Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Chương 165

trước
tiếp

– Mùa xuân cái quái gì? Ông đây cóc quan tâm!

Trác Hiên phùng má mắng lớn. Tuy nhiên, làn da của anh có chút ửng đỏ. Trước thái độ ương bướng của Trác Hiên, La Vân Thiên vẫn rất bình tĩnh.

Anh tiến đến gần bể axit, đưa tay chỉ vào dòng nước đang sôi sùng sục mà gào lớn:

– Con mẹ nó, Trác Hiên. Nếu cậu không xuống đây, tôi nhảy vào bể axit chết cho cậu xem!

Gương mặt ngăm ngăm của Trác Hiên lập tức co lại. Anh thừa hiểu tính cách của La Vân Thiên, giống hệt Lục Nghị Phàm, đã nói là làm. Trác Hiên còn nhớ, khi hai người chưa phục vụ cho Lục Nghị Phàm, một đêm nọ họ gặp phải đám du côn.

La Vân Thiên chỉ vì muốn bảo vệ Trác Hiên mà đã ra điều kiện với chúng:

– Nếu các anh chịu thả cậu ta, tôi sẽ tự bẻ gãy một ngón tay của mình.

Trước con mắt khinh thường của đám du côn, thái độ của La Vân Thiên vẫn bình tĩnh nhất có thể. Anh giơ ngón tay trỏ lên trước mặt, sau đó thản nhiên mà vặn gãy. Âm thanh tiếng xương giòn vỡ đôi như cứa nát vào trái tim Trác Hiên. Vậy mà La Vân Thiên tuyệt nhiên vẫn không mở lời oán thán.

Bốn mắt nhìn nhau, trong lòng mỗi người đều có những chuyện khó nói. La Vân Thiên biết con người Trác Hiên vốn dĩ không độc ác. Chỉ là lòng thù hận nhất thời đã khiến anh ấy rơi vào tình cảnh tàn tạ như thế này.

– Thống Đốc cũng làm theo luật. Trác Hiên, Trác Thâm cũng đã giết chết hai mạng người. Coi như đây là con đường giải thoát duy nhất cho thằng bé. Buông bỏ hận thù, làm lại từ đầu. Cậu làm được!

Trác Hiên đã hoàn toàn suy sụp.

Phịch!

Hai đầu gối anh khuỵu hẳn xuống đất, sau đó ôm mặt mà khóc rưng rức. Bàn tay Trác Hiên đã nhuốm máu, không thể làm lại được nữa. Muộn rồi, tất cả đã quá muộn.

– Châu!

Lục Nghị Phàm nén đau, sai người tiến lên cởi trói cho Cửu Châu. Cửu Châu vì bị treo lủng lẳng trêи không đã hơn ba tiếng đồng hồ, do vậy cánh tay của cô lúc này gần như tê liệt hoàn toàn. Sức chống đỡ yếu ớt, hai bả vai như đang muốn rụng rời khỏi cơ thể.

Ngay khi Trác Hiên quyết định buông bỏ, bất chợt phát hiện nút thắt được buộc vào cột nhà dùng để trói Cửu Châu đang tự động tuột ra. Cửu Châu ngước nhìn mối thắt, tâm can lập tức cứng đờ. Chỉ cần cô cử động mạnh, chắc chắn sợi dây sẽ rơi ra ngay tức khắc.

– Trác Hiên, cứu phu nhân!

La Vân Thiên cùng Lục Nghị Phàm hét lớn. Lục Nghị Phàm bất chấp đau đớn, chạy thật nhanh lên trêи tầng hai. Vết thương ở cánh tay và bắp đùi không ngừng cào xé khiến tốc độ của Lục Nghị Phàm chậm lại hơn trước, máu tươi ướt đầm như xối.

Nút thắt chỉ còn đúng một mối buộc, cơ thể Cửu Châu cứ như vậy mà rơi xuống bể axit. Trác Hiên không dám chậm trễ, lập tức nhoài người lao lên phía trước, dùng toàn bộ sức bình sinh mà giữ lấy đoạn dây.

Xoẹt!!!. TruyenHD

– Aaaaa….

Tiếng hét thất thanh vang lên, tuy nhiên may mắn, Trác Hiên đã kịp thời tóm được bàn tay của Cửu Châu trước khi cô rơi thẳng xuống bể axit.

Thế nhưng, một mình anh giữ cũng không thể nào chống lại được trọng lượng lớn đang đổ dồn xuống cánh tay, cả anh và Cửu Châu dần dần tụt xuống phía dưới.

Nếu bây giờ đập bể axit, chắc chắn dung dịch sẽ tràn ngập ra mặt đất, những người đang đứng ở đây cũng sẽ bị axit ăn mòn bàn chân. Tình thế vô cùng nguy cấp.

Lục Nghị Phàm vừa lúc lao lên tới nơi. Mồ hôi lạnh trêи trán anh túa ra ướt đầm lưng áo. Các quân sĩ hò hét, cùng nhau túm chân Trác Hiên mà kéo ngược ra phía sau. Trác Hiên vẫn nắm chặt tay của Cửu Châu không buông. Có lẽ, đây chính là sự bù đắp muộn màng nhất mà anh muốn trả lại cho Lục Nghị Phàm.

– Châu bé bỏng của anh!

Lục Nghị Phàm vươn tay ôm chầm lấy vợ, trêи gương mặt anh tuấn nhẹ nhàng rỉ ra một giọt nước mắt.

Cửu Châu tựa người vào ngực anh, nghe rõ tiếng nhịp tim đang đập thật mạnh. Anh thở hổn hển, siết chặt cô vào lòng. Cô gái nhỏ này của anh đã phải chịu những đau đớn về cả thể xác và tinh thần như thế nào đây?

Cuối cùng, cơn mưa vần vũ cũng đã ngừng rơi. Bầu trời sẽ lại hửng sáng, con người lại quay trở về quy luật sống vốn có của họ.

Hai tay Trác Hiên bị còng, sau đó lực lượng quân đội nhanh chóng áp giải anh lên xe. Khi đi lướt qua La Vân Thiên, Trác Hiên chỉ lạnh lùng nói ra một câu duy nhất:

– Cảm ơn… và tạm biệt anh!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH