Tổng Tài Cùng Tổng Giám Ôn Nhu Của Mình

Chương 5: Mỹ nhân kế của tổng tài.

trước
tiếp

250 đồng tiền xe, Lâm Túc nhận, tuy con số ngụ ý khả năng không cao lắm nhưng nếu cô không nhận, đóa “hoa hồng” gai kia chắc sẽ thêm nhiều gai nhọn nữa.

3 giờ chiều ngày hôm sau.

Một chiếc xe màu đen có rèm che đúng giờ xuất hiện ở cửa cao ốc tập đoàn XM, khoảng cách không gần không xa, Lâm Túc hạ cửa kính xe xuống, nhìn nam nữ khuân đồ lên xe buýt.

Vị Diệp tổng giám kia cũng đang giúp đỡ.

Xe buýt là tập đoàn LT phái tới, cũng đủ để chở mọi người trở về tập đoàn LT. Diệp Đồng đứng cạnh xe, đặt cái rương nhỏ trong tay xuống, chỉ huy nhân viên cầm cẩn thận đặt nhẹ nhàng, thỉnh thoảng tiến tới phụ một tay.

Hôm nay Diệp Đồng đã thay một bộ đồ áo liền thân, vẫn lấy sự thoải mái giỏi giang của trang phục làm chủ. Tóc dài đen nhánh mềm mại chỉ đơn giản dùng sợi dây nhỏ buộc lên, bộ váy sơ mi tay dài ôm có chiết eo, chỉ để lộ ra hai chân mảnh khảnh trơn nhẵn nõn nà.

Bề ngoài xinh đẹp, năng lực cũng không kém, Lâm Túc nhìn Diệp Đồng chuyển đồ mạnh mẽ vang dội, trong mắt lặng lẽ tràn ra ý cười.

Tiểu Tử Ngóc hỏi:

“Lão bản, ngài cũng đến rồi, muốn cùng Diệp tổng giám chào hỏi không?”

“Không vội, đợi em ấy làm xong đã.”

Lúc Lâm Túc nói xong câu đó, Diệp Đồng cũng vừa đem rương hành lý đặt lên xe buýt, xoay người nhìn thấy chiếc xe màu đen quen thuộc đậu gần cửa cách đó không xa, trong lòng xẹt qua tia khác thường, biểu tình trêи mặt thả lỏng cũng không có biến hóa gì.

Tất cả chuẩn bị ổn thỏa, trợ lý Lý Thiến bảo mọi người tập hợp xếp thành hàng, Diệp Đồng dựa theo danh sách điểm danh số người, hạng mục này có 15 người, bộ phận thiết kế 5 người, tổng cộng toàn bộ 20 người đã đến đông đủ.

“Được rồi, lên xe.”

Mọi người nghe thấy tổng giám lên tiếng, chủ quản bộ phận liền dẫn mọi người lên xe.

Diệp Đồng lui mấy bước, khóe mắt liếc về phía Lâm Túc đang đứng cạnh xe đen, cô quyết đoán từ trong túi móc ra một chùm chìa khóa đưa cho trợ lý:

“Lý Thiến, cô lái xe của tôi tới.”

“Vâng, Diệp tổng.”

Diệp Đồng ở trong lòng cân nhắc qua, nếu như Lâm Túc không xuống xe, cố sẽ làm như không biết. Còn xuống xe, ngại mặt mũi thì cũng nên qua chào hỏi, cho nên cất bước về phía chiếc xe màu đen.

Trêи mặt cô hiện ra nụ cười máy móc, giơ tay bắt tay với Lâm Túc.

“Thật ngại quá, chút chuyện nhỏ còn phải làm phiền tổng tài LT phải tự mình đến một chuyến.”

Lâm Túc cười cười:

“Không phiền, dù sao hai bên lần đầu tiên hợp tác, bên chúng tôi có nghĩa vụ đưa đón.”

“Cảm ơn Lâm tổng.” Diệp Đồng lễ phép cười, giơ tay nhìn đồng hồ, “Thời gian đã không còn sớm, tôi nên đi.”

“Diệp tổng giám không ngại….” Lâm Túc chỉ chỉ cửa xe, “Tôi đưa em đi.”

“Không…” Diệp Đồng vừa định từ chối, bên cạnh chợt truyền tới tiếng gọi: “Diệp Đồng!”

Giọng này rất quen thuộc, Diệp Đồng không cần xoay người nhìn cũng biết là ai, có chút đau đầu nhìn mỹ nữ xuống xe đi về phía bên này, gương mặt trang điểm tinh xảo, mắt ngọc mày ngài, nghiên tư diễm chất, chính là người mấy ngày nay vẫn muốn hẹn cô-Kỷ Hoài Thu.

“Sao cậu lại tới đây?”

“Mình mới đi ngang qua.” Kỷ Hoài Thu bước tới, không nhìn Lâm Túc đứng bên cạnh Diệp Đồng, kéo Diệp Đồng ra xa Lâm Túc một chút, “Mình biết buổi chiều cậu phải đến LT, tiện đường tiễn cậu.”

Kỷ Hoài Thu nhìn về phía Lâm Túc, đã thấy trêи mặt người kia vẫn là vẻ mặt thờ ơ ngàn năm không đổi, chuyển mắt, hài hước hỏi:

“Lâm tổng mỗi ngày công tác bận rộn, hôm nay sao lại có thể rãnh rỗi vậy?”

Lâm Túc thu lại ánh mắt đang nhìn Diệp Đồng, chỉ đơn giản trả lời:

“Kỷ tổng cũng không rãnh hơn tôi bao nhiêu.”

Kỷ Hoài Thu nghẹn họng, ôm lấy tay Diệp Đồng:

“Đi thôi, mình tiễn cậu.”

Sẽ không để lão hồ ly này thực hiện được âm mưu của mình, Kỷ Hoài Thu ánh mắt khiêu khích còn chưa kịp dành tặng cho Lâm Túc, một chiếc xe màu đỏ đã chạy đến bên này, trợ lý Lý Thiên chớp mắt nhìn các boss.

“Diệp tổng, xe của ngài.”

Tới thật đúng lúc, may mắn đã có dự kiến trước, Diệp Đồng chống lại ánh mắt của Lâm Túc, con người chuyển sang bên cạnh không nhìn tới Lâm Túc, rút tay ra khỏi tay Kỷ Hoài Thu, mặt mang theo vẻ áy náy:

“Thật xin lỗi hai lão tổng, tôi ngồi xe mình tới, không cần phiền phức hai vị.”

“Hừ…” làm bạn tốt không phải nên cùng nhau đồng tâm hiệp lực oán hận cáo già sao!

Kỷ Hoài Thu trong lòng phiền muộn, nhìn Diệp Đồng xoay người lên xe, cô quay đầu nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Lâm Túc, nhìn có chút hả hê:

“Mất cả chì lẫn chài, ai cũng không được lợi gì, vui vẻ?”

Lâm Túc nhìn Diệp Đồng lên xe rời đi, không để ý tới Kỷ Hoài Thu quấy rối, xoay người sang chỗ khác, bật cửa xe lên, lại nghe tên kia nói:

“Lâm đại tổng tài, ngài nhấc bàn tay quý giá của ngài lên, có không thể buông tha Diệp Đồng không? Cuộc sống bây giờ của cậu ấy rất tốt.”

Sắc mặt Lâm Túc mặt lãnh đạm, môi đỏ mọng mím lại, tay nắm tay lái nổi gân xanh.

Kỷ Hoài Thu nói:

“Vì sao cô lại muốn quấy rầy cậu ấy? Hai người gần 3 năm không gặp, 3 năm nay cô ở đâu? Tổn thương năm đó cô gây ra với cậu ấy sâu như vậy, cô cho rằng cậu ấy còn có thể quay đầu à?”

Từng chữ có gai, nhưng thực sự cũng không có cách nào phản bác. Lâm Túc dáng người thanh tú giỏi giang ưu nhã, cô quay đầu thần sắc bình tĩnh nhìn Kỷ Hoài Thu, ánh mắt trong trẻo không giận tự uy cũng không hàm chứa bất kỳ tâm tình gì.

Lâm Túc vào thương trường nhiều năm, nói năng thận trọng, có khí thế uy nghiêm của cấp trêи. Kỷ Hoài Thu cùng Diệp Đồng tuổi xấp xỉ nhau, trước mặt Lâm Túc vẫn còn non nớt, không có tiền đồ bị Lâm Túc nhìn… sau lưng đã lạnh.

Kỷ Hoài Thu giả bộ bình tĩnh:

“Mấy năm nay cậu ấy ở thành phố Z dốc sức làm việc, cậu ấy trở về cô liền quấn lấy, rốt cuộc cô muốn gì?”

“Trước đây cô bỏ cậu ấy không quan tâm, bây giờ muốn đoạt cậu ấy lại, nằm mơ!”

“Nè!”

Lâm Túc một câu cũng không nói, Kỷ Hoài Thu nhìn người kia chằm chằm, thẹn quá hóa giận: “Cô cái hũ nút, nói chuyện sẽ chết à, Diệp Đồng trước đây sao có thể thích cô! Thật sự thay cậu ấy cảm thấy không đáng!”

“Lâm Túc! Cáo già!”

Đang lúc Kỷ Hoài Thu thua trận, Lâm Túc chợt thả lỏng đầu ngón tay, không nói lời nào mở cửa xe, lên xe.

“Đi thôi.”

“Vâng lão bản.” Tiêu Tử Ngọc khởi động xe, rời đi, tiện thể trừng mắt nhìn Kỷ Hoài Thu. Cái người kia cái gì cũng không biết mà bày đặt che chở con cái, hai đương sự ở thành phố Z cũng đã tháo gỡ được hiểu lầm năm đó, người ngoài cuộc này mắt mù đúc kết chuyện của người ta làm gì.

Xe lái hòa vào đường phố, Tiểu Tử Ngọc ngẩng đầu, từ trong gương chiếu hậu quan sát sắc mặt Lâm Túc.

Cô do dự mở miệng:

“Lão bản, Kỷ Hoài Thu là bạn Diệp Đồng, chắc chắn hướng về phía Diệp Đồng, lời của Kỷ Hoài Thu vừa nói, ngài đừng để trong lòng, năm đó ngài cũng là bị ép, không có cách nào khác.”

“Ừ.” Lâm Túc xoa xoa mi tâm, trong tay đang cầm phần tài kiệu hợp tác thương nghiệp.

Tiêu Tử Ngọc nhìn Lâm Túc trong gương, Lâm Túc vẻ mặt như thường, dường như không để ý những lời kia của Kỷ Hoài Thu. Bá đạo tổng tài rốt cuộc muốn ra tay, kết quả đụng phải chướng ngại vật, hôm nay ra cửa không coi ngày, xuất quân không thuận lợi.

Đồng thời bên trong xe của một bên khác, Diệp Đồng đang lật tập tài liệu sơ thảo thiết kế trang phục, nghĩ đến cửa hàng vật liệu vẫn còn chưa giải quyết, mở miệng hỏi:

“Lý Thiến, Hoàng tổng tập đoàn HJ đồng ý ngày hẹn chưa?”

Lý Thiến:

“Bên kia còn chưa trả lời.”

Cô suy nghĩ một chút:

“Diệp tổng, nghe nói chủ tịch Hoàng tập đoàn HJ cùng Lâm tổng là bạn thân trong thương nghiệp, về chuyện chất liệu trang phục, hay là chúng ta có thể hỏi Lâm tổng một chút có thể giúp một tay, được không?”

“Trước tiên hẹn đi, hẹn không được thì tính tiếp.” Diệp Đồng nhìn bản thiết kế không ngẩn đầu lên, đầu ngón tay lướt trêи màn hình điện thoại.

“Vâng, Diệp tổng.”

Diệp Đồng ngồi xe thích nhất là mở cửa sổ xe, gió thổi vào làm tóc tung bay, bay tới bay lui có chút ngăn cản tầm mắt, cô đưa tay vén ra sau tai, đang nghiêm túc nhìn các loại kiểu dáng trang phục, điện thoại chợt vang lên, có tin nhắn tới.

Lâm Túc: Em tới rồi chứ?

Diệp Đồng mở tin nhắn ra, nhìn tin nhắn bất ngờ này, cô không muốn trả lời, nhưng nghĩ không phản ứng bạn cùng hợp tác cũng không ổn, đầu ngón tay đặt trêи màn hình chuyển động, đơn giản trả lời: “Sắp.”

Lâm Túc: Đến thì báo tôi một tiếng.

Lâm Túc: Có thể tôi đến trễ vài phút.

Lâm Túc: bộ phận hạng mục lần này ở tầng 25, đã sắp xếp xong, mọi người cứ trực tiếp đến.

“Ừm.” Nửa tiếng sau, đến cao ốc tập đoàn LT, Diệp Đồng từ bên trong xe bước xuống, mọi người cũng vừa xuống xe buýt. Bởi vì bọn họ lần đầu tới LT, ai cũng nóng lòng muốn tham quan, còn mang theo chút khẩn trương. Bọn họ nhìn tổng giám thì có chủ định.

“Tôi tới rồi.” Diệp Đồng xuống xe liền gởi tin nhắn cho Lâm Túc.

Lâm Túc: Sẽ có người tới đón em.

Là phó tổng LT, Diệp Đồng không phải lần đầu tiên tới LT, cô từng ở LT 3 năm, tự nhiên nhận thức vị phó tổng đón tiếp cô, phó tổng thấy cô thì kinh ngạc rất lâu, trong quá trình nhiệt tình giúp chuyển đồ, nhiều lần lỡ lời gọi cô “trợ lý Diệp”.

Tầng 25 hạng mục ở bên trái là phòng làm việc rộng rãi bỏ trống, hạng mục bộ phận bên XM có 20 người cộng thêm tổng giám cùng với trợ lý tổng cộng 22 người, chỗ làm cũng thoải mái.

Diệp Đồng sắp xếp cho từng người xong, quét mắt vài vòng, đột nhiên mi tâm nhíu lại, đi tới cửa phòng làm việc XM hỏi hắn:

“Phó tổng Trần, xin hỏi mọi người có xếp phòng làm việc cho tôi không?”

“A, không có à?” phó tổng Trần vội nhìn bên trong phòng làm việc, hắn gãi gãi đầu, cười gượng: “Diệp tổng giám, thật ngại quá, chuyện này không thuộc quyền quản lý của tôi, nếu không cô gọi điện hỏi Lâm tổng? Hoặc là thư ký Tiêu?”

“Không cần gọi, tôi tới rồi.” Tiểu Tử Ngọc vừa vặn nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, bước vội tới, “Diệp tổng giám, phòng làm việc của cô không ở tầng này, Lâm tổng có sắp xếp khác rồi.”

“Có sắp xếp khác?” trong lòng Diệp Đồng đột nhiên nổi lên một dự cảm bất thường.

Tiêu Tử Ngọc mở to mắt, giảo hoạt, kéo tay Diệp Đồng đi tới thang máy:

“Đi theo tôi sẽ biết, phòng làm việc yên tĩnh không ai quấy rầy, bảo đảm Diệp tổng giám sẽ hài lòng.”

Vào thang máy, Diệp Đồng nhìn thấy Tiêu Tử Ngọc nhấn tầng 30, khóe miệng giật giật.

Tầng 25 lên tầng 30, chưa đến 1 phút thang máy “Đing” một tiếng mở ra, căn bản không cho Diệp Đồng thời gian suy tính, đứng bất động.

“Đi ra nào!”

“…”

“Chúng tôi cứ y theo yêu cầu của Diệp tổng giám, điều kiện phù hợp chỉ có phòng làm việc kế bên phòng tổng tài, yên tĩnh tuyệt đối, bình thường không ai quấy rầy, Diệp tổng giám có thể an tâm công tác.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH