Tiểu Tổ Tông

Chương 1: Ma hoàng

trước
tiếp

Cuối hè đầu thu chính là thời điểm cảm mạo bùng phát.

Không khí lạnh tràn về thành phố N sớm hơn mọi năm, trên đường người qua kẻ lại, nhìn cách ăn mặc của họ tuy rất mỏng manh nhưng bên trong đều mặc quần áo mùa thu rồi.

Tống Y lại không giống vậy. Cô đi đôi giày cao gót 8cm màu đỏ, váy caro ngắn lộ eo, dung nhan tinh xảo, mặc như đang trong mùa hè vậy.

Cô không sợ cảm mạo, bởi vì ——

Cô đã sớm bị cảm rồi…

Nhưng mà thời gian bị bệnh của cô hơi lâu, cũng đã một tuần rồi, uống thuốc Tây thế nào cũng không khỏi.

Trong đầu Tống Y không khỏi nhớ đến tin tức thấy đợt trước: Kinh hoàng! Thanh niên 24 tuổi bởi vì bị cảm mà qua đời!

Không được!

Cô còn trẻ như vậy! Xinh đẹp như vậy! Không thể tùy tiện chết được!

Càng nghĩ càng thấy sợ, cô cảm thấy cái chết cách mình không xa. Tống Y run rẩy lấy điện thoại ra, rưng rưng nhắn tin cho người đại diện Ngô Ngữ:

[ Chị yêu à, có lẽ em mắc phải bệnh nan y rồi. Nếu em chết, nhớ khắc bia mộ em thành hình điện thoại. Em không muốn ở dưới đất lại không có điện thoại nghịch đâu.]

Thật muốn khóc mà! Tống Y rút thêm một tờ khăn giấy, sụt sịt lau mũi sau đó liền ném thẳng vào thùng rác

Làm một họa sĩ, lại là họa sĩ tranh sơn dầu trừu tượng, Tống Y rất thích tưởng tượng, hơn nữa từ trước đến nay đều không thích mặc quần áo quá nhiều, ảnh hưởng đến thẩm mỹ.

Cô muốn bản giống như bức tranh của mình, từ sợi tóc đến chân đều phải xinh đẹp, không thể bắt bẻ. Cho dù bị lạnh chết cũng không thể mặc cồng kềnh được!

Hai mươi phút sau, trong tiệm bán quần áo nào đó…..

” Ông chủ, cho tôi một chiếc áo choàng dài, cảm ơn.”

Mặc chiếc áo khoác xám dài lên, ấm áp đã trở lại nhân gian.

Lên xe, Tống Y suy nghĩ một lúc thấy Tây y không đáng tin nữa rồi, nhất định phải tìm Trung y!

Cô mở điện thoại ra tìm kiếm: Bậc thầy am hiểu chữa bệnh ung thư và bệnh hiểm nghèo Trung Quốc.

Rất nhanh đã có câu trả lời, kết hợp với bản đồ, Tống Y cuối cùng cũng tìm được bệnh viện Trung Y.

Bệnh viện miễn phí này nằm ở trung tâm giữa các siêu thị tiện lợi, rất khó tìm. Nếu không phải bảng hiệu tỏa sáng lấp lánh kia, Tống Y không chắc là mình sẽ tìm ra.

Người sáng lập ra bệnh viện này là Ngô Miễn Chân – bậc thầy y học Trung Quốc. Cái tên Chân Miễn Đường cũng là tên đảo ngược lại của Ngô lão. Nghe nói ông đã chữa khỏi rất nhiều bệnh ung thư.

Chân Miễn Đường không quá lớn, nhưng khu vực chờ nho nhỏ cũng đã chật cứng bệnh nhân, phần lớn đều là những gương mặt không có tinh thần.

Có người mắt sưng đến thảm hại, giống như cái túi lớn ở mắt, còn có người chân đen sì, hoại tử, ung nhọt…

Tống Y che kín áo khoác lo lắng, cho rằng không lâu nữa mình cũng giống như vậy.

Bên trong Chân Miễn Đường mặt tường màu trắng được khảm rất nhiều những câu nói cổ xưa, Tống Y xem thấy đều là những câu trong《 Thượng cổ thiên chân luận 》《 Nan kinh 》. Cô tuy được coi như là một nửa người làm về văn hóa, nhưng không nghiên cứu về vấn đề này cho nên xem không hiểu lắm.

Bên cạnh để một cái giá bằng gỗ lim, trên đó đặt tầng tầng lớp lớp những bình sứ Thanh Hoa, trông rất tao nhã. Phía sau nữa chính là sơ yếu lí lịch của Ngô Miễn Chân, trung y thế gia, tổ tiên ba đời đều là thầy thuốc nổi danh.

Hiệu thuốc và khu vực chờ được hợp lại với nhau, mỗi mặt đều có ngăn kéo nhỏ, mỗi ô đều viết tên các loại thuốc Bắc. Trong phòng có người cầm cân nhỏ, không ngừng cân dược liệu.

Chính giữa nhà thuốc có hai cái bàn lớn, trên mặt bàn bày khá nhiều gáo múc nhỏ, hình dáng so với gáo múc thông thường nhỏ hơn không ít, chỉ dài tầm 20cm.

Dược sĩ đem dược liệu đã cân đổ vào từng cái gáo nhỏ, sau đó cho vào túi giấy màu vàng, bọc kĩ lại.

Tống Y vòng qua đám đông đến quầy lấy số, trong tay còn cầm sổ khám bệnh ở bệnh viện Tây y.

” Xin chào, cho hỏi đây có phải chỗ lấy số của thầy Ngô không?”

” Xin lỗi quý cô, cô có hẹn trước không ạ?”

“Hẹn trước? Không có. Đến đây khám bệnh còn cần hẹn trước sao?”

Trước khi tới Tống Y cũng không hỏi thăm nhiều, nên không biết lại cần phải hẹn trước.

” Chị là lần đầu tiên đến đây ạ! Bệnh nhân của thầy Ngô nhiều vô cùng, cho nên từ tháng giêng năm nay Chân Miễn Đường chúng tôi bắt đầu quy định phải hẹn trước, nếu như chị không hẹn trước thì có thể lấy số bây giờ.”

” Nếu bây giờ tôi lấy số thì trước tôi còn bao nhiêu bệnh nhân nữa?”

Tống Y nhìn xung quanh một vòng, trên băng ghế dài đếm không biết bao nhiêu người với người, chân mày khẽ nhíu lại.

” Sáng nay thầy Ngô có 32 cuộc hẹn, buổi chiều còn có 30. Chị có lẽ phải đợi đến gần tối mới đến lượt.”

Bệnh nhân đến Chân Miễn Đường đều là những người bị ung thư, rất nhiều người trong số họ đều đến từ nơi khác, năm sáu giờ đã đứng chờ ở cửa. Thời gian khám bệnh cũng rất lâu, trung bình một bệnh nhân ít nhất cũng phải hết mười phút.

Cô không chờ nổi đâu!!!

“Không được đâu! Tôi có lẽ sắp chết rồi! Chị làm ơn đẩy số lên cho tôi với! Bao nhiêu tiền cũng được, tôi có tiền, tôi có tiền mà! Hu hu hu…”

Tống Y vừa nói vừa khóc, lúc khóc cô còn nghĩ nhất định phải lê hoa đái vũ, như vậy mới thấy đáng thương.

Người thu ngân tay chân luống cuống, bị Tống Y khóc khiến cho sợ hãi, tiền cũng không thu được.

“Tiểu Đinh! Tiểu Đinh! Mau tới đây hỗ trợ một chút!”

“Cô à, cô đừng vội, tôi đi tìm bác sĩ đến!”

Tống Y khóc đến mơ hồ, cô chỉ cần nghĩ tới việc mình có thể chết liền khổ sở muốn khóc.

Đinh Văn Bách là sinh viên thực tập ở Chân Miễn Đường, trùng hợp anh ta đang ở phòng thuốc, nghe tiếng kêu liền vội vàng chạy đến.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH