Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Chương 3: Vinh Hạnh Của Cô

trước
tiếp

Cửu Châu tròn xoe mắt nhìn anh ta. Đôi hàng mi cong cong như cánh bướm đang không ngừng lay động chớp chớp, trông cô xinh đẹp mà ngây thơ vô cùng.

Trong đầu Cửu Châu đang không ngừng suy nghĩ. Có lẽ nào gã đàn ông này là một tên trộm chuyên nghiệp, nhân cơ hội nhà họ Lục Nghị có hỉ sự, liền lẻn vào bên trong mà cướp bóc.

Gã đàn ông nhìn chằm chằm Cửu Châu, bàn tay cứng rắn của anh ta vẫn còn độc ác mà siết chặt cổ cô, những ngón tay thon dài, có chút chai sạn liên tục vuốt nhẹ trêи ngần cổ trắng nõn.

Nhìn người con gái bị đè dưới thân mỏng manh, yếu đuối nhưng ánh mắt lại vô cùng quật cường, kiên định, anh ta có chút thích thú.

– Tôi là Lục Nghị phu nhân. Nếu anh còn không biết điều mà thả tôi ra, ông Lục chắc chắn sẽ khiến anh chết không toàn thây!

– Hừ, miệng lưỡi cũng ghê gớm đấy!

Gã đàn ông cười lạnh. Đoạn, anh ta cúi sát xuống gương mặt xinh đẹp của Cửu Châu, há miệng thổi một hơi vào mặt cô mà tùy ý châm chọc.

Cơ thể bé nhỏ của Cửu Châu hoàn toàn bị sức mạnh của anh ta khóa trụ. Cô muốn giẫy giụa nhưng không thể nào cử động tứ chi, đành cắn răng để mặc cho anh ta làm càn.

Mùi hương bạc hà từ miệng của anh ta len lỏi vào trong mũi Cửu Châu, khiến cô thoáng một chút đờ đẫn.

– Lục Nghị phu nhân ư? Cửu tiểu thư trẻ trung như thế này mà còn muốn làm người vợ thứ chín của cha tôi cơ à?

Anh ta vừa nói vừa dùng sức bóp chặt cằm Cửu Châu, bàn tay còn lại bắt đầu luồn ra sau lưng cô, cẩn thận tháo từng mối dây váy cưới.

Cửu Châu vốn dĩ không sợ trời, không sợ đất. Tuy nhiên, bị một người đàn ông lạ mặt càn rỡ ngay trong chính phòng cưới của mình, cô quả thực rất kinh hãi.

– Không được! Xin anh! Tôi đã có chồng, anh không thể làm càn được!

Những lời cầu xin thảm thiết của Cửu Châu không khiến anh ta cảm thấy thương hại mà còn phản tác dụng. Cửu Châu càng khóc lóc cầu xin bao nhiêu, anh ta lại càng cảm thấy kϊƈɦ thích bấy nhiêu.

Ngay khi bàn tay của anh ta sắp cởi được mối nút cuối cùng, Cửu Châu quyết định dùng toàn bộ sức bình sinh của mình, co chân thúc mạnh vào hạ bộ của anh ta, hòng nhân cơ hội mà chạy ra ngoài kêu cứu.

Quả đúng như cô dự đoán, gã đàn ông bị đau, lập tức giơ chân đạp mạnh Cửu Châu lăn xuống dưới đất, há miệng mà chửi thề:

– Khốn khϊế͙p͙!

Cửu Châu thừa cơ ôm váy, chạy thật nhanh về phía cửa ra vào, đập cửa kêu cứu thảm thiết.

– Cứu với! Có người lạ vào phòng! Ông Lục, cứu tôi với!!!

Tuy nhiên, cánh cửa như đã bị một luồng sức mạnh giữ chặt lại, Cửu Châu dù có ra sức vặn đến thế nào đi chăng nữa, cô vẫn không thể mở được cửa mà thoát ra ngoài.

Thâm tâm Cửu Châu rối bời.

Cô lần mò tìm công tắc điện.

Ngay khi ánh đèn vừa được bật sáng, chiếu rọi toàn bộ căn phòng, cuối cùng thì Cửu Châu cũng đã có thể nhìn rõ hoàn toàn ngoại hình của anh ta.

Người đàn ông này hoàn hảo đến mức kinh diễm. Ánh mắt sáng rực lửa đang phóng những tia căm ghét tột cùng về phía cô, khuôn ngực căng đầy, vạm vỡ phập phồng theo từng nhịp tim đang đập mạnh.

Ánh mắt Cửu Châu bất ngờ dừng lại trêи bộ quân phục màu xanh mà anh ta cởi ra, ném xuống đất khi nãy.

Quân nhân?

Cửu Châu còn chưa hết ngỡ ngàng, người đàn ông đã nhếch miệng nở nụ cười đắc ý.

– Sao vậy? Cô rất ngạc nhiên hay sao? Vợ à?

– Anh, anh gọi tôi là gì?

Cửu Châu lắp bắp hỏi lại.

– Vợ- à!

Anh ta bước từng bước chậm đến bên cô, rành rọt nhắc lại từng chữ.

– Cô Cửu, được gả cho Thống Đốc quân Lục Nghị Phàm, đây chính là vinh hạnh phải tu ba đời ba kiếp của cô đấy!

Cửu Châu đã từng nghe nói, ông Lục có năm người con trai. Bốn người đầu tiên đều làm những loại ngành nghề khác nhau, thành công viên mãn trong sự nghiệp.

Duy nhất chỉ có người con trai út của ông ta là Lục Nghị Phàm hiện đang sinh sống ở Nhật Bản, là một trong những Thống Đốc quân quyền cao, chức trọng bậc nhất trong quân đội Nhật Bản.

Quyền hạn và danh tiếng của anh ta vượt xa cả những người máu mặt trong và ngoài nước, phía bên chính phủ cũng phải kiêng nể anh ta bội phần.

– Không phải! Tôi… tôi kết hôn với ông Lục, không phải anh!

Ummm…

Cửu Châu còn chưa nói hết câu, đột nhiên cảm thấy miệng mình lành lạnh.

Lục Nghị Phàm áp sát lên người cô, sau đó tùy ý phủ môi mình lên môi cô mà cắn.

Bàn tay nhỏ bé của Cửu Châu ra sức đẩy anh ta ra khỏi người mình.

Tuy nhiên, Lục Nghị Phàm đã nhanh tay tóm chặt cổ tay cô lại, đem khóa trụ lên trêи đỉnh đầu, vừa hôn cô ngấu nghiến, vừa luồn tay giật phăng váy cưới của Cửu Châu mà ném xuống dưới đất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH