Chương 8: Lời Hứa Mười Năm Trước

trước
tiếp

Lúc Cửu Châu bước ra ngoài cổng, Lục Nghị Phàm đã ngồi sẵn ở ghế lái, đeo chiếc kính đen, hất hàm nhìn cô ra lệnh:

– Cô ngồi ở sau ghế phụ, cấm không được nhúc nhích lên bên trêи một lần.

Cửu Châu bĩu môi, mở cửa ngồi phía sau. Nhìn bóng lưng cao lớn của anh ta che gần hết ghế lái, bàn tay linh hoạt đang điều khiển vô lăng, ánh mắt lạnh lẽo pha chút phức tạp vẫn nhìn chằm chằm về phía trước.

Cửu Châu quay đầu lại nhìn, bây giờ cô mới thấy rõ tấm biển hiệu biệt thự to lớn chạm trổ bằng vàng, được treo ngay ngắn ở phía trêи đầu cổng biệt thự, ghi rõ: “Biệt phủ Thống Đốc quân”. Ôi! Cửu Châu thầm than trong lòng, đưa tay gõ nhẹ lên đầu. Cô bị Lục Nghị Phàm dắt mũi hết lần này đến ngày khác, vậy mà vẫn ngây thơ không biết.

Thấy cô yên lặng, Lục Nghị Phàm khẽ nheo mắt nhìn qua gương chiếu hậu, trông thấy người con gái xinh đẹp đằng sau đang cắn chặt môi, gương mặt tràn đầy nghi ngờ, khóe miệng anh ta khẽ nhếch.

– Phu nhân Cửu, biệt phủ chính đang ở ngay trước mắt, phiền cô phối hợp cho ăn ý.

Theo hướng chỉ của anh ta, Cửu Châu trông thấy đằng trước là một căn biệt thự rộng lớn ngút ngàn, người ra kẻ vào hết sức tấp nập. Nếu quan sát kỹ còn có thể thấy những chùm hoa cưới dùng để trang trí vào tối hôm qua vẫn còn được treo cẩn thận ở xung quanh bờ rào.

Xe oto của Lục Nghị Phàm lăn bánh vào bên trong tầng hầm đỗ xe. Cửu Châu đột nhiên cảm thấy vô cùng căng thẳng. Dù sao thì trêи danh nghĩa, cô đã là vợ của ông lão Lục Nghị. Nhưng hiện tại tình thế đã đảo lộn, Cửu Châu bất đắc dĩ lại trở thành con dâu của ông ta.

Cô đưa tay toan mở cửa xe, Lục Nghị Phàm từ phía trước đã nhoài một nửa người lại, dùng tay chặn cứng không cho Cửu Châu kịp mở cửa.

– Anh làm trò gì vậy?

Cửu Châu bực bội cáu gắt.

Lục Nghị Phàm dùng tay nâng cằm cô lên, ghé sát tai thì thầm mà đe dọa:. Truyện Lịch Sử

– Cô hãy nghe cho thật kỹ đây: Khi vào bên trong, tuyệt đối phải nghe lời tôi, không được tùy ý bắt chuyện hoặc tỏ ra thân thiết với bất kỳ một ai trong cái nhà này.

Cô cũng rất biết điều, gật gật đầu đồng ý.

– Ngoài ra…

Ngưng một lát, Lục Nghị Phàm mới nói tiếp:

– Nếu cha tôi có hỏi đêm hôm qua chúng ta đã phát sinh quan hệ hay chưa, cô phải xác nhận đã rồi, nhớ lấy.

– Được!

Cửu Châu đồng ý với lời dặn dò của anh ta. Cô đủ thông minh để hiểu, Lục Nghị Phàm ngang nhiên cướp mẹ kế của mình về làm vợ, chắc chắn ông lão Lục sẽ không tha cho anh ta.

Mặc dù Lục Nghị Phàm đường đường là một Thống Đốc quân nắm trong tay toàn bộ binh đoàn đặc chủng quân đội Nhật Bản, nhưng anh ta cũng chỉ là một người con út trong dòng họ Lục Nghị không hơn không kém.

Trước thái độ vâng lời này của Cửu Châu, Lục Nghị Phàm tương đối hài lòng. Anh ta đưa tay vỗ nhẹ lên trán Cửu Châu, đắc ý mà khen ngợi:

– Ngoan lắm, vợ à!

Lục Nghị Phàm bình thản nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Cửu Châu, ung dung bước vào bên trong tòa nhà chính.

Những người giúp việc trông thấy đôi trai tài gái sắc cùng nhau sánh đôi đi tới, lập tức cúi rạp người chào hỏi. Cửu Châu hít sâu một hơi. Nếu Lục Nghị Phàm đã muốn cô diễn, vậy thì cô cũng sẽ diễn cho thật tốt.

– Thưa lão gia, ngũ thiếu đã trở về.

Ông lão Lục đang cầm tờ báo trêи tay, thuận tiện vo tròn thành một nắm, hung hăng ném ra phía cửa, vừa lúc cục giấy rơi ngay trêи chân của Lục Nghị Phàm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH