Thiên Niên Túy

Chương 122

trước
tiếp

“Vậy các ngươi muốn thế nào? Đập bể cũng không chịu, đứng ở chỗ này nói không ngừng, chẳng lẽ các ngươi nhiều lời liền biết cách để đi qua?” Đường phát tài ở ngay trước mắt mà không thể đi, khiến trong đầu ʍôиɠ Điền tràn đầy phẫn nộ, ngữ khí cũng không còn nhu nhược như trước: “Từng người một đều sợ chết đúng không, sợ chết thì tránh ra, để lão tử đập một khối ra xem, xem có phải hay không đụng tới liền chết! Nếu không có việc gì, các ngươi tránh qua, tất cả ngọc thạch phía trước đều là của ta! Thế nào hả?”

“Được, chỉ cần ngươi phá được cơ quan, thì đều là của ngươi.”

“Các ngươi đều là người trọng chữ tín, nói lời giữ lời!”

Nói xong, ʍôиɠ Điền cầm xẻng Lạc Dương lên, đi tới phía biên giới ngọc thạch. Lam Túy nhìn sang Du Thần, lần này hai người ăn ý không có ngăn lại, mà hướng mắt về phía mọi người, lui về phía rừng cây hoàng kim, chỉ cần có động tĩnh liền lập tức quay người bỏ chạy.

Không phải cho là ʍôиɠ Điền nói đúng, mà thật sự không có biện pháp. ʍôиɠ Điền một bộ dạng cho rằng mình đúng, mà bọn họ cũng không thể cứ trì hoãn ở nơi này, sống hay chết dù sao cũng phải quyết định. Đã có người không sợ chết chủ động gỡ mìn, bọn họ thực sự không cần phải ngăn cản.

Trong mắt ʍôиɠ Điền chỉ có tấm ngọc thạch động lòng người, nào có để ý những người khác. Hắn không phải là không sợ, chỉ là không thể bỏ xuống con đường tài phú dễ như trở bàn tay thế này được, bởi vậy một bước ngừng ba, vô cùng lề mề. Nhưng tổng cộng cũng chỉ mất năm sáu bước là tới nơi. ʍôиɠ Điền sững sờ đứng ở biên giới ngọc thạch cùng rễ cây, nâng cao xẻng Lạc Dương, cắn răng thở sâu, chuẩn bị đập xuống.

“Quả, đông hạ lạc!” (Ca, chờ một chút!)

Ngay lúc mọi người nín thở chờ đợi kết quả thì ʍôиɠ Điền bị một thanh âm trong trẻo ngăn lại.

Không ai nghe hiểu những lời này là có ý gì, nhưng ʍôиɠ Điền nghe hiểu được. Giọng nói ngăn cản hắn là tiếng địa phương, không cần nghĩ đến cũng biết người này chính là ʍôиɠ Tranh.

“Dát nông cá, nãi mạc tưởng lan ngạch toa!” (Cái gì, ngươi cũng muốn ngăn cản ta!)

ʍôиɠ Điền quay đầu vẻ mặt giận dỗi trừng mắt nhìn ʍôиɠ Tranh, trêи thực tế trong nội tâm hắn được nới lỏng một chút, thuận thế để xẻng Lạc Dương xuống. Mồ hôi trêи trán chảy xuống, ʍôиɠ Điền đưa tay lên quẹt một vòng, mới phát hiện trêи trán không biết từ lúc nào đã đầy những giọt mồ hôi to như hạt đậu, tim đập bình bịch đến loạn, tưởng như có thể một tiếng bay ra khỏi họng.

“Mạc thị.” (Không phải) ʍôиɠ Tranh lắc đầu, cúi đầu do dự nửa ngày tựa hồ đang suy nghĩ gì nung lắm, một lát sau mới nói tiếp: “Mạc kháo, ngạch quát năng tài lộ lạc.” (Không được đập, có thể ta biết đường đi qua.)

ʍôиɠ Điền sững sờ, mở to hai mắt cẩn thận dò xét ʍôиɠ Tranh, biểu lộ của ʍôиɠ Tranh cũng rất nghiêm túc, bình thường khóe môi luôn tươi cười hiện tại cũng không còn. Tròng mắt tròn cũng không nhìn hắn mà nhìn về một mảnh hư vô ở giưa hồ nước ngọc thạch, mặt không biểu tình, khiến ʍôиɠ Điền thoáng cái nhìn không thấu muội muội đơn thuần này của hắn đang suy nghĩ cái gì.

“… Tôn cát?” (Thật sự?)

ʍôиɠ Điền bán tín bán nghi, Trần lão đầu kia vừa nhìn thấy quyển sách ba mẹ ʍôиɠ Tranh lưu lại cho nàng liền khăng khăng muốn dẫn ʍôиɠ Tranh đến trộm mộ, chẳng lẽ nha đầu không bao giờ xuống núi kia biết được điều gì đó mà bọn họ không biết? Đã như vậy, không bằng để cho nàng thử xem, ngược lại chính mình cũng không chịu thiệt gì!

Suy nghĩ xong, sắc mặt ʍôиɠ Điền lập tức hòa hoãn xuống, xẻng Lạc Dương cũng ném xuống bên chân: “”Hảo cát ma, nông lai tác.” (Được, ngươi tới đi.)

ʍôиɠ Điền và ʍôиɠ Tranh nói chuyện với nhau mọi người đều không nghe được, chỉ như vịt nghe sấm nhìn cả hai. Thấy ʍôиɠ Tranh nói mấy câu khiến ʍôиɠ Điền ném xuống xẻng Lạc Dương, Lam Túy vừa nghi ngờ vừa tức giận, còn chưa kịp hỏi, lại thấy ʍôиɠ Tranh đi ra khỏi rừng cây, lướt qua ʍôиɠ Điền, dẫm lên phía trêи ngọc thạch.

Giày quân nhân giẫm lên ngọc thạch vang lên thanh âm thanh thúy, rất êm tai. Nhưng thanh âm này rơi vào trong tai của bọn họ không khác gì bùa đòi mạng, mồ hôi lạnh túa ra. ʍôиɠ Tranh bước tới nằm ngoài sự kiến của mọi người, ai cũng không nghĩ tới chứ đừng nói đến ngăn cản. Đợi đến khi ʍôиɠ Tranh giẫm lên ngọc thạch thì đã muộn rồi.

“ʍôиɠ Tranh em không muốn sống nữa à! Mau quay lại!” Tuy rằng Bạch Tố Hà chán ghét tiểu nha đầu ngốc nghếch này, nhưng cũng không thể ngồi nhìn nàng chui đầu vào chỗ chết mà không để ý. Ngọc này có bao nhiêu nguy hiểm, vốn cũng không rõ nhưng một đường tới đây trải qua không ít lần đứng trêи lằn ranh sinh tử, hơn nữa nghe Lam Túy bọn họ thảo luận cả buổi, trong lòng cô cũng có thể đoán ra. Thấy ʍôиɠ Tranh chủ động đi tới chỗ ngọc thạch, Bạch Tố Hà vừa tức vừa vội, thật không biết trong đầu ʍôиɠ Tranh là thứ gì, Lam Túy Du Thần cũng không dám đụng vào mà nàng lại chủ động nhào tới, đúng là chán sống rồi!

Bạch Tố Hà chạy tới muốn kéo người lại, nhưng hiện tại đừng nói đến chạy cô muốn đi còn khó nữa là, vừa đi được hai bước đã bị Lam Túy từ phía sau giữ chặt. Lam Túy nhìn ʍôиɠ Tranh, sắc mặt lại hết sức kỳ lạ. Giữ Bạch Tố Hà lại vì ʍôиɠ Tranh đã hướng chính giũa mà đi rồi, không còn kịp nữa, nếu như đụng phải cơ quan, Bạch Tố Hà chính là chết một cách vô ích. Mặt khác, Lam Túy cảm thấy từ khi ʍôиɠ Tranh tiến vào lăng Lan Phi liền có điểm lạ, kỳ kỳ quái quái, thay đổi hoàn toàn.

Chẳng lẽ là bị quỷ nhập?

Lam Túy âm thầm suy đoán, xong lại cảm thấy không thể. Có Quân Y Hoàng cùng Bạch Tố Hà ở đây, không có khả năng ʍôиɠ Tranh bị trúng chiêu mà cả hai người họ lại không phát hiện. Một đường bọn họ tới đây cũng không phát hiện có người nào được tuẫn táng, nếu chỗ này có quỷ thì khả năng lớn nhất chính là chủ mộ Hạ Lan Phức, nhưng mà làm sao Hạ Lan Phức có thể chủ động dẫn bọn họ đi qua hồ nước ngọc thạch, đi vào mộ của mình?

Ý niệm trong đầu Lam Túy nhảy đến loạn thất bát tao, ʍôиɠ Tranh không bị ai ngăn cản, đã đi về phía trước hơn mười bước. Một vòng ngọc thạch bên ngoài tựa hồ cấu tạo giống nhau, đạp lên đều vang lên thanh âm giống nhau. Chỉ là khi ʍôиɠ Tranh tiếp tục bước lên một bước, thanh âm đột nhiên cất cao, phát ra âm luật khác với lúc trước.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH