Tình Dung Xuân Sam Mỏng

Chương 39: Câu dẫn

trước
tiếp

Tề Trạm mặc áo gấm mềm nhẹ nghiêng người dựa vào gối dựa, chân dài tùy ý gác lên đặt ở trên giường, trong tay cầm một quyển sách đọc đến nhập thần.

Lan Húc ngồi ở cách hắn không xa ôm Mộ Bạch (con thỏ của Lan Húc đã được nhắc đến ở mấy chương đầu), hai mắt thỉnh thoảng lại trộm nhìn hắn. Từ góc độ của nàng nhìn qua, tư thế nửa dựa người làm thân thể hắn giãn ra tự nhiên, hai chân thon dài thẳng tắp, dáng vẻ lười biếng cân xứng với khuôn mặt đoan nghiêm tuấn tú của hắn đến lạ lùng, vô tình sinh ra một loại tư thái phong lưu khiến người ta mơ màng, làm nàng không tự giác được mà trầm mê trong đó.

Tề Trạm đã sớm phát giác ra ánh mắt của vật nhỏ không an phận, từ sau khi nàng nói muốn sinh hài tử liền trở nên nhiệt tình vạn phần, đối với sự thân mật của hắn thì dùng mọi cách đón ý nói hùa uyển chuyển thừa hoan, ban đêm bị thao làm đến thân thể kiều nhuyễn thần hồn điên đảo, tiểu huyệt bị bắn đầy tinh dịch lại được côn th*t lấp đầy ngủ qua đêm.

Buổi sáng ngủ đến mơ mơ màng màng lại bị cự long thô cứng căng trướng tiếp tục thao lộng làm cho tỉnh dậy, hờn dỗi kêu hắn chậm một chút nhưng không thể nhẫn tâm cự tuyệt, tựa như một tiểu hoa tinh không biết thỏa mãn hút lấy tinh khí nam nhân mà sống.

Hắn thấy bộ dáng này của nàng ngược lại không nóng nảy, chỉ bất động thanh sắc mà lật trang sách, muốn nhìn xem vật nhỏ dễ ngượng ngùng này có thể vì hắn mà làm ra chuyện gì.

Lan Húc hết đợi lại chờ, bóng đêm ngày càng thêm sâu, người đối diện lại hoàn toàn không có ý muốn buông tha quyển sách. Quyển sách này rốt cuộc có gì đặc biệt chứ, chẳng nhẽ còn có thể đẹp hơn nàng sao? Kiều nhân nhi có chút bực mình nhưng không biết làm gì, chỉ có thể tự mắng thầm, con thỏ vô tâm kia chơi với nàng một lúc thấy không có gì thú vị liền nhảy về trong ổ đi ngủ.

Bỗng nhiên Tề Trạm nhẹ nhàng giật giật thân thể thay đổi sang tư thế khác, còn hơi xoay bả vai bên phải một chút.

Lan Húc có chút vui mừng nho nhỏ, khả năng là phu quân đã mệt mỏi rồi, ta phải đi quan tâm hắn một chút.

Vì thế gót sen của nàng nhẹ nhàng hướng về phía hắn mà đi tới, ngồi trên mép giường cạnh bờ vai của hắn:

“Đã khuya rồi, phu quân ngồi lâu như vậy có mệt hay không?”

Hắn quay đầu đối diện với con người long lanh nước của nàng, thấy trong mắt nàng tất cả đều là sắc thái chờ mong, trong lòng liền cười thầm nhưng trên mặt một chút cũng không hiện ra:

“Ta vẫn tốt, nếu nàng mệt mỏi thì đi ngủ trước đi.”

“Chàng đang đọc sách gì thế, ta cũng muốn xem.” Nàng có chút tự sa ngã mà chui vào trong lòng hắn, tựa lên ngực hắn, đôi mắt nhìn chằm chằm sách trên tay hắn.

Tề Trạm thấy bộ dáng nàng chu cái miệng nhỏ đáng yêu muốn chết, thiếu chút nữa nhịn không được muốn hôn nàng, bất quá rốt cuộc vẫn là nhịn xuống, làm bộ như căn bản không hiểu ý đồ của nàng, chỉ sờ sờ tóc nàng, sau đó lại đem lực chú ý đặt ở trên sách.

Lan Húc âm thầm cắn cắn cánh môi, quá đáng ghét, buổi tối người ta còn bôi son, cố ý chọn loại hương vị mà hắn thích, thế mà hắn nhìn cũng không nhìn.

Ta liền không cho chàng đọc!

Tay nàng đặt ở trên ngực hắn, ngón tay bắt đầu cố ý vô tình mà ở mặt trên nhẹ nhàng đánh vòng. Đôi mắt Tề Trạm không nhìn nàng, chỉ duỗi tay đem tay nàng nắm lấy: “Đừng nháo, ngứa.”

Chỉ là ngứa thôi sao? Không còn gì khác? Lan Húc không cam lòng, lặng lẽ dựng thẳng bộ ngực đầy đặn, dùng mặt bên ngực nhũ tròn trịa mềm mại như có như không cọ vào cánh tay hắn. Tề Trạm bị bộ ngực sữa mềm nộn co dãn ma sát, trong lòng nổi lên một trận khí nóng, nhưng vì đại kế nên chỉ dám âm thầm nhẫn nại.

Lan Húc thấy hắn không phản ứng gì, cho rằng chính mình làm chưa đủ, cân nhắc một phen lại nhẹ nâng chân ngọc nhỏ nhắn oánh nhuận, làm như vô tình mà hơi duỗi chân, vừa lúc trên cẳng chân hắn chậm rãi cọ qua. Hắn bị nàng câu dẫn đến đáy lòng cũng run lên, cúi đầu liếc nhìn nàng một cái: “Ân?”

Trên mặt nàng là biểu tình hoàn toàn vô tội, phảng phất như không biết chính mình đang làm cái gì: “Sao vậy?”

Trong lòng Tề Trạm không khỏi khen ngợi, tiểu bảo bối có tiến bộ ạ, không uổng công hắn ngày xưa dạy dỗ. Hắn nhướn mày, nói không sao: “Không có gì?”

Ha, thoạt nhìn cái này có hữu hiệu nha. Nàng có điểm hưng phấn, càng thêm chú tâm mà đem ngón chân mượt mà đặt ở trên đùi hắn, năm ngón chân nho nhỏ trên dưới làm loạn.

Hạ bụng Tề Trạm đều nóng hết lên rồi, nhưng trong lòng lại đang phải mặc niệm triết lý Lão Tuân, những câu danh ngôn của thánh nhân Khổng Tử, cố gắng cường ngạnh mà đem dục niệm ngăn chặn lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH