ đầu với Lý Vũ Hân xem như chào hỏi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH