Theo Đuổi Nam Thần

Chương 3: Đơn phương thích cũng là một loại bệnh

trước
tiếp

Không thể phủ nhận, Giản Hân thích Hoa Thần, từ lần đầu tiên gặp anh đã bắt đầu thích. Đương nhiên, khi đó cô vẫn không biết anh chính là người thừa kế của tập đoàn Hoa thị.

Nhớ lại lúc đó là trong một nhà hàng, Giản Hân vừa gõ lên bàn, vừa không chịu được chờ đợi người hẹn của mình, vừa quay đầu lại thấy được Hoa Thần ngồi ở chỗ gần cửa sổ. Anh ăn mặc vừa nhìn đã biết là quần áo được may cắt của tư nhiên, âu phục màu xám tro vừa người, cổ áo hơi bị kéo ra.

Trang phục này luôn có thể khiến cho người đàn ông toát lên vẻ cấm ɖu͙ƈ, nhưng do cổ áo hơi mở ra, là cho cấm ɖu͙ƈ xoay ngược thành sức quyến rũ. Giản Hân nhìn người đàn ông nho nhã , trong nháy mắt liền đắm chìm. Ma xui quỷ khiến như thế nào mà đến gần anh.

“Tôi đang đợi người.” Anh ngẩng đầu, trong mắt có ý cười, “Tiểu thư cô tùy tiện như vậy hình như không tốt.”

“Nhưng quen biết một chút cũng tốt mà –” Cô có chút xấu hổ, nhưng vẫn rất cứng đầu, “Có người nói bây giờ là lúc con người dùng phương thức xã giao là chủ yếu.”

Đối phương nhếch khóe môi. nhìn cô một cái rồi kêu phục vụ đổi cho mình căn phòng. Giản Hân nghĩ cô nên tuyên bố thất bại là vừa.

Mặc dù Giản Hân không trang điểm, nhưng căn bản không tệ, tốt xấu gì cũng coi là một mỹ nữ, từ nhỏ đến lớn cũng không ít bạn học nam đến gần. Từ trước đến nay cô cũng chỉ lễ phép cười cho qua, không nghĩ tới ngày hôm nay ra tay, lại ngay đụng ngay một người như vậy. Lần này, cô chán nản được một trận, mãi đến lần thứ hai gặp được Hoa Thần, là vào hôm sinh nhật của bạn, cô chán đến chết mà đi dạo xung quanh. Vì vậy, bắt gặp Hoa Thần đang ở sân gọi điện thoại.

“Chào anh –” Thấy anh nói điện thoại xong, trong lòng cô ngọ ngoạy một cái, vẫn là mặt dày đi tới, lại thấy đối phương cũng không có nhận ra mình, cô nói ra lời mà mình đã chuẩn bị xong, “Có thể cho tôi mượn điện thoại anh dùng một chút không?”

“Dưới lầu có điện thoại.” Anh nhìn cô một cái, khá lịch sự mà nói một câu trả lời cô.

Câu này tốt hơn những câu Giản Hân dự đoán trước hơn nhiều. Vì vậy cô không chút tức giận nào mà bước tới thêm vài bước nói, “Tôi có việc gấp muốn tìm người một chút, lên lên lầu xuống lầu lại quá bất tiện…”

Yên lặng một lát, cô nghĩ mình sắp chống đỡ không nổi. Lúc này Giản Hân phát hiện, trong túi sách của mình đang phát sáng… Là màn hình điện thoại. Quá xấu hổ, Giản Hân nhất thời cũng không nghĩ ra nên giải thích như thế nào, chỉ có thể nói sự thật, “Quả thật là tôi muốn số điện thoại của anh, haha, bị anh nhìn thấu…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH