Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Chương 7: Người Đàn Ông Phức Tạp

trước
tiếp

Phu nhân à, cô thắng rồi!

Lục Nghị Phàm vừa dứt lời, liền dùng lưỡi dao sắc lạnh, lập tức cứa vào mu bàn tay một đường, máu tươi tanh tưởi nhanh chóng rỉ ra.

Cơn đau trêи da thịt ngay tức khắc áp chế toàn bộ ɖu͙ƈ vọng cực điểm đang sục sôi trong từng tế bào của Lục Nghị Phàm.

Quai hàm Cửu Châu suýt chút nữa thì rơi ra bên ngoài. Chỉ vì muốn kìm chế tác dụng của thuốc, anh ta lại có thể tự làm tổn thương thể xác của mình.

Người đàn ông này quả thực ngốc nghếch mà!

Lục Nghị Phàm tùy ý xé rách một mảnh lụa trêи váy cưới của Cửu Châu, đem cuốn bàn tay bị thương.

Sau khi được cởi trói, Cửu Châu vội vàng chạy vào trong phòng tắm, khóa chặt cửa lại. Để đề phòng Lục Nghị Phàm tiếp tục giở trò, Cửu Châu còn cẩn thận lấy hết những vật dụng có trong phòng tắm đem chặn ở ngoài cửa. Lúc này cô mới thở phào yên tâm phần nào.

Dòng nước ấm áp nhanh chóng phủ lên toàn bộ cơ thể Cửu Châu. Cô cảm thấy bản thân mình nhẹ nhõm phần nào.

Nhìn cánh cửa nhà tắm đóng im lìm, bên trong truyền ra tiếng nước xối ào ào, khóe môi Lục Nghị Phàm khẽ cong.

Anh ta đứng dậy, bước về phía góc đồ của mình, nhẹ nhàng lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. Nhìn sơ qua, chiếc hộp gỗ này cũng đã có tuổi đời rất lâu. Phía vỏ hộp đã sờn bạc cũ, ổ khóa nhỏ cũng đã rỉ sét tương đối.

Lục Nghị Phàm dùng khóa mở hộp, bên trong là một tấm ảnh bé xíu, đã hoen ố theo thời gian.

Nhân vật chính trong bức ảnh là một cô bé búi tóc hai chỏm, đang ngồi trước biển vẽ một vài đường sọc tùy ý.

“Chú à, chú vẽ cho cháu một lâu đài, bên trong có chú và cháu cùng trồng hoa ở đây nhé!”

Cô bé ngước mắt lên nhìn Lục Nghị Phàm, ánh mắt long lanh, ngây thơ, tròn xoe vô cùng đáng yêu. Lục Nghị Phàm khi đó chỉ đưa mắt lườm cô bé, sau đó xách ʍôиɠ ngúng nguẩy rời đi.

– Lục Nghị Phàm!

Từ bên trong phòng tắm bất chợt truyền tới tiếng gọi của Cửu Châu. Lục Nghị Phàm thoáng giật mình, đóng lại nắp hộp, đem khóa kỹ lại.

Cửu Châu sau một hồi cắn răng do dự mới dám mở miệng gọi anh ta. Lúc nãy, do quá vội vàng, Cửu Châu đã quên cầm theo quần áo vào bên trong phòng tắm. Mà vali của cô lại để ở bên ngoài sảnh chính.

Tiến thoái lưỡng nan, Cửu Châu bèn hít sâu một hơi, quyết định gọi Lục Nghị Phàm nhờ giúp đỡ.

Không thấy Lục Nghị Phàm đáp, Cửu Châu mở miệng gọi lại lần nữa:

– Lục Nghị Phàm, tôi không có đồ để mặc!

– Ngủ luôn trong phòng tắm đi!

Lục Nghị Phàm lạnh lùng nói vọng vào.

Cửu Châu vẫn im lặng chờ đợi. Khoảng mười phút sau, cô nghe thấy tiếng đóng cửa phòng. Lục Nghị Phàm đã rời đi, để lại mình Cửu Châu trong phòng.

Cô từ từ vặn nắm cửa, hé mắt ra nhìn. Xung quanh phòng vắng lặng, bóng dáng lạnh lùng của Lục Nghị Phàm đã không còn thấy đâu nữa.

Cửu Châu quấn khăn tắm, dè dặt bước ra bên ngoài, vừa lúc bàn tay cô chạm lên cánh cửa, phát hiện có một bộ quần áo ngủ của phụ nữ được vắt gọn lên trêи đó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH