Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Chương 104: Hey! Satan (6)

trước
tiếp

Gió biển gào thét thổi, đêm nay cũng không được coi là thời tiết tốt.

Cao Quỳnh thò đầu ra, trêи biển không trăng, xa xa tựa hồ có thể nghe thấy sóng biển đập ầm ầm vào thân thuyền. Cô ta nhìn bóng dáng mờ nhạt của đôi nam nữ được ánh đèn chiếu rọi cách đó không xa.

Dưới ánh đèn, hắn gỡ mặt nạ xuống, nâng cằm thiếu nữ trong lòng, hơi hơi cúi đầu.

Cao Quỳnh thấy trong miệng một trận phát khổ, dậm chân một cái chạy mất. Cô ta nghĩ, lúc này Vu Thượng Huyền nhất định là thiếu mình một ân tình cực lớn.

Bối Dao ngửi được mùi tanh của gió biển, xen lẫn với cảm giác mát lạnh trong ngực người đàn ông. Môi hắn lạnh như băng, giống như hương vị của ngọn hải đăng phía xa xa kia.

Cô không kịp nhắm mắt nên thấy được hết bộ dáng hắn.

Hắn xác thật không còn là Bùi Xuyên tràn trề khí chất thiếu niên nữa, giữa lông mày hắn là cô độc lắng đọng lại theo năm tháng. Đối với Bối Dao mà nói, đi vào thế giới này là một hồi biến cố trêи lớp học, nhưng với Bùi Xuyên mà nói, thì đã sắp 5 năm từ ngày cô qua đời, là cứu rỗi sau hơn một ngàn ngày đêm.

Lúc bắt đầu cô luống cuống kéo lấy vạt áo hắn. Nụ hôn của hắn rất nhẹ nhưng Bối Dao lo lắng “vãng sinh” trong người hắn, cũng không biết sẽ gây ra đau đớn như thế nào.

Dần dần, cô đã hiểu.

Trêи trán hắn thấm ra mồ hôi lạnh, dù đây là giữa hè tháng 6, thời tiết cũng không lạnh nhưng da thịt hắn lại lạnh buốt.

Nhiệt độ cơ thể Bùi Xuyên luôn nóng bỏng, đây là lần ngoại lệ duy nhất.

Bối Dao rời khỏi môi hắn, cô không có khí lực nào mà dựa vào đầu vai hắn, nhẹ giọng nói: “Đưa em về đi, em biết anh đau lắm.”

Hắn mím môi, ngón tay xoa lên mặt cô, chỉ nhàn nhạt cười, nói “Lúc trước em hỏi anh có phải rất thích em hay không.” Hắn nói, “Thích vô cùng.”

Lúc hắn nói lời này thì bàn tay đã giúp cô lôi kéo vạt áo trước ngực lên vai.

Bối Dao sợ hắn đau, nhưng lúc nghe thấy hắn tỏ tình thì trong lòng cô rất vui vẻ, cố gắng ngẩng đầu nhỏ mà hôn lên cằm hắn.

Hắn sờ sờ tóc cô.

Bối Dao nghĩ thầm, như vậy là được. Không quản ở thế giới nào thì Bùi Xuyên cũng hiếm khi chủ động chạm vào cô, nụ hôn này coi như ngoại lệ.

Hắn trầm mặc một lát, khống chế xe lăn lui lại hai bước, đóng cửa lại.

Trong phòng không còn tiếng sóng biển, Bối Dao không kịp phản ứng lại, khó hiểu mà nhìn hắn.

Satan lại một lần nữa đem quần áo của cô đã kéo lên cởi ra, vòng eo thiếu nữ tinh tế, ở trong căn phòng ánh đèn ấm áp khiến da thịt cô càng thêm trắng muốt.

Ngón tay thon dài của hắn thăm dò từng tấc từng tấc, như là quốc vương tuần tra lãnh thổ của mình.

Vòng eo lả lướt, cái rốn nhỏ đáng yêu.

Mặt Bối Dao đỏ bừng, cô cố hết sức mà giơ tay nắm lấy tay áo hắn.

Satan mím mím môi, nói: “Em có thể nói không.”

Cô há miệng thở dốc, nhìn thấy sắc môi hắn tái nhợt.

Lúc trước cô luôn cho rằng thời gian đã lâu rồi, Satan sẽ không còn thích cô như Bùi Xuyên nữa. Hắn cả ngày họp hành, phần lớn thời gian đều không ở bên cô. Lúc hắn nhìn cô thì trong mắt như đang xem gió, nhìn nước, sông núi, trời xanh, phảng phất thiếu rất nhiều tình yêu, tựa hồ có một ngày cô rời đi, Satan vẫn như cũ có thể không chút gợn sóng mà sống tiếp.

Hiện tại cô mới biết hắn yêu mình cỡ nào.

Ngón tay hắn từng tấc di chuyển xuống dưới, đau đến mồ hôi lạnh túa ra, đồng tử hơi co rút, nhưng ánh mắt vẫn là ôn nhu yêu thích.

Khi hắn còn là thiếu niên đã không chạm vào cô. Hắn đối đãi với cô như châu báu đắt đỏ. Hắn yêu cô, trân quý cô nhưng cũng hy vọng cô có một tương lai tốt hơn, được sống ở nơi tốt hơn, chứ không phải đối mặt với những lam lũ đau thương trong lòng hắn.

Vì thế khi Bối Dao bị Cao Quỳnh đưa đến đây thì cô nghĩ Satan khẳng định sẽ không tiếp nhận bởi vì hắn rất thân sĩ!

Nhưng mà Satan không phải thân sĩ.

Đối với Satan mà nói thì mọi tự ti đã nhạt nhòa theo thời gian. Hắn không có gì cả, liền không màng hơn thua.

Bối Dao tuy cảm thấy bị hắn sờ như thế rất xấu hổ, nhưng vẫn buông lỏng bàn tay nắm tay áo hắn, dứt khoát vùi đầu vào ngực hắn.

Thôi, Satan vui vẻ là được rồi.

Hắn còn không sợ đau thì cô xấu hổ cái gì.

Giọng hắn trầm thấp vang lên: “Em có về nhà nữa không?”

“Không trở về.” Cô rúc trong ngực hắn, giọng nói rầu rĩ, “Không thể quay về. Bên cạnh anh chính là nhà của em.”

Hắn không nói gì nữa, chỉ có từng nụ hôn rơi xuống.

Nửa đêm gió biển thổi kịch liệt nhất, Vu Thượng Huyền được vớt lên.

Gã giống như con cá chết nằm liệt trêи boong thuyền, thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít.

Cao Quỳnh ngồi xổm bên người hắn, thương tiếc mà đá đá hắn: “Chậc chậc, thật sự là thảm, thật sự là thảm mà.”

Vu Thượng Huyền mở to mắt, gian nan nói: “Cao tiểu thư hạ chân lưu tình, đừng đem tôi đá chết là được.”

Cao Quỳnh cũng tức giận, cô ta trợn tròn mắt: “Vì cứu anh cái người tàn nhẫn, hung ác, đồ vong ân bội nghĩa nhà anh mà tôi đã hy sinh lớn thế nào.”

Cô ta còn đang nói chuyện thì mấy người bên cạnh đã mang Vu Thượng Huyền đi.

Cao Quỳnh nói: “Các người đem anh ta đi đâu?”

Đại hán trả lời: “Satan mệnh lệnh để Vu tiên sinh tĩnh dưỡng.”

Cao Quỳnh nhíu nhíu mày, không cam lòng nói: “Vậy các người cũng không cần giết chết hắn.”

“Chúng tôi sẽ, Cao tiểu thư.”

Cao Quỳnh từ đầu đến cuối đều không nghĩ ra chuyện này, Satan cuối cùng đang suy nghĩ cái gì đây? Sau một lúc lâu cô ta mới hô to một tiếng ngọa tào!

Satan còn đang cùng tiểu yêu tinh xxx, thế mà Vu Thượng Huyền đã được vớt lên,đây là giải thích, Satan đã sớm tính toán xong thời gian buông tha cho Vu Thượng Huyền.

Vậy cô ta đem tiểu yêu tinh đưa lên giường Satan để bạch bạch sao?

Cao Quỳnh im lặng nhìn trời. A, mưa gió trêи biển thật là lớn mà.

~~~

Ngày hôm sau trời vẫn chưa trong, sắp đến bình minh mà bão táp vẫn còn, trêи du thuyền vẫn còn thắp đèn, không trung ám trầm.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của thiếu nữ trong ngực mình. Cô có loại mỹ lệ non nớt kiều khí, bất mãn vì bị hắn quấy rầy nên vô ý thức rời khỏi người hắn.

Bùi Xuyên kéo cô lại, cuối cùng cô cũng mở mắt.

“Làm sao vậy, có chuyện gì sao?” Giọng thiếu nữ mềm mại, có chút nũng nịu.

Hắn rũ mắt nhìn cô, khẽ ừ một tiếng.

Cơn buồn ngủ của cô lập tức tỉnh hơn phân nửa: “Có chuyện gì?”

“Anh nói với em vài lời.” Bùi Xuyên nói, giọng trầm thấp, “Dao Dao, thế giới này của chúng ta không giống thế giới kia của em. Thế giới này đã không có trật tự, pháp luật cũng bị phá hủy. Anh rất xin lỗi vì để em phải gặp hoàn cảnh bết bát này.”

“Ở chỗ này muốn sống tốt thì em phải cường đại. Vãng sinh chính là vũ khí tốt nhất. Lúc anh cấy vãng sinh vào người Vu Thượng Huyền, Cao Quỳnh, cùng những cán bộ cao cấp khác thì đều giữ lại chip khống chế.” Hắn chỉ chỉ lên mi tâm cô, “Hiện tại nó ở chỗ này.”

Bối Dao sờ sờ trán mình, thấy không đau không ngứa: “Anh bỏ vào bằng cách nào?”

Hắn chỉ cười cười, ôn hòa nói: “Về sau có cơ hội anh sẽ giải thích với em, nhưng muốn em nghe những điều quan trọng hơn. Không có người nào vô cớ trả giá với vô cớ trung thành. Tính cách Cao Quỳnh tục tằng nhưng khi làm việc tâm tư lại tinh tế, bên ngoài nhìn cô ấy tùy tiện, nhưng tâm tính lại vô cùng kiên định, đã nhìn nhận ai thì sẽ không phản bội. Mà Vu Thượng Huyền tâm tư phức tạp, hắn đủ thông minh, thích ngấm ngầm giở trò, thích lộng quyền, không thể hoàn toàn tín nhiệm. Một khi có dấu hiệu phản bội thì lập tức hạ mệnh lệnh để hắn tự sát.”

Cô bị lời nói nước chảy mây trôi của Bùi Xuyên tràn đầy ngoan lệ hù dọa, trợn tròn đôi mắt hạnh đen lúng liếng, hoài nghi mình vừa nghe lầm: “Giết?”

Bùi Xuyên: “Ừ, không cần do dự.”

“Thế nhưng.” Bối Dao nói, “Anh nói với em những chuyện này để làm gì? Anh mới là ông chủ của bọn họ, anh nói lời này khiến trong lòng em có cảm giác bất an.”

Hắn dừng một chút: “Anh có một cách giải quyết vãng sinh trong người, cấy vãng sinh hiện tại vào cắn nuốt vãng sinh sơ cấp.” Hắn nhìn vào mắt cô, ngữ điệu rất chậm, nói ra từng câu từng chữ, “Nhưng hậu quả không thể đoán trước được. Có khả năng anh sẽ bị liệt, khả năng mắt mù tai điếc, cũng có thể sẽ chết, hoặc không bao giờ tỉnh lại.”

Cô nghe xong thì lập tức lắc đầu: “Không thể.”

Bùi Xuyên cúi đầu hôn lên gương mặt mũm mĩm hồng hồng của cô: “Nghe lời.”

Bối Dao có chút tức giận: “Không được đi! Biện pháp này nguy hiểm như thế, chẳng lẽ không có biện pháp nào an toàn hơn sao?”

Giọng hắn mềm mại, lộ ra ý cười nhợt nhạt: “Anh yêu em.”

Bùi Xuyên giải thích: “Vẫn vi phạm mệnh lệnh của vãng sinh sơ cấp, loại đau khổ này, so với chết không nhẹ nhõm hơn là bao.”

Gió biển gào thét, tựa hồ như loại lạnh lẽo muốn thấm vào xương cốt con người.

Bối Dao chịu không nổi cục diện tiến thối hậu quả đều đáng sợ này, gương mặt nhỏ của cô chôn trong chăn, nhỏ giọng khóc nức nở.

Hắn thở dài một tiếng, dỗ dành cô nói: “Trước cho anh mặc áo sơmi vào được không?”

Thiếu nữ trong chăn lộ mặt ra, cả mặt đều là nước mắt, vừa đáng thương vừa đáng yêu.

Bùi Xuyên nói: “Chuyện này phải hoàn thành xong trước khi lên bờ, chỉ có thể hôm nay làm luôn, ngày mai là cập bờ rồi.” Bùi Xuyên cười cười, “Anh đã đau đến độ không còn khí lực rồi, nhờ Dao Dao vậy, hửm?”

Gió biển thổi không vào trong phòng, hắn buồn cười nhìn cô vừa khóc vừa nghiêm túc mặc áo sơmi cho hắn.

Từng cái cúc áo được cài tốt, cánh tay cô như ngó sen trắng nõn, bên trêи còn có vài vệt đỏ do hắn ʍút̼ ra.

Hắn không chớp mắt nhìn cô: “Còn có cà vạt.”

Cô giống như không biết thắt, cân nhắc nửa ngày mới ghập ghềnh mà thắt.

Ánh mắt Bùi Xuyên kỳ dị lại ôn hòa.

Hắn cũng không phải thiếu niên nữa, hắn thích dẫn đường để cô làm một chút việc để vui vẻ.

~~~

Vu Thượng Huyền tỉnh lại mới phát hiện mình bị gián tiếp giam lỏng. Gã nhíu mày, nhớ tới tối hôm qua nghe được vài câu từ miệng Cao Quỳnh thì trong lòng cảm thấy có chút vi diệu.

Vì sao Satan lại chọn lúc này để giam lỏng gã?

Nhưng căn phòng vuông vức này đến gió biển gã cũng không cảm nhận được. Đêm qua bác sĩ có đến một chuyến, nhưng đến nay gã vẫn còn trong trạng thái suy yếu.

Ánh mắt gã xuyên qua cửa sổ, Satan muốn làm cái gì?

Mà ở chỗ ánh mắt gã không chạm đến được, A Tả đẩy Bùi Xuyên xuất hiện ở phòng điều trị của du thuyền.

Sắc mặt Bùi Xuyên tái nhợt, bình tĩnh mà gật gật đầu với bác sĩ: “Bắt đầu đi. A Tả đi ra bên ngoài canh, không được cho ai vào.”

A Tả hàm hậu lên tiếng, vội vàng đi ra bên ngoài.

Bác sĩ mang găng tay nói: “Anh xác định sao?”

Bùi Xuyên nhàn nhạt nói: “Ừ.”

Quen biết nhiều năm như vậy, bác sĩ đã từng gặp vãng sinh sơ cấp và vãng sinh hiện nay. Lúc hai thứ đó cắn nuốt nhau thì sẽ đau đớn thống khổ như tự cầm dao cắt nội tạng.

Y thở dài một tiếng: “Đáng giá không?”

Bùi Xuyên nói: “Anh nhất định không biết, ở một thế giới khác tôi đã vì cô ấy mà đang ngồi tù.” Chính hắn tự cười cười nói, “Nghe thật buồn cười có đúng không? Tôi cũng cảm thấy buồn cười, càng trẻ thì càng yêu chân thành. Anh xem, hiện tại tôi không thể vì cô ấy chủ động đi ngồi tù để làm người tốt. Tôi thậm chí còn nói với cô ấy là tôi có thể sẽ chết. Như vậy cho dù chết thật thì cô ấy cũng sẽ nhớ tôi cả đời. Là nhớ rõ Satan chứ không phải nhớ Bùi Xuyên kia.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH