Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Chương 98: Hey! Satan (1)

trước
tiếp

“Giơ tay lên! Không được nhúc nhích!”

Lúc Bối Dao mới có ý thức thì chỉ nghe được tiếng quát lớn này. Cô lần theo hướng thanh âm nhìn sang, chờ cho cảm giác choáng váng trong đầu bớt đi một chút. Bối Dao thấy trước mặt có tám người đàn ông đang cầm gậy cảnh sát.

Mấy người đàn ông này giống như lâm đại địch, tựa hồ sau một khắc sẽ động thủ vậy.

Bối Dao giơ tay lên.

Người cầm đầu lạnh giọng hỏi: “Cô là ai? Sao lại tìm được chỗ này?”

Bối Dao cũng buồn bực, một khắc trước cô còn đang ở lớp học, giây tiếp theo đã ở chỗ kỳ quái này rồi.

Trong lòng cô rất khẩn trương, nhìn quanh bốn phía thì có mấy phần ngẩn ra.

Bên người cô là một biển hoa oải hương tím ngắt trải dài. Chân cô dẫm lên thổ địa mềm xốp, cô rũ mắt nhìn, dưới chân mình là một mảnh hoa hồng nhỏ, giống như mới được trồng.

Chỗ cô đứng là nơi cao nhất, khi phản ứng lại cô mới cảm thấy da đầu tê dại ——thế mà cô đang đứng trêи mộ của người khác.

Phía trước chính là bia mộ, đáng tiếc hiện tại tình cảnh của cô không được tốt lắm. Đối mặt với mấy người đàn ông như đang lâm đại địch kia, Bối Dao không dám động.

Cô mở miệng nói: “Tôi cũng không biết vì sao mình lại ở chỗ này, tôi đi ngay lập tức được không?”

Mấy người đàn ông sắc mặt khác nhau.

Có người đàn ông hỏi đồng bạn: “Không thể thả cô ta đi, nơi này là cấm địa, nếu để người khác biết chỗ chúng ta trông coi có người xông vào, chúng ta đều không sống được. Ngày hôm qua là ngày giỗ của vị tiểu thư kia, hiện tại hắn đang ở thôn trang cách đây không xa……”

Mấy người không biết nhớ tới cái gì mà lập tức rùng mình.

Bối Dao nghe thấy bọn họ thảo luận muốn giết người diệt khẩu, trong lòng máy động, quay đầu muốn chạy.

Mấy người đàn ông cũng phản ứng rất nhanh, giống như diều hâu bắt gà con, chỉ vài bước đã kéo cô xuống.

Biển hoa hồng đổ một mảnh, tuy bọn họ bắt được cô, nhưng sắc mặt so với Bối Dao lại trắng hơn.

Xong đời, đây là hoa Satan tự tay trồng.

Bối Dao bị bắt lại, cảnh côn chống lên gò má cô.

Có người nói: “Tranh thủ thời gian giết cô ta, sau đó xem có trồng lại hoa được không.”

Cánh tay Bối Dao đau đớn, cô khϊế͙p͙ sợ nhìn những kẻ không có chút khái niệm pháp luật nào ở đây. Sao bọn họ có thể coi việc giết người đơn giản như ăn cơm được chứ? Cho dù giẫm lên mồ người khác là cô sai, nhưng cũng đâu phải là tội chết. Huống chi lúc cô có ý thức thì đã đứng trêи mồ rồi, cô cũng đâu phải cố ý.

Không thể hiểu thấu liền bị giết, cô không cam lòng mà nhìn về phía bia mộ kia.

Nếu có chết thì cũng phải biết mình đã mạo phạm người nào không thể đắc tội chứ?

Lúc đó là hạ tuần tháng sáu, biển hoa oải hương màu tím đang đón gió phấp phới.

Cô nhìn lên ảnh chụp trêи bia mộ.

Bối Dao ngây dại, đó là một khuôn mặt giống cô như đúc. Cô gái trong ảnh chụp cười rạng rỡ, mắt hạnh cong cong. Cô và người trêи bia mộ kia hai mặt nhìn nhau, trong lòng có cảm giác hoang đường đến cực điểm.

Ánh mắt cô nhanh chóng đảo qua hàng chữ bên dưới.

Từng chữ mạnh mẽ giống như người ta dùng bút khắc lên từng nét, cổ xưa lại đơn giản: Ngô thê Bối Dao chi mộ.

Đây là…… Mộ của cô?

Nhưng mà chưa kịp tự hỏi thì một cây gậy đã chuẩn bị giáng xuống.

Bối Dao căng da đầu hô: “Chờ một chút! Tôi có biện pháp giúp các người.”

Thấy bọn họ không tin, Bối Dao nhanh chóng nói: “Tôi với cô gái trong bức ảnh trêи bia mộ lớn lên giống nhau, không tin các anh thử nhìn xem.”

Mấy hán tử cũng không dám nhìn.

Có người thô sinh khí thô nói: “Mấy người tin cô ta làm gì, còn muốn sống không?”

“Không cần.” Bối Dao gấp đến sắp khóc, “Các anh làm hỏng chỗ hoa hồng này, có trồng lại, kiểu gì cũng bị phạt, tôi và cô ấy dáng dấp giống nhau, ông…… Ông chủ của mấy người khẳng định sẽ mềm lòng.”

Rốt cuộc sợ hãi bị trừng phạt nên có người đánh bạo nhìn thoáng qua bia mộ, sau đó khϊế͙p͙ sợ mà nhìn Bối Dao, ánh mắt như thấy quỷ.

“Thật, thật sự giống nhau như đúc.”

“Làm sao bây giờ?”

“Nếu không chúng ta làm theo lời cô ta, trước mang cô ta đi gặp người kia đã?”

***

Tháng sáu, biệt trang được xây dựng giữa biển hoa, cũng rất có mùi vị.

Bối Dao bị còng tay vào, rồi bị đẩy tới trước mặt một người đàn ông đeo kính gọng vàng.

“Vu tiên sinh, đây là cô gái đó.”

Vu Thượng Huyền giương mắt, lúc thấy Bối Dao thì nụ cười giả tạo trêи mặt cũng cứng lại. Thần sắc của gã chìm xuống, mang theo vài phần ngưng trọng.

Một tay gã kéo Bối Dao đến trước mặt mình.

Cẩn thận quan sát mặt Bối Dao một phen, gã cười lạnh nói: “Người sau lưng cô cũng lá gan cũng lớn đấy, cũng dám phẫu thuật cô thành bộ dáng của cô ấy rồi đưa đến đây. Cũng không sợ ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo sao? Tỉnh lại đi, trước kia cũng có người dùng chiêu này rồi, nhưng hắn không thích thế thân đâu.”

Vu Thượng Huyền vẫn khϊế͙p͙ sợ trước dung mạo của cô, bình tĩnh lại một chút nói: “Mấy người cũng không để tâm chút, bộ dạng này của cô ta tối đa mới 18, 19 tuổi, còn người kia nếu còn sống đều đã 26 rồi.”

Bối Dao khóc không ra nước mắt, đầu tiên cô bị coi như trộm mộ, sau đó lại bị coi là gián điệp.

Dọc theo đường đi tới đây cô đều suy nghĩ, ai sẽ thể dùng hai chữ “Ngô thê” chứ? Hơn nữa ở thế giới này hình như cô đã chết từ lâu.

Ký ức của cô không được đầy đủ, chỉ có cuốn vở ghi lại tương lai kia, mà nhìn những người này không giống người tốt tuân thủ pháp luật. Chuyện trọng sinh không thể tưởng tượng nổi cô cũng từng trải qua, lúc này độ tiếp nhận của cô còn rất cao, vì thế cô đánh bạo suy đoán nói: “Chủ nhân nơi này là Bùi Xuyên sao?”

Trêи mặt Vu Thượng Huyền lộ vẻ cổ quái.

Cái tên Bùi Xuyên này đã lâu không có người gọi rồi.

Sau khi chip “Vãng sinh” được tung ra toàn thế giới sử dụng, mọi người chỉ biết đến một “Satan” tội ác tày trời, chẳng có ai gọi tên thật của hắn là Bùi Xuyên cả. Dần dà, ngay cả trợ thủ đắc lực của hắn là Vu Thượng Huyền cũng sắp quên, lãnh đạo của bọn họ là Satan, cũng từng là Bùi Xuyên.

Nhìn khuôn mặt ngây ngô non nớt của thiếu nữ trước mặt, trong đôi mắt hẹp dài của Vu Thượng Huyền quang mang lóe lóe. Rất giống, rất giống thiếu nữ mỹ lệ mất sớm kia. Không chỉ khuôn mặt giống, mà ánh mắt thanh triệt trong sáng này mới là giống nhất.

Mấy năm nay tính tình của Satan càng ngày càng hỏng bét, đến Vu Thượng Huyền có đôi khi cũng nơm nớp lo sợ. Vu Thượng Huyền thích cái thế giới điên cuồng cá lớn nuốt cá bé hiện giờ nhưng gã không muốn người lãnh đạo hoàn toàn biến thành một kẻ điên diệt thế giới.

Mặc kệ lai lịch của thiếu nữ trước mặt, ngu sao mà không thử xem.

Vu Thượng Huyền không trả lời vấn đề của Bối Dao, mà chỉ đẩy cô đi về phía trước.

“Tôi cảnh cáo cô, mặc kệ cô là ai, chờ lát nữa nhìn thấy hắn, tốt nhất không lộ ra khϊế͙p͙ dảm. Bằng không, hừ hừ, nhiệm vụ của cô không hoàn thành, mà tính mạng cũng phải viết di chúc ở đây rồi. Còn nữa……” Ngữ khí của Vu Thượng Huyền vi diệu, “Gọi hắn như cô vừa gọi.”

Bối Dao nói: “Gọi là gì? Bùi Xuyên sao?”

Vu Thượng Huyền híp đôi mắt hẹp lại, gật gật đầu.

Hiện tại Bối Dao như con chim non tới thế giới mới, cô cảm thấy thế giới này cổ cổ quái quái, nhân loại gần như không có ước thúc gì.

Nhưng lúc cô nghĩ đến “Satan” trong nhật ký kia, tâm tình vừa khẩn trương vừa phức tạp.

Kỳ thật cô cũng tò mò, Bùi Xuyên trong đoạn chuyện cũ kia cuối cùng có bộ dáng như thế nào. Nhưng hiện giờ sắp gặp được rồi thì cô lại có chút e sợ.

Đi lên cầu thang xoắn ốc, Vu Thượng Huyền dừng chân nói: “Lát nữa cô tự đi vào.”

Hắn cũng cáo già, đem nữ nhân này dẫn tới, tựa như đem một quả bom. Chờ lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì không ai có thể đoán trước được. Tuy Vu Thượng Huyền rất chờ mong “Bối Dao” có thể mang đến thay đổi, nhưng mạng nhỏ cũng rất quan trọng.

Vạn nhất Satan chấp nhận còn tốt, nếu không tiếp nhận nữ nhân này,thì chỉ sợ gã cũng không có kết quả tốt đẹp gì.

Vu Thượng Huyền đẩy cô một phen nói: “Mau đi.”

Dù sao gã cũng sẽ không đi.

Bối Dao lảo đảo một chút, cô nhìn cánh cửa gỗ lịch sự tao nhã khép hờ trước mặt, tâm tình phức tạp, đồng thời cũng tò mò.

Bùi Xuyên trong miệng bọn họ, có vẻ không quá giống người mà cô quen.

Cô dừng một chút, dùng khuỷu tay đẩy cửa ra.

Trong phòng tối đến mức cô có chút không thích ứng. Trong ánh sáng loang lổ, cô liếc mắt một cái đã nhìn thấy một người đàn ông đang đọc sách.

Cô giật mình. Người đàn ông đang ngồi ở trêи xe lăn, trêи mặt đeo mặt nạ đọa lạc thiên thần.

Hắn nghe thấy tiếng động, nhíu mày nâng mắt lên.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, không khí an tĩnh trong một chớp mắt.

Hô hấp của hắn ngưng trệ.

Bối Dao thở phào một cái, vừa nãy cô còn khẩn trương, nhưng vừa nhìn thấy đôi mắt đen nhánh thâm trầm của người đàn ông, cô lập tức xác định đây vẫn là Bùi Xuyên, với người cô quen không bất đồng là mấy.

Người đàn ông mím môi, thiếu nữ trước mặt mới mười chín tuổi, tóc dài tinh tế, xõa tung, giống như mang theo ánh sáng nhàn nhạt.

Cô nghiêng nghiêng đầu, chậm rãi đi tới.

Chỉ một đoạn đường ngắn ngủi, Bùi Xuyên có vô số cách để giết cô. Nhưng tay hắn đặt trêи xe lăn, cuối cùng cứng đờ đến kỳ lạ, hắn thế nhưng tùy ý để cô đi tới trước mặt mình.

Bối Dao duỗi tay, trêи cổ tay cô còn mang còng tay, do dự mà đặt lên mặt nạ của người đàn ông.

Nhưng trước khi cô chạm vào, hắn đã cầm lấy còng tay lạnh băng, ngăn động tác của cô.

Thanh âm người đàn ông trầm thấp: “Bối Dao?”

Bối Dao gật gật đầu, cô có chút vui vẻ. Dọc theo đường đi mọi người đều cảm thấy cô là hàng giả, nhưng Bùi Xuyên chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra cô.

Cô vui vẻ đáp: “Là em.”

Hắn dùng đôi mắt đen an tĩnh mà nhìn cô, không mang theo một tia cảm xúc.

Bối Dao nói: “Em không biết nên giải thích với anh thế nào. Em tỉnh dậy đã ở trêи ngôi mộ kia, em cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra, anh có tin em không?”

Hắn không nói gì.

Bối Dao có chút sốt ruột: “Anh không tin em ư?”

Hắn nhắm mắt đáp: “Anh tin.”

Bối Dao cảm thấy năng lực tiếp thu của người đàn ông trước mặt thật cao. Đến cô cũng phải mất một lúc mới có thể chấp nhận thế mà hắn chưa hỏi gì đã tin.

Bối Dao nói cho hắn một chút về lai lịch của mình, toàn bộ hành trình Bùi Xuyên chỉ an tĩnh nghe.

Cô đơn giản tổng kết: “Ở thế giới kia, hiện tại anh đang ngồi tù.”

Cô cẩn thận liếc mắt nhìn hắn một cái, nhưng người trước mặt giống như đặc biệt tốt.

Bối Dao ủ rũ cụp đuôi: “Ngày mai em định đi thăm anh, nhưng không biết vì sao lại xuất hiện ở đây.”

Bùi Xuyên dời mắt, hồi lâu mới nói: “Để anh cho người cởi còng tay cho em.”

Hắn gọi điện thoại, chỉ trong chốc lát Vu Thượng Huyền và Cao Quỳnh đều tới.

Bối Dao hoàn hảo không hao tổn gì, Vu Thượng Huyền kinh ngạc nhướng mày.

Phản ứng của Cao Quỳnh thì trực tiếp hơn nhiều: “Con mẹ nó! Gặp quỷ rồi.”

Bối Dao không quen biết bọn họ, vì thế cô theo bản năng nhích lại gần bên người Bùi Xuyên một chút.

Ngón tay Bùi Xuyên dừng một chút.

Cao Quỳnh lại nói: “Satan, cô ta đã sớm chết rồi, sao có thể xuất hiện ở chỗ này. Cô ta khẳng định không có ý tốt, cấy chip cho cô ta, hỏi gì cô ta sẽ đều nói hết.”

Tuy Bối Dao nghe không hiểu chip là ái gì, nhưng ác ý trong lời của Cao Quỳnh thì cô vẫn nghe được rõ ràng.

Sau khi tiến vào thế giới này thì mỗi người cô gặp gần như đều muốn giết cô.

Trong lòng cô thiếu cảm giác an toàn, khẩn trương bất an mà ngồi xổm bên người Bùi Xuyên, thử cầm lấy tay hắn.

Anh sẽ không nghe theo bọn họ, đúng không?

Bùi Xuyên ngẩn người.

Thấy một màn này, tròng mắt của Cao Quỳnh như muốn rớt ra. Con mẹ nó, đúng là muốn giết cái mạng già này mà. Người đàn bà lai lịch không rõ “Lòng mang ý xấu” này, lá gan cũng lớn quá nhỉ.

Satan nhất định sẽ băm tay cô ta, nhất định sẽ!

Bùi Xuyên dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay nhỏ trong tay mình, sau đó giương mắt, cảnh cáo mà nhìn thoáng qua Cao Quỳnh: “Cô dọa cô ấy.”

“……” Trong lòng Cao Quỳnh có một vạn câu MMP*!

*Mụ bán phê (妈卖批): Phát âm là MA-MAI-PI, có thể viết thành từ viết tắt MMP. Đây là một từ mắng chửi vùng Tứ Xuyên, mang theo tính vũ nhục rất nặng, dịch thô ra tiếng Việt là “Đ-Ĩ M-Ẹ M-ÀY”.

Bối Dao nhẹ nhàng thở ra.

Bùi Xuyên buông tay cô ra nói: “Đừng sợ, bọn họ sẽ không làm gì em đâu. Quần áo em dính bùn rồi, trước đi thay đi đã.”

Bối Dao lưu luyến mỗi bước đi, theo người ta rời đi.

Cao Quỳnh tức giận đến mặt đỏ bừng, nhỏ giọng nói với Vu Thượng Huyền: “Mẹ nó, đúng là kỹ nữ tâm cơ, sớm biết cách này hữu dụng thì tôi đã sớm phẫu thuật thành bộ dáng của Bối Dao rồi.”

Vu Thượng Huyền thiếu chút nữa cười ra tiếng. Biểu tình của gã nghiêm túc, cảnh cáo nói: “Mấy năm nay tính tình hắn âm tình bất định, một màn vừa rồi cô có lẽ đã hiểu. Rất nhiều năm chưa từng thấy hắn ôn nhu như thế. Cô quản cô gái kia là thật hay giả làm gì, chỉ cần cuộc sống của chúng ta tốt là được rồi.”

Cao Quỳnh nghiến răng nghiến lợi, tức giận đến muốn đấm bạo ngực silicon của mình.

Cô ta cũng thấy Satan sờ tay thiếu nữ kia. Sớm biết có thể chơi thế thân, cho dù phải phẫu thuật cô ta cũng muốn biến thành người đàn bà của lão đại.

Vu Thượng Huyền cười u ám nói: “Còn không biết cô ta có thể kiên trì bao lâu không lộ ra đâu, chờ xem kịch vui đi.”

Nhưng hai người chờ xem kịch vui, không bao lâu sau mặt liền thấy đau. (#Thanh: Vả mặt đến nhanh không chừa một ai,ㅋㅋㅋ.)

***

Bối Dao thay một cái váy ngồi bên bàn ăn.

Bây giờ là tháng sáu, nhà ăn có mở điều hòa, trong không khí thoáng mùi hoa oải hương nhàn nhạt.

Cô cùng Bùi Xuyên đang ăn cơm chiều.

Bàn ăn xa xỉ rất dài, cô nhìn người đàn ông ngồi đối diện đang trầm mặc ăn cơm. Lúc ăn cơm hắn cũng không tháo mặt nạ xuống, Cao Quỳnh và Vu Thượng Huyền đều đứng ở một bên, tựa hồ hắn đã quen với việc ăn cơm một mình, những người khác cho dù ở đó, cũng chỉ là canh giữ một bên.

Hiện tại Bối Dao có loại cảm xúc cực kỳ phức tạp khi thấy người quen.

Tất cả thế giới này đều muốn giết chết người đàn bà xấu “giả mạo Bối Dao” như cô, chỉ có Bùi Xuyên tin tưởng cô. Chỉ có hắn nhìn qua tuy rằng có điểm kỳ quái, nhưng cô hiểu, hắn chính là Bùi Xuyên của cô.

Hắn là người mua vé vào cửa xem thế vận hội Olympic cho cô, cõng cô đi qua con đường của trường đại học, là Bùi Xuyên vì cô mà tình nguyện đi tự thú.

Cô kéo ghế của mình đến ngồi bên cạnh hắn.

Không cần ngồi cách bàn ăn để nhìn nhau, như vậy tốt hơn nhiều rồi.

Thấy hắn ngước mắt nhìn mình, cô lộ ra một nụ cười thân mật.

Ánh mắt Bùi Xuyên kỳ dị, nhưng không nói gì.

Khóe miệng Cao Quỳnh giật giật.

Cô ta đúng là không chịu nổi nữa. Đứa con gái giả mạo này cũng không để ý chút. Nhớ năm đó Bối Dao thật được Bùi Xuyên đón đến đây, giữa hai người là bầu không khí lãnh lãnh đạm đạm. Đó mới là hình thức ở chung bình thường nhất.

Bối Dao trong trí nhớ của cô ta cũng không tốt. Bối Dao kia không thích Satan, có chút sợ hãi hắn. Tuy cô ta cũng có cảm kϊƈɦ hắn nhưng biểu tình của cô ta chỉ có kính trọng, chưa bao giờ thân cận, khiến trong mắt Satan luôn ảm đạm.

Nhưng mẹ nó cái thứ hàng giả này lại là một cô gái nhỏ dính người.

Ít nhất nếu muốn mô phỏng theo thì tốt xấu gì cũng phải có mấy phần lạnh nhạt hữu lễ kính trọng chứ!

Nào có chuyện làm nũng lại dính người như thế này? Vậy mà một Satan tâm tư nhạy bén lại vẫn cam chịu. Cao Quỳnh cắn chặt răng đến kêu vang, đây đúng là kỹ nữ tâm cơ!

Thứ hàng giả này còn rất kén ăn, ở bên cạnh Satan mà cô ta không có chút không tự nhiên nào, chỉ ngẫu nhiên mở to mắt nhìn hai môn thần —— Cao Quỳnh cùng Vu Thượng Huyền.

Vu Thượng Huyền lại cảm thấy thiếu nữ này tươi mát thú vị vì thế cũng cười với cô. Cao Quỳnh thì không tốt thế, cô ta trừng mắt liếc nhìn cô một cái.

Đắc ý cái gì, chờ cảm giác mới mẻ của Satan qua, cô liền lạnh ngay thôi.

Bối Dao không rõ suy nghĩ tâm lý của Cao Quỳnh, trong lòng cô tự nhiên không phải là đắc ý. Chẳng qua chỗ xa lạ này, cô trừ bỏ Bùi Xuyên, người nào cô cũng không quen biết.

Thế giới này biến hóa rất lớn, ví dụ như những người bên cạnh hắn, trước đây cô chưa từng gặp qua.

Người đàn ông tên Vu Thượng Huyền kia thoạt nhìn nho nhã, nhưng tâm tư lại thâm trầm rất âm hiểm. Cao Quỳnh thoạt nhìn cũng rất hung dữ.

Trực giác nói với cô rằng người ngồi ăn với mình bây giờ mới là người đáng sợ nhất, nhưng hắn là Bùi Xuyên, vì thế Bối Dao sẽ không sợ hắn.

Ăn xong cơm, theo lý là đến lúc Vu Thượng Huyền và Cao Quỳnh báo cáo tin tức.

Lúc này Cao Quỳnh ngậm miệng không nói lời nào.

Cô ta hạ mắt nhìn Bối Dao, ánh mắt thực rõ ràng ——Satan, đây là gián điệp, anh sẽ không để cô ta ngồi nghe chứ?

“Cô gái nhỏ gián điệp” ngồi trêи ghế, ánh mắt mờ mịt nhìn cô ta.

Vu Thượng Huyền nguy hiểm kia cố lắm mới nhịn cười được.

Gã thông minh hơn Cao Quỳnh, chỉ chọn một chút công việc râu ria mà báo cáo.

Sau đó Vu Thượng Huyền hỏi Bùi Xuyên: “Ngày mai ngài còn muốn trồng hoa không? Tôi nghe nói cánh đồng hoa kia bị vị tiểu thư này xuất hiện phá hỏng một ít.”

Nghe thấy câu này, Bối Dao theo bản năng nhìn hắn. Cô có chút xấu hổ, cô không phải cố ý.

Bùi Xuyên nói: “Không cần.”

Báo cáo công việc đã xong, Cao Quỳnh tâm tư vừa chuyển, đột nhiên nói với Bối Dao: “Năm nay cô bao nhiêu tuổi?”

Bối Dao trả lời cô ta: “Mười chín.”

Cao Quỳnh vui mừng nói: “Satan, cô ta nói mình 19 kìa!” Lúc Bối Dao chết là 22 tuổi, thiếu nữ ngốc này cuối cùng cũng lòi đuôi.

Ánh mắt Bùi Xuyên dừng trêи người Bối Dao, vài người khác cũng nhìn cô. Bối Dao có chút khẩn trương, cô chính là 19 tuổi, có gì không đúng sao?

Vu Thượng Huyền nhỏ đến khó phát hiện mà nhướng mày.

Bùi Xuyên nói: “Được rồi, nói xong rồi thì trở về ngủ.” Hắn dừng một chút, lại nói với Bối Dao, “Em chọn một phòng trống ở đây để ngủ, thích phòng nào cũng được.”

Bối Dao cắn răng, cách đó không xa còn có một tòa mộ của “cô” kia kìa. Chỗ này nơi nơi toàn là những người muốn cấy chip lung tung rối loạn gì đó vào người cô.

Cảm giác nguy cơ của Bối Dao rất nặng, ở trong lòng cô hắn là bạn trai cô, mà cô cũng rất thích hắn.

Cho nên lúc Bùi Xuyên đẩy xe lăn rời khỏi thì cô kéo tay áo hắn lại.

Bùi Xuyên quay đầu lại, thấy đôi mắt cô long lanh nước, lại thấy cô có chút không chắc chắn hỏi: “Em có thể ở cùng phòng với anh không?”

Trong lòng hắn run rẩy. Hắn biết đây cũng là Bối Dao, nhưng hắn đã quen với việc cô kính sợ hắn. Trước kia lúc cô thân cận cũng sẽ không nói nhiều với hắn, mà Bùi Xuyên cũng đã quen với việc đối đãi với cô như trước, thái độ tôn trọng lại thủ lễ, nhưng hiện tại……

Hắn nhìn đôi mắt hạnh trong trẻo của cô, thật lâu không nói gì.

Cao Quỳnh muốn nhảy dựng lên, cô ta thề, cô ta sắp không nhịn được nữa rồi. Tuổi cũng không đúng, lại đưa ra yêu cầu quá phận như thế, cô ta không tin Satan còn có thể nhẫn!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH