Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Chương 7: Tức giận

trước
tiếp

Bùi Xuyên không hề đuổi cô đi, Bối Dao cực kỳ cao hứng.

Cô đeo một cái cặp sách màu trắng, là ngày hôm qua Triệu Chi Lan ở chợ dùng năm đồng tiền mua cho cô. Bên trêи còn có một con gấu trúc nhỏ.

Cả hai đời Bối Dao yêu nhất cái cặp sách này, nó to bằng nửa người cô, nhưng mà cô vẫn luôn đeo nó thật lâu.

Ít nhất trong trí nhớ tới năm lớp ba của cô, nó vẫn làm bạn với mình.

Bối Dao yêu quý mà bỏ nó vào trong ngăn bàn, cô Dư bắt đầu phát sách.

Dạy Học Tiền Ban đặc biệt không dễ dàng, bởi vì Học Tiền Ban là giai đoạn nối tiếp giữa nhà trẻ và tiểu học. Ở nhà trẻ chương trình học khá tán loạn, bọn nhỏ chủ yếu chỉ cùng nhau chơi, tới Học Tiền Ban, phải học được kỷ luật, giáo viên khi thì cổ vũ, khi thì lại phải nghiêm khắc, mới có thể quản được bọn nhỏ ham chơi.

Dư Thiến hỏi: “Bạn nhỏ nào có thể giúp cô phát sách nào?”

Thật nhiều bàn tay nhỏ giơ lên, Trần Hổ càng tích cực đến nỗi sắp nhảy lên. Dư Thiến cười chọn Trần Hổ, Lý Đạt, cùng bốn bạn nhỏ khác cùng nhau phát sách.

Sách Học Tiền Ban đều là sách giáo khoa nhỏ, còn có tranh vẽ màu sắc rực rỡ. Quyển sách mới tinh cầm trêи tay nặng trĩu, một đứa bé chỉ có thể cầm năm sáu quyển, Dư Thiến vốn dĩ đang rèn luyện tính tích cực cho bọn nhỏ, cho nên phát chậm một chút cũng không sao cả.

Bọn nhỏ lần đầu tiên cầm được quyển sách mới gấp không chờ nổi mà mở sách ra.

Trần Hổ đảo mắt. Quyển Toán ở dưới cùng có vài nếp gấp, còn có rất nhiều vết bùn, cậu ta cầm quyển sách này, đi về phía bàn đầu tiên gần cửa sổ, ném tới trêи bàn của Bùi Xuyên.

Sách giáo khoa dính bùn, mép sách bị gấp cực kỳ rõ ràng.

Bùi Xuyên mặt không biểu tình, cầm quyển sách bẩn nhất viết tên lên. Tư thế cầm bút chì rất ngay ngắn, viết lên “Bùi Xuyên Học Tiền Ban lớp số 1” ở đầu trang sách. Bùi Xuyên vừa quay đầu, đã thấy cô nhóc ngồi cạnh đang nhìn chằm chằm mình.

Búi tóc trêи đầu cô đã bị tung một nửa, có vài phần ngốc manh buồn cười, nhưng mà chính cô cũng không biết. Dải lụa buông xuống dưới, cô lại ngồi gần như vậy, còn mang theo mùi sữa, thân hình nho nhỏ, trong mắt sạch sẽ.

Thấy anh đang nhìn cô, cô lộ ra một nụ cười sáng ngời.

Trần Hổ lại đến phát sách giáo khoa, sau khi ném cho Bối Dao một ánh mắt xem thường, cậu ta mới đưa cho Bối Dao một quyển sách giáo khoa mới tinh lại sạch sẽ, Bối Dao nói: “Cảm ơn cậu, Trần Hổ.”

Trần Hổ hừ một tiếng, phát cho người bên dưới.

Tuy Trần Hổ chán ghét Bùi Xuyên, nhưng cậu ta không có giận chó đánh mèo lên người Bối Dao. Nhưng nếu Bối Dao còn chơi với tên người câm kia, vậy thì nói không chừng!

Bối Dao mở sách mới ra, đầu tiên cũng tò mò mà lật lật nhìn tranh vẽ, sau đó ngay ngắn viết tên.

Bùi Xuyên mắt nhìn thẳng, cũng không quan tâm cô bé này có biết viết tên không, hay là viết cái gì.

Từ lúc bắt đầu phát sách, lớp học đã lộn xộn, bọn nhỏ bắt đầu ríu rít. Dư Thiến cũng không vội, cô đã có bao nhiêu năm kinh nghiệm dạy học, biết bọn nhỏ này nên quản lý bằng cách nào. Cô Dư cho bọn nhỏ thời gian làm quen với các bạn ngồi trước ngồi sau, phòng học lập tức náo nhiệt.

Áo Bối Dao bị người khác dùng đầu bút chì chọc chọc, cô quay đầu lại, một cô bé hơi gầy đang toét miệng cười: “Tớ tên là Nghê Tuệ, cậu tên là gì?”

“Tớ là Bối Dao.”

Nghê Tuệ lặng lẽ nhìn Bùi Xuyên, cuối cùng không dám hỏi.

Bạn cùng bàn của Nghê Tuệ cũng thò đầu sang nói chuyện, là một cậu bé, tóc có hơi dài, trêи mặt có mấy nốt tàn nhang: “Tớ là Cốc Hưng Hoa, năm nay năm tuổi.”

Không ai gọi Bùi Xuyên, Bùi Xuyên cũng không quan tâm, anh rũ mắt, an an tĩnh tĩnh đọc sách.

Bối Dao quen bạn mới xong, lại quay đầu lại nhìn anh. Không biết vì sao, nội tâm Bùi Xuyên lúc này không còn bình tĩnh như trước, thậm chí còn có xúc động muốn giật búi tóc của cô, muốn nhìn cô tức giận.

Bùi Xuyên bình ổn lại hô hấp, mặt không biểu tình lật sách.

Học Tiền Ban không giống như nhà trẻ, 11 giờ trưa mới tan học. Bọn nhỏ mới chuyển từ nhà trẻ lên đây đã sớm nhón chân mong chờ, hy vọng có thể nhìn thấy cha mẹ.

Dư Thiến cười cười: “Cha mẹ các em sẽ không tới cửa phòng học đón các em, cô dẫn các em tới cổng trường xếp thành hàng đợi. Bắt đầu từ tổ đầu tiên, xếp thẳng hàng để đi gặp ông bà, cha mẹ nào!”

Những đứa trẻ khác đều đi như thế, chỉ có Bùi Xuyên ngoại lệ —— bởi vì thân thể đặc thù của anh, Bùi Hạo Bân lái xe vào trong trường.

Bùi Hạo Bân đón con trai rồi, lúc đi ngang qua cổng trường, nhìn thấy tiểu Bối Dao đang ngoan ngoãn đứng xếp hàng.

Bởi vì còn nhỏ, nên cả người lùn lùn một mẩu.

Khuôn mặt nhỏ tròn tròn, búi tóc trêи đầu hơi lộn xộn.

Bùi Hạo Bân không nhịn được cười lên một tiếng: “Dao Dao cũng tới Học Tiền Ban, còn học cùng lớp với con, Tiểu Xuyên, chúng ta tiện đường đón cô bé về nhà nhé.” Nhà Bối Dao không có xe, đường có hơi xa, nếu để đứa trẻ nhỏ như vậy muốn tự mình đi, tuy là Bùi Hạo Bân cũng có chút đau lòng.

Tròng lòng Bùi Xuyên còn có ngọn lửa không biết tên từ lúc nãy ở trong phòng học.

Anh bình tĩnh nói: “Cha đi thôi. Lỡ như mẹ cô ấy tới đón, không thấy sẽ sốt ruột.”

Bùi Hạo Bân nghĩ nghĩ, thấy con trai mình nói cũng đúng, vì thế chạy xe máy đi tiếp.

Khuôn mặt nhỏ của Bùi Xuyên nhàn nhạt không có cảm xúc, nghiêng mắt về phía sau nhìn nhìn.

Cô bé đứng đằng trước có đôi mắt to trong suốt, đang ngạc nhiên nhìn hai cha con bọn họ đi xe qua, cô nhận ra đây là xe của chú Bùi. Bối Dao cong cong mắt cười, dùng sức vui s͙ư͙ớ͙n͙g͙ vẫy vẫy tay—— Hẹn gặp lại, Bùi Xuyên!

Bùi Xuyên thu hồi ánh mắt, mím môi.

~~~

Từ khi Triệu Tú biết Bối Dao đi Học Tiền Ban, cả người đều không tốt.

Trong xưởng may, tiếng máy móc vâng lên kẽo kẹt có quy luật. Triệu Tú nói chuyện phiếm với Triệu Chi Lan: “Dao Dao nhà cậu mới có bốn tuổi, nhỏ như vậy đã đưa đi Học Tiền Ban, không theo kịp tiến độ thì phải làm sao?”

Triệu Chi Lan trong lòng bay bổng, nhưng ở chung với Triệu Tú nhiều năm như vậy, bà vẫn giữ vẻ ngoài không cảm xúc. Tay bà vẫn làm việc không ngừng, ngoài miệng vẫn nói: “Dao Dao còn có chút thiên phú, biết làm Toán, chính con bé đề nghị muốn đi Học Tiền Ban đó.”

Máy may ở bên cạnh khựng một cái, Triệu Tú suýt nữa bị kim đâm vào tay.

Triệu Tú cắn răng, trong lòng hụt hẫng. Phương Mẫn Quân còn lớn hơn Bối Dao nửa tháng, bây giờ vẫn còn đang ở nhà trẻ chơi, Bối Dao đã Học Tiền Ban, vậy chẳng phải là con gái mình sẽ học kém con gái Triệu Chi Lan một lớp sao?

Không thể như thế này được!

Hôm ấy về nhà, Triệu Tú liền thương lượng với chồng: “Không bằng chúng ta đem Mẫn Mẫn đưa đi Học Tiền Ban đi, dù sao trường tiểu học cũng gần, chúng ta tìm giáo viên nói chuyện, xin một chút.”

Chồng của Triệu Tú – Phương Hâm không tán đồng: “Mẫn Mẫn mới bốn tuổi.”

“Bốn tuổi thì làm sao! Bối Dao con bé ngu ngốc kia cũng đã đi Học Tiền Ban rồi!”

“Đừng gọi người con nhà người khác là đứa ngốc.”

Triệu Tú không cho là đúng: “Nhưng còn không phải là ngây ngốc hay sao, nghe giáo viên mầm non nói Bối Dao học chậm hơn so với những đứa bé khác, Mẫn Mẫn nhà chúng ta thông minh như vậy, đưa đi học khẳng định là được.” Bà ta nghĩ nghĩ, càng nghĩ càng thấy cần phải làm ngay, ở trong phòng đi tới đi lui, còn nhéo Phương Hâm một phen, “Anh có phải hay không ngại phiền toái, em nói cho anh biết, cần đem chuyện này làm cho tốt, Mẫn Mẫn nhà chúng ta năm nay nhất định phải đi Học Tiền Ban!”

Phương Hâm bất đắc dĩ, nhưng không thắng được sự không nói lý cùng lì lợm la ɭϊếʍ của Triệu Tú, chỉ có thể đồng ý đi làm chuyện này, ông ta vốn chính là thầy giáo, làm chuyện này so Bối gia thật ra dễ dàng hơn nhiều.

Triệu Tú kéo Phương Mẫn Quân qua: “Mẫn Mẫn, mẹ nói cho con biết, rất nhanh con sắp đi Học Tiền Ban rồi, ở bên trong đó học tri thức thật tốt, nghe lời thầy cô nói, có biết hay không? Nhất định phải nỗ lực thi đua, ngàn vạn lần phải cao hơn so với Bối Dao.”

Phương Mẫn Quân được xưng là “Tiểu Ngọc Nữ” khuôn mặt nhỏ nghiêm túc, trịnh trọng gật gật đầu.

Triệu Tú yên tâm.

Vào lúc ban đêm, Triệu Tú nằm mơ về bài kiểm tra cuối kỳ. Mẫn Mẫn nhà bà ta cầm bài thi 100 điểm trở về, Bối Dao ngu ngốc ở dưới tầng được có 50 điểm, Triệu Chi Lan tức đến đau mũi.

Triệu Tú nằm mơ đều nhịn không được cười lên tiếng.

~~~

Bởi vì Học Tiền Ban so với nhà trẻ xa hơn rất nhiều, hiện tại Bối Dao buổi sáng 6 giờ rưỡi liền phải rời giường.

Cô mỗi ngày buổi sáng còn buồn ngủ dụi mắt, thời điểm ra đến cửa tinh thần lại tràn đầy.

Triệu Chi Lan cùng Bối Lập Tài đi làm đều không tiện đường với đường đi nhà trẻ, nhưng rốt cuộc là trong xưởng của Triệu Chi Lan không quy định nghiêm khắc, đi làm muộn một chút thời gian cũng không sao, cho nên đưa Bối Dao đi học liền dừng lại ở trêи người Triệu Chi Lan.

Phương Mẫn Quân được Phương Hâm đưa đón, bởi vì Phương Hâm vốn dĩ chính là thầy giáo ở trường tiểu học Thái Dương Quan.

Bối Dao mặc cái áo khoác nhỏ màu xanh lục, hôm nay trời không mưa, vậy nên búi tóc của cô cũng liền không có loạn.

Phương Hâm một đường đi qua, đều có trẻ con chào một tiếng thầy Phương. Đi ở bên cạnh Phương Hâm là Phương Mẫn Quân liền cũng thành đối tượng được mọi người chú ý.

“Oa đó là con gái của thầy Phương sao?”

“Nghe nói lớn lên giống Thường Tuyết, hôm nay vừa thấy thật sự có điểm giống nha!”

“Ha ha ha đây là tiểu Thường Tuyết ‘tiểu Ngọc Nữ’ đi.”

Trong tiếng nói ríu rít cực kỳ hâm mộ, Phương Mẫn Quân thẳng tắp sống lưng, đi đến trường học.

Rốt cuộc tuổi còn nhỏ, Phương Mẫn Quân không che giấu được sự đắc ý khi được mọi người yêu thích. Những năm này con của giáo viên không thể nghi ngờ là những người được để ý nhất lại dễ dàng bị lấy lòng thân phận. Bối Dao nhìn qua cũng không có hâm mộ, Phương Mẫn Quân vốn dĩ lớn lên đẹp mà!

Bối Dao che quả táo đỏ thẫm ở trong cặp sách, tính toán nên đưa như thế nào cho Bùi Xuyên.

Dựa theo yêu cầu của Triệu Tú, Phương Mẫn Quân cũng được phân vào học ở lớp 1.

Cô Dư Thiến có điểm sầu.

Lớp học vốn dĩ có 58 bạn học vừa vặn tốt, hiện tại bạn nhỏ Phương Mẫn Quân lại tới, nên cho ngồi chỗ nào mới tốt đây?

Kỳ thật lúc thầy Trịnh nghe thấy thế , theo bản năng liền nghĩ đến để Bùi Xuyên ngồi một mình.

Mấy ngày nay thầy cũng đã nhìn ra, Bùi Xuyên tính cách quái gở, không muốn cùng bạn lớp học giao tiếp bất luận cái gì, thường thường đều là đắm chìm ở thế giới của chính mình, hơn nữa Bùi Xuyên cũng không để ý tới tiểu Bối Dao ngồi cùng bàn với mình, để Bối Dao cùng Phương Mẫn Quân làm bạn ngồi cùng bàn, Bùi Xuyên ngồi một mình tựa hồ đối với sinh hoạt của Bùi Xuyên cũng không có thêm ảnh hưởng gì.

Thầy Trịnh cùng cô Dư Thiến nói ra ý tưởng của mình.

Cô Dư Thiến nhíu mày: “Như vậy không tốt lắm đâu, tôi nghe nói đứa trẻ tàn tật nội tâm vốn dĩ rất mẫn cảm, để Bối Dao cùng Phương Mẫn Quân làm bạn ngồi cùng bàn, Bùi Xuyên trong lòng sẽ nghĩ như thế nào?”

Thầy Trịnh đẩy đẩy mắt kính: “Tôi mấy ngày nay cũng có quan sát qua, Bùi Xuyên không thích cười, Bối Dao thích cười, cô bé này thực đáng yêu, nhân duyên không tồi. Chính là Bùi Xuyên không thèm để ý cô bé, tôi nhìn đến nhiều lúc Bối Dao hơi qua vạch một chút, Bùi Xuyên liền đẩy cánh tay cô bé ra, tựa hồ không muốn bất luận kẻ nào xâm chiếm lĩnh vực của mình.”

Trong lòng Bùi Xuyên có ranh giới nhất định, không để cho Bối Dao vượt qua. Cô bé ngốc nghếch cố tình lại không chịu hiểu, nhiều lần đều bị Bùi Xuyên lạnh nhạt mà đẩy đến giới hạn bên ngoài.

Thầy Trịnh xem Bùi Xuyên như vậy là đứa bé quá mức ích kỷ lạnh nhạt, cậu sẽ không tiếp nhận tiểu Bối Dao, hoặc là bất luận đứa nhỏ khác ngồi cùng bàn.

Chi bằng để cậu bé này ngồi một mình đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH