Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Chương 167

trước
tiếp

– Nhanh lên, hoa hồng Michelangelo phải được trang trí dọc hai bên lối đi. Hoa Winchester Cathedral đem phủ ngợp biệt phủ cho tôi!!!

La Vân Thiên vừa chỉ tay ra lệnh, vừa thở phào mà vuốt vuốt trán. Đám cưới lớn nhất quốc gia, lại có sự hiện diện của Chính phủ và quân đội từ năm mươi nước khác nhau, thử hỏi anh không lo lắng sao được.

Trước khi Lục Nghị Phàm và Cửu Châu rời đi, Lục Nghị Phàm còn không quên túm lấy cổ áo La Vân Thiên mà dọa nạt:

– Hoàn hảo! Mọi thứ phải thật hoàn hảo, nghe rõ chưa, cậu La?!

La Vân Thiên toát mồ hôi lạnh, chỉ biết vâng vâng dạ dạ nghe lời.

Tại khuôn viên nghĩa trang…

Hai vợ chồng Cửu Châu ngồi quỳ bên cạnh mộ của vợ chồng Ngọc Diên Hinh. Ông lão Lục đã thú nhận tất cả với cô, tất cả đều do lòng đố kỵ và sự ghen ghét mù quáng, che mờ mắt khiến ông ta đã gây ra tội ác tày đình như thế này. Sau khi gián tiếp hại chết cha mẹ đẻ của Cửu Châu, may mắn cô đã được nhà họ Cửu đem về nuôi dưỡng.

Do vậy, tới lúc biết rõ thân phận thực sự của con dâu, ông lão Lục đã luôn phải sống trong lo sợ và dằn vặt, tìm đủ mọi cách hòng chia rẽ vợ chồng Lục Nghị Phàm.

Trải qua chuỗi sự việc lần này, cuối cùng ông lão Lục mới hoàn toàn ăn năn, hối hận. Cửu Châu cũng lựa chọn tha thứ cho ông ta. Hận thù, ghen ghét, hãm hại, dồn nhau vào bước đường cùng, đó không phải là điều cô muốn.

– Cha, mẹ, con gái bất hiếu, bây giờ mới đến thăm hai người.

Cửu Châu cúi đầu lạy cha mẹ ruột, nhìn bức ảnh nhỏ của cha, mẹ được đặt ngay ngắn giữa bài vị, nước mắt cô nhẹ nhàng rơi xuống đôi gò má trắng ngần.

– Cha, mẹ!

Lục Nghị Phàm quỳ bên cạnh vợ, dịu dàng nắm lấy bàn tay cô. Ánh mắt anh thâm trầm mà ấm áp, ngọt ngào mà ôn nhu tựa biển trời mùa thu.

– Con sẽ chăm sóc cho Bạch Bối thật tốt, cha mẹ hãy yên tâm.

Mùa xuân đến thật rồi. Những cánh chim nhỏ tíu tít chao liệng trêи bầu trời cao rộng, cùng nhau hòa tấu lên những bản nhạc say đắm của tình yêu, của hạnh phúc.

Bản nhạc giao hưởng “Ánh trăng” kinh điển của Wolfgang Amadeus Mozart nhẹ nhàng vang lên trong biệt phủ Thống Đốc. Người người đứng chen chúc trong tòa biệt thự, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ phấn khởi xen lẫn ngưỡng mộ, không ngừng đưa mắt mà trầm trồ nhìn về phía đôi vợ chồng đẹp như tranh vẽ.

Lục Nghị Phàm mặc quân phục thành hôn chỉ dành riêng cho Thống Đốc quân, trêи tay ôm một bó hoa hồng ngoại đỏ thắm, khuôn mặt anh tuấn, đẹp đẽ như tạc, tủm tỉm cười đứng trêи lễ đường.

Ông lão Lục cùng bảy người vợ ngồi trang trọng hai bên sảnh chính, thỉnh thoảng lại nhìn nhau mỉm cười.

Đúng giờ, Cửu Châu cuối cùng cũng được Diêu Dung nắm tay, trìu mến dẫn ra lễ đường. Chiếc váy cưới độc nhất vô nhị, được Lục Nghị Phàm đặt từ nhà thiết kế nổi tiếng nhất nước Anh, trêи thân váy đính ngọc trai và kim cương quý hiếm, vạt váy xòe rộng, ôm trọn từng đường nét cong mềm trêи cơ thể cô. Trông Cửu Châu xinh đẹp vô cùng…

Vừa trông thấy Cửu Châu được mẹ dắt tay bước ra, đột nhiên khóe mắt Lục Nghị Phàm chợt cay xè, ửng đỏ. Anh hít sâu một hơi, tự cảm thấy trong lòng hồi hộp vô cùng. Người con gái đẹp nhất đời anh đang dịu dàng nắm lấy tay anh mà trao nhẫn cưới, cùng nhau hưởng trọn hạnh phúc tới cuối phần đời còn lại.

– Chà chà, ông Lục, trông vợ chồng Thống Đốc thật đẹp quá!

Tổng thống ngồi ngay ngắn trêи ghế, không quên quay sang phía ông lão Lục mà bày tỏ lòng ngưỡng mộ. Quân sĩ đứng nghiêm chỉnh ngay giữa dọc đường ra vào của biệt thự, trêи hông giắt súng ngắm, cẩn thận canh giữ an toàn tuyệt đối.

Lục Trịnh cùng Tiếu Hàn Phong mặc vest chỉnh tề, mỗi người đều bế một đứa trẻ, cười tới híp cả hai mắt. Tiểu công chúa được gọi là Cá Nhỏ, tiểu hoàng tử được gọi là Phàm Con, nằm trong vòng tay của bác và cha nuôi đánh giấc ngủ một cách ngon lành.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH