Quy Lai (Trở Về)

Chương 256: Phiên ngoại hằng ngày (6)

trước
tiếp

Cuối cùng mong đợi vui sướng khi người khác gặp họa của Tiết Tử Ngang tất nhiên là rơi vào khoảng không, Lăng Kiến Vi đã đi rất xa để đến đây thì sao Triệu Ngu có thể từ chối lời hẹn của Lăng Kiến Vi được?

Thương Lục là đã đặt trước nhà hàng rồi, nhưng lúc này vì sự rộng lượng của anh mà Lăng Kiến Vi được hưởng lợi.

Cảm nhận được bầu không khí mập mờ trong nhà hàng và nhìn ánh nến lung linh, Lăng Kiến Vi buồn rầu nói: “Mới nãy là em chuẩn bị cùng Thương Lục tới đây ăn phải không?”

Triệu Ngu gật đầu: “Ừ.”

“Loại người như anh ta cũng làm ra chuyện lãng mạn như vậy sao?”

Nghe được lời anh nói thầm, Triệu Ngu không khỏi bật cười.

Quả thực Thương Lục không phải là người biết lãng mạn. Trước đây khi 2 người còn ở Mỹ, một người là kim chủ và một người là tình nhân nên không cần phải lãng mạn, sau này do nhiều yếu tố khác nhau mà giữa 2 người cũng không có cách nào lãng mạn được, bây giờ ngày tháng dần yên bình, Thương Lục tất nhiên sẽ nghĩ đến phương diện này, cô cũng không cảm thấy ngạc nhiên.

Nhưng còn Lăng Kiến Vi càng ngày càng ghen tuông không kiềm chế khiến cho cô rất kinh ngạc.

“Em nhớ rõ người nào đó trước kia không phải như thế này, sao bây giờ lá gan càng ngày lại càng lớn vậy?”

Lăng Kiến Vi cuối cùng cũng cảm nhận được sự quan tâm cô dành cho anh nên trong lòng anh có tự tin, đương nhiên cũng dám làm càn hơn chút.

Lăng Kiến Vi lẳng lặng nhìn cô trong chốc lát rồi lấy một chiếc hộp tinh xảo từ trong túi ra đưa cho cô: “Tặng cho em.”

“Là gì thế?” Không giống như hộp chứa nhẫn, ngược lại càng giống như hoa tai hay vòng cổ, Triệu Ngu từ từ mở ra và hơi sửng sốt.

Thật không ngờ cô lại đoán đúng thứ ở bên trong.

Là một chiếc vòng cổ, nhưng không phải là vòng cổ bình thường, cô liếc mắt một cái là nhìn ra được thiết kế của chiếc vòng cổ này giống y như đúc tác phẩm đoạt giải của anh ở New York.

Nhưng tác phẩm của anh trong khi dự thi mới được chính thức công khai với bên ngoài, ngay cả cô cũng chưa nhìn thấy trước đó, thành phẩm đặt ở trước mặt cô bây giờ chắc chắn là đã được anh bí mật chuẩn bị từ lâu.

“Anh có chắc là giành giải không? Nếu không được thì sao? Anh vẫn tặng không à?”

“Không được thì chờ lần sau, thiết kế đẹp hơn.” Anh bình tĩnh nhìn cô: “Anh có lòng tin.”

Lúc Lăng Kiến Vi nói ra lời này, đôi mắt của anh rất sáng, cả người cũng rực rỡ lấp lánh.

Triệu Ngu nhìn đi nhìn lại xong không nhịn được nở nụ cười, trên người anh dường như còn có rất nhiều thứ mà cô chưa phát hiện ra, càng tìm hiểu sâu lại càng cảm thấy mê người.

“Bản quyền lần này sẽ không được chuyển nhượng cho nên…” Anh chuyển ánh mắt xuống chiếc vòng cổ: “Đây là chiếc vòng duy nhất trên thế giới, chỉ thuộc về em.”

“Có phải câu nói tiếp theo của anh là anh cũng chỉ có một không hai trên thế giới này, chỉ thuộc về em đúng không?” Thấy tai anh ửng đỏ lên, Triệu Ngu không khỏi cười, ngoắc ngoắc tay với anh. “Qua đây, giúp em đeo lên.”

Lăng Kiến Vi ngồi xuống bên cạnh cô rồi cúi người lấy dây chuyền ở trên bàn, nhưng cô lại nghiêng người ôm cổ anh xong hôn lên môi anh.

Anh ngơ người, kinh ngạc trước sự bất ngờ mà cô tạo ra, chờ đến khi xúc cảm mềm mại mang theo dòng điện truyền đến, anh mới ôm chặt lấy cô, từ khách thành chủ ngậm lấy môi cô.

Bữa tối dưới ánh nến thì chưa ăn được, nhưng hai người đã lâu không gặp như tia lửa bùng cháy bắn ra xung quanh, vất vả lắm mới về được đến biệt thự tắm rửa, tắm chưa xong Lăng Kiến Vi đã đè cô lên tường làm một lần.

Trước đây, dường như mỗi lần trước khi làm anh đều khẩu giao cho cô, lần này bởi vì không nhịn nổi, vừa thấy cô ướt là anh đã nhanh chóng cắm vào, bắn cũng nhanh hơn so với dự đoán của cô.

Triệu Ngu cười Lăng Kiến Vi: “Mới 2 tháng không làm đã gấp như vậy, nếu xa cách 2 năm…”

Anh hung hăng hôn cô, không cho phép cô nói tiếp. Cho dù chỉ là nói đùa thôi nhưng anh cũng sợ, sợ lời nói sẽ thành sự thật, sợ sẽ lại phải xa cô.

Triệu Ngu vuốt ve ngực anh, tay dừng ở chỗ đang không ngừng đập mạnh kia, đôi môi áp sát vào khóe miệng anh: “Không đâu, chỉ cần anh không muốn đi thì chuyện đó sẽ không xảy ra.”

Anh ôm Triệu Ngu vào lòng lần nữa, quấn lấy lưỡi cô và kéo vòi hoa sen qua tắm rửa sạch sẽ cho cả hai người rồi bế cô ra khỏi phòng tắm, dấu vết làm tình có ở khắp nơi: sô pha, phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ.

Chờ đến khi Triệu Ngu tỉnh dậy thì đã là 12 giờ trưa. Bên cạnh không còn bóng dáng Lăng Kiến Vi, ổ chăn cũng đã lạnh lẽo.

Anh có chuyến bay đến New York vào lúc 9 giờ, chắc cũng phải nửa tháng nữa mới có thể quay về. Tối hôm qua vận động kịch liệt, 2 người đầu rất mệt mỏi, lúc rạng sáng cô tỉnh lại thì thấy anh vẫn không ngủ, nói là muốn ôm cô, không nỡ ngủ.

Đúng là tên ngốc.

Triệu Ngu cầm điện thoại di động lên xem thì trên điện thoại có tin nhắn của anh: Anh đã kêu người chuẩn bị đồ ăn cho em, tỉnh dậy thì gọi, người ta sẽ mang qua.

Lại còn là một tên ngốc rất dịu dàng biết quan tâm.

Cô cho Thương Lục leo cây thế nên muốn tìm cơ hội đền bù cho anh. Bữa tối dưới ánh nến đã mượn hoa hiến phật cho Lăng Kiến Vi, dùng lại một lần nữa hình như không phải ý hay.

Triệu Ngu nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng chỉ có thể làm chút điểm tâm ngọt rồi chụp hình gửi cho Thương Lục: Tự tay chuẩn bị trà chiều, đã gửi cho nhân viên giao hàng đưa đến, nhớ bảo thư ký cho người ta vào.

Nửa tiếng sau, Thương Lục gửi tin nhắn tới: Đúng là nhân viên giao hàng.

Triệu Ngu không nhịn được cười thành tiếng.

Cô hoàn toàn có thể tưởng tượng được cảnh Thương Lục nóng vội kéo cửa ra, vẻ mặt đầy sự mong đợi trong nháy mắt biến thành thất vọng. Người đàn ông luôn tự tin có thể nhìn thấu mọi chiêu trò của cô cuối cùng cũng tự coi mình thông minh một lần.

“Đương nhiên là nhân viên rồi, nếu không thì anh nghĩ là ai?” Lúc nhận điện thoại của Thương Lục cô vẫn đang cười: “Chắc anh sẽ không cho rằng một bà chủ như em còn kiêm thêm việc làm nhân viên giao hàng đấy chứ? Vậy sẽ khiến anh mất mặt a, để người ta cho anh là ông chủ lớn đứng sau chỉ đạo chỉ biết chèn ép nhân viên.”

Thương Lục than thở: “Vì chờ em, anh vắng mặt trong cuộc họp, kết quả là…”

“Kết quả là chờ được một anh bạn trẻ tuổi đẹp trai phải không? Chẳng lẽ em đã làm lỡ chuyện lớn của anh? Anh tổn thất nhiều không? 100 triệu hay 200 triệu?”

Thương Lục cười: “Mấy trăm triệu cũng không quan trọng bằng việc làm em cười, chỉ có điều lần sau phải đổi một chiêu khác rồi.”

Ngừng một chút, anh lại bổ sung: “Đúng là rất trẻ nhưng anh thấy không đẹp trai.”

Chạng vạng 6 giờ tối, các nhân viên lục tục tan làm, nhưng Thương Lục vẫn bận rộn trong phòng làm việc như cũ.

Nữ thư kí hỏi như thường lệ: “Tổng giám đốc Thương, anh có cần tôi mua đồ ăn cho không?”

Thương Lục không ngẩng đầu, chỉ lạnh nhạt đáp: “Giống tối hôm qua đi.”

Không bao lâu sau cửa phòng làm việc lại bị gõ, Thương Lục cho là đồ ăn tới nên vẫn không ngẩng đầu: “Để ở trên bàn đi, cảm ơn.”

Có tiếng bước chân truyền tới, Thương Lục cũng không để ý, kết quả là bóng người đến càng lúc càng gần, sau đó dừng lại ở trước bàn làm việc và phủ lên người anh.

Thương Lục ngẩng đầu, đập vào mắt là một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.

“Tổng giám đốc Thương bận tới mức không có thời gian ăn tối luôn sao? Không phải tại em đấy chứ?”

Thương Lục nở nụ cười dịu dàng, dừng công việc lại rồi đứng lên: “Sao em lại tới đây?”

“Anh nói lần sau phải đổi chiêu khác, cho nên em chọn hối lộ thư kí của anh.”

Thương Lục tự nhiên kéo Triệu Ngu qua và ôm cô vào trong lòng: “Nhưng anh chưa từng nghĩ lần sau sẽ tới nhanh như vậy.”

“Hôm nay hại anh tổn thất nhiều như vậy, không đến nhanh một chút mà được à?” Triệu Ngu chỉ hộp giữ nhiệt ở trên bàn: “Bữa cơm tình yêu, có ăn hay không?”

Thương Lục hôn lên môi cô một cái, sau đó ôm cô tới ngồi sofa xong mở hộp giữ nhiệt ra rồi đưa chén đĩa cho cô.

“Hối lộ thư kí nào thế?”

“Anh đoán đi.”

“Đàm Duệ.” Anh không chút chần chừ, trả lời bằng giọng điệu khẳng định: “Anh ta làm việc cho anh lâu nhất và lại còn biết em.”

“Những thư kí khác cũng biết sơ về em mà.”

“Bọn họ không biết em là ngoại lệ duy nhất ở chỗ của anh.”

Đột nhiên không kịp đề phòng bị nhét đầy lời yêu thương, Triệu Ngu sửng sốt một hồi xong mới cười rộ lên: “Em nghi ngờ không biết gần đây anh có đi học lớp dạy yêu đương cấp tốc gì không, mấy cái lớp này… Chuyên lừa gạt mấy người đàn ông trung niên độc thân.”

“Anh thành trung niên rồi, vậy thiếu niên là ai? Lăng Kiến Vi?”

Triệu Ngu hiểu ra: “Quả nhiên vẫn còn thù dai.”

“Anh cũng đâu phải thánh nhân.”

“Vậy còn tỏ ra khoan dung độ lượng, nhường bữa tối dưới ánh nến mình đặt cho người khác?”

Thương Lục thở dài: “Anh không để lại cho cậu ta thì đi ăn cùng ai?”

Mùa mưa còn chưa kết thúc, bên ngoài lại bắt đầu mưa rơi tí tách tí tách. Triệu Ngu ngồi sát vào Thương Lục, sau đó khom người nhẹ nhàng xoa đầu gối anh: “Đau không?”

“Vẫn ổn.” Thương Lục nhìn về phía bả vai của cô: “Trên người em cũng có vết sẹo, đau không?”

Triệu Ngu lắc đầu: “Không có cảm giác gì.”

Cũng không biết là vì vấn đề thể chất hay là do bị thương quá nhiều lần nên cô đã hoàn toàn mất cảm giác đau, đến ngày mưa dầm vết thương của những người đàn ông bên cạnh bắt đầu đau, nhưng cô lại không hề có cảm giác gì.

“Em nghi ngờ mỗi người bọn họ đều đang gạt em, học theo Tiết Tử Ngang giả vờ đáng thương, cái này đau cái kia cũng đau, ra vẻ tới vậy.”

Thương Lục gật đầu cười: “Có thể.”

Im lặng chốc lát, anh lại ôm cô vào lòng và lẩm bẩm: “Chắc là có vấn đề về thể chất rồi.”

Nếu là do một nguyên nhân khác, anh sẽ đau lòng, hối hận hơn, hận bản thân không đủ mạnh mẽ, không bảo vệ được cô.

Công việc anh phải xử lý rất nhiều, những chuyện có tính chuyên nghiệp cao Triệu Ngu không giúp được, cô chỉ có thể yên lặng ở bên cạnh chăm sóc anh.

Nhưng cô phát hiện cô giống như tác dụng phụ vậy, bởi người đàn ông ngồi trước bàn làm việc cứ một lúc lại ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, có lúc còn nở nụ cười, thoạt nhìn không giống dáng vẻ đang làm việc nghiêm túc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH