Tổng Tài Cực Sủng Vợ Yêu Trẻ Con

Chương 7: Buổi Học Đầu

trước
tiếp

– bạn tên gì vậy?

– phải đó mau mau giới thiệu tên của bạn cho tụi mình đi

Cô rụt rè không dám mở miệng nói. Bởi vì cô không quen thấy vậy Hạ Băng cất tiếng

– đừng hỏi dồn dập như vậy chứ!

– Hạ Băng à tụi mình chỉ muốn biết tên bạn ấy mà thôi cậu làm gì ghê vậy

– phải đó

– không hỏi gì nữa hết, tiểu Mễ xuống đây ngồi với mình

– các em trật tự hết đi nào. Mễ Mễ em có thể giới thiệu tên mình với các bạn được hay không hay là để cô giúp em?

– dạ….dạ em cảm ơn em sẽ tự làm ạ

– được rồi

Cô giáo cười hiền nhìn cô sau đó nhìn cả lớp

– các em trật tự. Vì mới là ngày đầu nên bạn hơi rụt rè 1 chút

– dạ thưa cô

Cả lớp đồng thanh trả lời cô giáo. Cô tự ti cất giọng

– xin….xin chào mọi người. Mình tên…là Triệu Mễ Mễ

– Mễ Mễ sao? Bạn vừa đẹp mà tên cũng dễ thương nữa

– phải đó. Tên nghe thôi cũng biết là người dễ thương, xinh đẹp rồi

– Mễ Mễ từ nay đây sẽ là lớp em và họ chính là những người bạn học của em

– dạ em cảm ơn cô

– ừm em xuống ngồi cùng bạn Hạ Băng đi

– dạ

Cô lễ phép mới với cô giáo sau đó cũng đi xuống bục mà tới chỗ Hạ Băng ngồi kế cô bạn thân mình

– bạn học Mễ Mễ à nếu như bạn có cần giúp đỡ gì cứ nói với bọn mình, bọn mình sẽ giúp đỡ cho bạn

1 nam sinh lên tiếng nói

– phải đó bạn đừng ngại gì hết

Nam sinh thứ 2 lên tiếng. Cô cười ngại

– mình cảm ơn các bạn

– cần gì cảm ơn chứ chúng ta đều là bạn của nhau hết mà

– phải đó phải đó

– ưm

Cô cười gật đầu. Thấy cô vui vẻ như vậy Hạ Băng cũng cảm thấy trong lòng vui lây theo

Thấy cô cười vui vẻ như vậy Diệp An lên tiếng

– Chỉ là 1 đứa nhà quê thôi mà cũng được vào đây học

– phải đó. Có cái gì giỏi đâu chứ chỉ được cái mỗi là nhan sắc tầm thường kia mà thôi, thế mà cũng vào đây được

Đan Vi hùa theo nói với Diệp An. Thấy họ nói xấu cô Hạ Băng lên tiếng

– câm miệng của các cô lại đi. Không bằng người ta bộ ghen tức à

– loại người như cô ta thì có sao nói vậy thôi đúng không Diệp An

– phải. Tụi này mà phải ghen với cô ta? Loại thấp kém tầm thường như vậy tụi này có cho cũng chẳng thèm lấy cô ta

– cô nói người ta thấp kém tầm thường vậy còn các cô thì sao? Nghĩ mình cao quý lắm chắc các địa vị thiên kim tiểu thư này từ đâu mà có được nhỉ?

– cô muốn nói gì đây?!

– nói gì mà nói gì nào. Cô biết mà

– cô…

– các em thôi đi đừng làm ồn nữa

Cô níu níu tay áo của Hạ Băng rụt rè nói

– Băng Băng đừng kiếm chuyện nữa mà

Hạ Băng nhìn cô rồi lại nghĩ đến cô giáo nói đúng. Đang trong giờ học mà đã làm loạn khi chưa vào tiết học, hơn thế nữa đây còn là năm học mới kia mà

Hạ Băng thở dài bình tĩnh lại sau đó ngồi xuống bàn

– vào tiết học thôi cô. Xin lỗi vì đã gây ồn ào

– không sao đâu. Diệp An, Đan Vi 2 em mau ngồi xuống đi

– dạ

Cả 2 đồng thanh sau đó cũng ngồi xuống. Tiết học mới đã bắt đầu cho năm học mới của mọi người…

Sau khi học xong 3 tiết thì chuông reo đã là giờ ra chơi

Mọi người ai nấy cũng đều xuống sân riêng có mấy nam sinh thì cứ ở quanh chỗ cô

– Mễ Mễ à cậu mới vào đây học chắc là không biết mọi thứ ỏ đây đâu nhỉ?

Cô gật đầu khi nghe 1 nam sinh lên tiếng

– hay là mình dẫn bạn đi tham quan ngôi trường này nha Mễ Mễ

– cậu có thấy khát trong 3 tiết học vừa nãy không?

Cứ nhiều câu hỏi dồn lên cô. Cô nhút nhát núp sau lưng của Hạ Băng. Hạ Băng cũng lên tiếng nói giúp

– xin lỗi các bạn nhưng mà mình là người đã hứa với Mễ Mễ dẫn cậu ấy đi tham quan trường học rồi. Còn về khát nước hay không thì 1 chút nữa tụi mình xuống căn tin mua nước uống. Thật ngại quá tụi mình đi trước nha

Nói rồi Hạ Băng lập tức nắm tay cô rời khỏi lớp khiến cho các nam sinh đó có chút thất vọng

Xuống tới sân trường

– Mễ Mễ à cậu làm mình mệt chết đi được à

– sao vậy Băng Băng

– ôi Mễ Mễ của tôi sao mà cậu lại càng lớn càng xinh khiến cho biết bao nhiêu người chết mê chết mệt vì cậu vậy

Cô không nói gù chỉ nở 1 nụ cười hồn nhiên. Hạ Băng cũng cười sau đó cùng cô xuống phòng ăn của trường…

Cả 2 người con gái xinh đẹp đang ngồi ở phòng ăn của trường mà vui vẻ nói chuyện với nhau

– Mễ Mễ à cậu có thể kể mình nghe cái người hồi sáng tạo sao cậu lại quen được anh ấy hay không?

– a ý cậu là nói Thần ca ca đó sao?

– Thần ca ca?

– ” tại sao Mễ Mễ lại gọi thân mật như vậy với Dư tổng vậy nhỉ? Chẳng lẽ là họ có quan hệ gì cứ nhau ư? ”

– Mễ Mễ cậu quen biết Dư tổng sao ý mình là Dư Thần đó tại sao cậu lại gọi anh ấy là Thần ca ca vậy?

– vì Thần ca ca là hôn phu của mình. À mà Băng Băng thích Thần ca ca sao? Không được không được đâu. Thần ca ca là của Mễ Mễ rồi Băng Băng không được dành anh ấy của Mễ Mễ đâu

– ngốc quá sao Băng Băng lại đi dành chồng tương lai của cậu được chứ

– Băng Băng nói thật chứ

– thật. Chẳng lẽ Mễ Mễ không tin mình hay sao?

Cô lắc đầu mỉm cười

– ứm ưm mình tin Băng Băng mà

Lúc đầu nghe cô nói vậy Hạ Băng trong lòng có chút ngạc nhiên và buồn buồn nhưng mà trách ai được kia chứ

Muốn trách là trách mình kia kìa. Ai bảo đến sâu làm gì hơn nữa đó còn là chồng tương lai của Mễ Mễ nữa chứ. Haz cũng may là mới say nắng thôi đó


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH