Tớ thích cậu rồi sao

Chương 4: Đi về cùng nhau

trước
tiếp

– Hahahaha, xin lỗi Ishikawa- kun! Nhưng…haha, biểu cảm đó là gì vậy ?? – Hoshi đột nhiên cười lớn Ishikawa bỗng đỏ mặt, cậu không biết phải nói sao nữa. Cậu búng trán Hoshi và nói với cô :- Người ta đang ngại đấy, đồ ngốc! Bị búng trán, máu nóng trên người Hoshi lên hết mặt cô, cô đứng lên, nói lớn :- Nee nee, ai cho cậu búng trán tớ chứ ??- Không ai cả.- Hả ??? Không ai cả ??? Ishikawa nhìn Hoshi, rồi cậu nói nhẹ đến nỗi cứ ngỡ như nói thầm vậy :- Sự dễ thương của cậu cho phép tớ búng cậu. Hoshi ghé mặt vào Ishikawa, hỏi :- Cậu vừa nói gì vậy, Ishikawa- kun ?- Cậu dễ thương. Hoshi vừa ngại vừa lúc túng, cô hỏi lại :- T…thật chứ ?? Ishikawa nhìn cô, trên mặt nở 1 nụ cười gian xảo, trả lời :- Đùa đấy, nếu cậu muốn biết thì cứ đoán xem. Một lần nữa, máu nóng của Hoshi đã đạt tới mức đỉnh điểm, không phải là sự ngại ngùng nữa mà là sự tức giận, tay cô giơ lên cao, đè Ishikawa xuống, cô nói :-CẬU SẼ BIẾT TAY TỚ NGAY ĐÂY !!!! 2 người ngã hẳn ra sàn lớp học, Hoshi thì giận dữ đánh vào người Ishikawa, nhưng cậu lại cười tươi, như đang rất vui vậy. Cuối cùng, cậu nói :- Được rồi, tớ thua cậu, tớ xin lỗi Manyura- san. Chiều nay khi đi về tớ sẽ mua kem cho cậu được chứ ? Gương mặt Hoshi bây giờ đã bình thường trở lại, cô nói :- Thật chứ, đừng nói cậu lại đùa đấy nhé.- Umm, tớ không đùa cậu đâu. – E hèm… Được thôi !~ Đến tiết cuối của buổi sáng, sensei đã đến lớp, Hoshi lật từng trang sách trong vô thức, cô đang suy nghĩ về cậu của chiều nay, nhưng tại sao lại không nghĩ về kem mà lại nghĩ về cậu chứ, đó là điều cô đang nghĩ trong đầu. Thấy Hoshi đang mở trang sách nhưng mắt lại hướng đi vô định, Ichikawa cầm sách của Hoshi, khiến cô giật mình quay sang :- Gì thế Ishikawa- kun ? Ishikawa nhìn cô, rồi nhíu mày :- Cậu mở sách kiểu gì vậy Manyura- san ? Đến trang quá bài hôm nay rồi nè.- À..vậy sao, để tớ mở lại.- Tớ mở cho cậu. Trong lúc cậu lật lại sách cho Hoshi, trong vô thức, cô nhìn cậu 1 lúc, rồi nghĩ “Góc nghiêng của cậu ấy thật đẹp”, rồi cô lại giật mình, 2 má đỏ lên, cô vẫn chưa hiểu tại sao mình lại nghĩ vậy. Nhưng rồi cô lại nhìn cậu tiếp…- Xong rồi nè. – Ishikawa đưa sách đã được mở cho cô. Ishikawa nhìn cô khiến cô đang nhìn cậu thì giật mình, cô cầm sách của mình và quay đi, không quên cảm ơn. Nhưng đến cả cô vẫn không hiểu tại sao khi cậu nhìn cô, cô lại giật mình, tại sao vậy, cô muốn biết… Tiếng chuông báo đã hết giờ, tất cả học sinh đã ra khỏi lớp, Hoshi cũng là 1 trong số đó, bên cạnh là Ishikawa, cô đi cùng cậu để ăn kem cậu mua cho mình. Hoshi đợi cậu ở cổng trường. Lúc cậu đến, thấy Hoshi đứng không, cậu hỏi :- Nè Manyura, cậu không đi xe đạp à ? Hoshi cười, lắc đầu :- Tớ không có, xin lỗi cậu.- Hả? Tại sao cậu phải xin lỗi chứ, tớ sẽ đi bộ cùng cậu. – Ishikawa nghiêng đầu, cười nhẹ Hoshi và Ishikawa cùng đi ra ngoài. Đang đi, bỗng Hoshi nhìn lên trời, thở dài nhẹ nhõm :- Trời đẹp nhỉ, ước gì tớ được chạm lên đó. Ishikawa nhìn cô, rồi cậu nhìn ra đằng xa, nơi mặt trời sẽ lặn, nói :- Cậu thích hoàng hôn chứ ? Hoshi mỉm cười :- Có chứ, tớ thích ngắm hoàng hôn và cả bình minh nữa.- Cậu có thể ở công viên khi hoàng hôn đến được không ? Hoshi hơi bất ngờ vì câu hỏi của Ishikawa, cô nhìn Ishikawa rồi trả lời :- Umm, được. Mà cậu hỏi để làm gì ?- Tớ muốn ngắm hoàng hôn với cậu. – Ishikawa trả lời ngay khi cô hỏi, nhưng 2 chữ “với cậu” cậu lại nói nhỏ, như thể chỉ mình cậu nghe vậy. Nhưng khi nói xong, cậu lại giật mình, tại sao cậu lại nói “với cậu” chứ.2 người đã đến cửa hàng kem. Ghế ngồi ở đó rất dễ thương, khiến Hoshi rất bất ngờ và hào hứng, cô nắm tay áo Ishikawa, nói :- Cậu dẫn tớ đến hẳn quán ăn luôn sao ?Ishikawa cười :- Cậu không thích sao? Vậy thì…- Ế??? Ai bảo tớ không thích chứ !! – Hoshi hốt hoảng Ăn xong kem, với 1 tâm trạng vui vẻ, Hoshi nhìn lên trời, rồi nói với Ishikawa :- Đi ngắm hoàng hôn thôi Ishikawa- kun ! Ishikawa hỏi lại :- Cậu thích ra đâu ngắm đây ?- Xích đu ở công viên được không, chắc giờ không có ai chơi đâu nhỉ ?- Ừm. Hoàng hôn đã đến, bầu trời màu cam trông thật trầm đạm, tâm trạng lúc bấy giờ của Hoshi là nhẹ nhõm, thoải mái. Cô ngồi xuống chiếc xích đu, chân đưa đi đưa lại, gió phấp phới trên mái tóc nâu ngắn của cô, trông thật yên bình. Ishikawa cũng ngồi xuống chiếc bên cạnh, nhìn lên đằng xa, nói :- Hoàng hôn đẹp nhỉ ? Hoshi cũng nhìn ra đằng xa, đưa bàn tay nhỏ bé của cô lên không trung :- Um, đẹp thật… Nhưng tớ muốn được ngắm hoàng hôn nhiều hơn… Ishikawa hơi bất ngờ, cậu xoa đàu Hoshi :- Nếu cậu thích, tớ sẽ ngắm hoàng hôn với cậu. Hoshi ngạc nhiên, nở 1 nụ cười :- Cảm ơn cậu… 2 người ngồi ngắm hoàng hôn, 1 khung cảnh thật đẹp và 1 chút lãng mạn, nhẹ nhàng…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH