Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Chương 101: Hey! Satan (4)

trước
tiếp

Ánh đèn trêи du thuyền chiếu lên mặt nước biển lóng lánh, Cao Quỳnh thấy Satan ngồi một hồi lâu, lại đẩy xe lăn về khoang thuyền, biểu tình hắn bình tĩnh, tựa hồ như cái gì cũng không phát sinh.

Nhưng Cao Quỳnh hiểu, không gọi A Tả lại đây đẩy hắn, chứng tỏ Satan đang không bình tĩnh là lớn nhất.

Cao Quỳnh đạp một cước lên lan can, đây nhất định không phải tiểu thư Bối Dao, tiểu thư Bối Dao sẽ không hôn Satan.

Cô ta chờ Satan thất vọng với kẻ giả mạo.

Hoặc là kẻ giả mạo này tới lục địa rồi sẽ sợ Satan.

Gió biển mang theo vị tanh độc nhất, ánh trăng ban đêm đặc biệt sáng.

Có người một đêm không ngủ.

Ánh mặt trời sáng sớm bao phủ toàn bộ boong tàu, mặt biển an tĩnh, ánh sáng mặt trời dâng cao.

Lúc A Tả đẩy Bùi Xuyên đi ra cửa khoang thì tất cả mọi người đều mở to hai mắt.

Thần sắc nam nhân bình tĩnh, trêи khuôn mặt lạnh lùng có một hình xăm màu đen S . Nếu không phải phía sau hắn là A Tả trung thành và tận tâm, mọi người cơ hồ sẽ nghĩ đây không phải Satan. Đã bao nhiêu năm bọn họ không gặp qua bộ dáng của Satan rồi?

Đối mặt với những ánh mắt kinh ngạc lại mịt mờ, Bùi Xuyên vẫn hết sức đạm nhiên.

Trong nội tâm hắn không quá quen, hắn mang mặt nạ đã lâu, làn da có chút lạnh băng tái nhợt.

Hắn không quen chờ lát nữa nghị sự mọi người sẽ nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quái, vì thế hắn vươn tay với thiếu nữ bên cạnh: “Trả cho anh.” Đừng đùa.

Bối Dao cầm mặt nạ thiên thần đọa lạc kia trêи tay, thiên thần gãy cánh, cô giấu ra phía sau.

Bùi Xuyên ôn hòa nói: “Nghe lời.”

Bối Dao cảm thấy có chút khó chịu, rõ ràng mấy ngày trước mình cùng Bùi Xuyên vẫn là bạn cùng lứa tuổi, nhưng chỉ mấy ngày sau, Satan so với mình đã lớn hơn rất nhiều.

Bối Dao trả lại mặt nạ, Bùi Xuyên tự mình đeo lên, biểu tình của đám cấp dưới vẫn kỳ quái.

Lúc ăn sáng đám đàn ông phải bàn nghị sự. Mà trêи thuyền cơ bản toàn là đàn ông cẩu thả, chỉ có Cao Quỳnh và Bối Dao là nữ. Bùi Xuyên nhìn Bối Dao ở bên người, nói với Cao Quỳnh: “Cô bồi với cô ấy một lúc.”

Cao Quỳnh không tình nguyện nói: “Được.”

Sau khi cấy vãng sinh, sự chân thành của Cao Quỳnh là không thể hoài nghi. Cô ta tận chức tận trách mà đi theo Bối Dao, Bối Dao cũng sợ gây thêm phiền toái cho Bùi Xuyên, vì để hắn yên tâm nên cô cũng không cự tuyệt.

Trêи đảo nhỏ mai táng “Bối Dao” không có quần áo của phụ nữ vì thế quần áo cô mặc đều là do Cao Quỳnh mang đến. Cao Quỳnh nhớ tới nụ hôn tối hôm qua của Bối Dao, lúc này nhìn cô không vừa mắt cực kỳ.

Ánh mắt bắt bẻ của cô ta dừng trêи dáng người Bối Dao, quét tới quét lui.

Bối Dao hỏi cô ta: “Cô đang nhìn cái gì?”

Ánh mắt Cao Quỳnh cuối cùng dừng trêи ngực Bối Dao.

Mà Bối Dao bị ánh mắt lộ liễu của cô ta làm cho nổi da gà, lại có chút xấu hổ buồn bực.

Ánh mắt của Cao Quỳnh sáng quắc, ngoan ngoãn a, cô ta đã độn ngực mới có thể mặc vừa cái váy Bối Dao đang mặc trêи người kia, thế nhưng tiểu yêu tinh này lại mặc vừa người.

Cao Quỳnh: “Này đồ giả, cô đã từng nghe qua câu “lấy sắc thờ người, sắc suy tình mỏng” chưa?”

Bối Dao: “……” Cô không ngốc, hiểu Cao Quỳnh đang nói cái gì. Chính như Cao Quỳnh không thích cô mà cô cũng không thích Cao Quỳnh.

Bối Dao ban đầu cũng không thích tích cực, nhưng nghĩ Bùi Xuyên củ cô nhiều năm như thế Cao Quỳnh đi theo bên người, trong lòng cô cũng chua lòm. Vì thế cô cố ý chọc giận Cao Quỳnh: “Ít nhất có sắc so với không có vẫn tốt hơn, Bùi Xuyên chính là thích tôi như thế.”

Mí mắt Cao Quỳnh nhảy lên: “Tôi nói cho cô biết, rốt cuộc cô muốn gì? Trừ phương pháp vãng sinh và tính mạng của Satan không thương lượng, còn lại cô nói xem, tôi đều có thể giúp cô. Cấp trêи của cô phái cô tới, dù sao cũng phải có mục đích.” Cô ta chịu không nổi nữa rồi! Chỉ cần con hàng này có thể đi, cô ta có thể đưa cô đi giống như tiễn Phật được không!

Bối Dao nhìn cô ta, ánh mắt nghiêm túc nói: “Tôi có mục đích.”

Cao Quỳnh vui vẻ: “Mục đích gì?”

Bối Dao cong cong mắt: “Muốn Satan thích.”

“Cô chơi tôi!”

Bối Dao kinh ngạc: “Sao cô lại không chịu nghe lời nói thật vậy?”

Cao Quỳnh lười nói chuyện với cô, Bối Dao cũng không muốn để ý tới cô ra, cô tự mình đi dạo một vòng.

Du thuyền vô cùng xa hoa, làm cô nhớ đến bộ phim điện ảnh《 The Titanic 》. Cô sinh ra ở thành thị, không có biển rộng, Bối Dao cũng chưa từng ra biển, bởi vậy khi gió biển ôn nhu thổi qua thì tâm tình của cô rất thoải mái, tham quan khắp nơi.

Bên người cô tựa hồ thời gian trôi qua yên tĩnh, lại đặc biệt thỏa mãn và vui s͙ư͙ớ͙n͙g͙. Cao Quỳnh cảm thấy được bầu không khí này, cái loại cảm giác hạnh phúc này tựa hồ có thể cảm nhiễm người, biểu tình của cô ta đổi đổi, bất mãn hừ nói: “Đồ nhà quê.”

Bối Dao cũng không thèm so đo với cô ta.

Tới giữa trưa, đến thời gian ăn cơm nhưng cô vẫn không thấy Bùi Xuyên đâu, cơm trưa đều là đưa đến tận phòng.

Bùi Xuyên có vẻ rất bận, đến tận đêm hắn vẫn chưa có thời gian nhàn rỗi.

Bối Dao nhìn sang đại sảnh bên kia vài lần, trong lòng có chút mất mát. Cô vươn ngón tay, ánh hoàng hôn nhẹ điểm lên đầu ngón tay cô.

Cao Quỳnh vui s͙ư͙ớ͙n͙g͙ khi người gặp họa nói: “Buổi sáng là ai đắc ý dào dạt nói Satan thích dạng người như mình ấy nhỉ? Satan tuy rằng bận nhưng cũng không đến mức không thèm gặp cô đi, ít tự dát vàng lên mặt mình đi.”

Lúc khuya, Bối Dao gõ gõ cửa phòng Bùi Xuyên, giọng nói của hắn ở bên kia cửa bình thản: “Mời vào.”

Bối Dao đẩy cửa ra thấy hắn đang đọc sách.

Bùi Xuyên nhìn thiếu nữ co quắp ở cửa: “Làm sao vậy?”

Bối Dao nói: “Không có việc gì.”

Kỳ thật cô cũng không dính người, chỉ là thế giới này khiến cô cảm thấy quá thiếu cảm giác an toàn. Hơn nữa tối qua Bùi Xuyên vẫn còn ôn nhu, thân mật vẫn còn trong trí nhớ, thế mà hôm nay liền trở thành như gần như xa, Bối Dao khó hiểu lại thấp thỏm lo âu.

Bùi Xuyên nói: “Nghỉ ngơi cho tốt.”

Cô tựa hồ lập tức không có tinh thần, ủ rũ cụp đuôi đi về phòng mình.

Bùi Xuyên có chút không đành lòng, nhìn bóng cô rời đi, cuối cùng cái gì cũng không nói.

Chờ cô đi rồi hắn mới che ngực lại khụ khụ.

Lúc Vu Thượng Huyền mang theo bác sĩ lại đây, nhíu nhíu mày: “Khi nào thì xuất hiện tình huống này?” Lúc đang nghị sự, đột nhiên tim hắn đau thắt, đây vẫn là lần đầu tiên.

Bùi Xuyên rất bình tĩnh nói: “Không có việc gì, để bác sĩ xem trước đã.”

Bác sĩ đến kiểm tra cho hắn một chút, hồi lâu mới nói: “Ngài phải bảo trọng thân thể mình chút, cảm xúc không nên dao động quá lớn.”

Bùi Xuyên nói: “Tôi hiểu.”

Vu Thượng Huyền khó có lúc tức giận nói: “Rốt cuộc là ai, chúng ta cũng không tiết lộ vị trí đảo nhỏ đó. Thân thể anh lúc trước không có vấn đề gì, tôi muốn đem mọi người trêи đảo nhỏ đều tra một lần, nếu không tra ra thì giết hết.”

Bùi Xuyên giương mắt: “Anh suy nghĩ nhiều, không phải chuyện to tát gì.”

Không phải chuyện to tát ư? Thế vì cái gì lại đau đến ngất đi?

Vu Thượng Huyền muốn nói lại thôi, Bùi Xuyên lạnh lùng nói: “Bác sĩ ở lại, còn anh đi ra ngoài. Phong tỏa tin tức lại.”

Đây là mệnh lệnh, Vu Thượng Huyền liễm mi, đáp: “Vâng.”

Gió đêm thổi khiến phẫn nộ trong lòng cũng tiêu tán chút, thay vào đó là cơ trí.

Vu Thượng Huyền vừa ra cửa đã gặp Cao Quỳnh, tâm tình Cao Quỳnh không tồi, cô ta nói: “Phòng của hàng giả đã sớm tắt đèn, khẳng định là cô ta ăn bế môn canh rồi.”

Vu Thượng Huyền híp híp mắt: “Hai ngày nay cô ở chung với vị tiểu thư này, cô cảm thấy người này thế nào?”

Cao Quỳnh vốn dĩ muốn mắng một đống, nhưng Bối Dao thật sự không phải một người khiến người ta chán ghét, Cao Quỳnh bẹp bẹp miệng nói: “Cũng bình thường.”

“Cô có cảm thấy cô ta tới có mục đích gì, sẽ hại Satan không?”

Cao Quỳnh kinh hỉ nói: “Anh cũng cảm thấy cô ta có vấn đề đúng không? Cô ta khẳng định có mưu đồ gây rối!”

Vu Thượng Huyền nhìn biểu tình của Cao Quỳnh, cảm thấy đúng là ông nói gà bà nói vịt, gã bất động thanh sắc cười cười.

“Năm Bối Dao tiểu thư chết, cô có nhớ rõ Satan đã làm cái gì không?”

“Hình như là vãng sinh chất lượng thấp chảy ra ngoài, làm hỗn loạn phát sinh. Chính hắn tự nhốt mình trong phòng, tất cả mọi người đều cho rằng hắn không tiếp thu được cái chết của Bối Dao, nhưng Satan của chúng ta đủ Man nha! Không đến mấy ngày đã giống như không có việc gì mà trở lại, còn dẫn dắt chúng ta càng ngày càng cường đại hơn. Mà anh hỏi cái này làm gì?”

Vu Thượng Huyền như suy tư cái gì đáp: “Không có gì.”

“Cổ cổ quái quái, tôi muốn đi gặp Satan.”

Vu Thượng Huyền ngăn cô ta lại: “Satan đang nghỉ ngơi.”

“Sớm như vậy sao?”

Cao Quỳnh nghĩ nghĩ, nghỉ ngơi cũng tốt, so với việc ngắm sao với đồ giả kia thì tốt hơn nhiều.

Cô ta nghĩ thông suốt thì cũng về phòng mình.

Vu Thượng Huyền dừng chân một chút, có vài phỏng đoán thình lình nảy ra.

***

Ngày hôm sau lúc Bùi Xuyên rời giường thì sắc mặt rõ ràng tốt hơn nhiều.

Lúc A Tả hàm hậu lại đây đẩy xe cho hắn, lo lắng hỏi: “Satan thân thể thế nào rồi?”

Bùi Xuyên nói: “Không có việc gì.”

Ở nhà ăn lầu hai, nắng sớm mờ mờ. Bùi Xuyên nhíu nhíu mày hỏi: “Cô ấy đâu?”

Cao Quỳnh nhìn chung quanh một vòng, cũng không thấy Bối Dao. Thấy Bùi Xuyên nhìn qua, cô ta lắc đầu: “Tôi cũng không biết, hôm qua tôi bồi cô ấy đi, cô ấy về ngủ rất sớm.”

Ngoại trừ hôm rời đảo kia, Bối Dao chưa bao giờ đến trễ. Cô là người đúng giờ hiểu lễ phép, sẽ không khiến người khác khó xử.

Cao Quỳnh nói: “Ngài dùng cơm trước đi, tôi đi gọi cô ấy.”

Vu Thượng Huyền thấy Bùi Xuyên rũ mắt không nói chuyện, cười tủm tỉm mở miệng: “Vị tiểu thư kia mới mười chín tuổi, chúng ta đều là những người lớn hơn cô ấy rất nhiều, Satan đã từng nuôi em gái chưa? Phỏng chừng là cô ấy một mình nên cô đơn, cáu kỉnh. Ngày hôm qua ngài làm việc cả ngày không gặp cô ấy.”

Gã có điều ám chỉ, Cao Quỳnh bất mãn. Tiểu yêu tinh kia còn dám cáu kỉnh, bày sắc mặt cho Satan xem. Cho cô ta hỏa tiễn có phải là cô ta muốn lên trời luôn không?

Bùi Xuyên nói: “Mọi người ăn cơm đi, tôi đi xem cô ấy.”

A Tả vội vàng muốn đến đẩy xe lăn, hắn giơ tay cự tuyệt.

Bùi Xuyên tự mình đi tới trước cửa phòng Bối Dao.

Hắn gõ gõ cửa, ôn nhu nói: “Bối Dao, xin lỗi không để ý đến tâm tình của em. Thế giới này đối với em mà nói thực xa lạ, là anh không tốt, vẫn luôn để em một mình.”

Trong phòng an an tĩnh tĩnh, Bùi Xuyên nhớ tới lời Vu Thượng Huyền nói, chẳng lẽ cô cáu kỉnh sao? Hắn thấp giọng thở dài một tiếng: “Hôm nay anh bồi em được không? Để thuyền dừng lại, chúng ta thả câu được không?”

Hắn trầm mặc, hắn là người không thú vị, cũng sẽ không dỗ cô gái nhỏ, trước kia cũng không làm cho cô vui.

Hắn nói: “Nếu em muốn cái gì thì có thể nói với anh.”

Hắn ngồi trước cửa phòng cô, gió biển sáng sớm nhu hòa, trong phòng cô có tiếng chuông gió thanh thúy rung động, Bùi Xuyên ngồi hồi lâu, duỗi tay ra đẩy cửa.

Phòng trống không, chuông gió kia bay theo gió, trêи giường của cô chăn rất chỉnh tề, hai con cá nhỏ tung tăng bơi lội trong bể cá.

Mọi thứ đều sạch sẽ lại sinh động, chỉ có Bối Dao là không ở trong phòng. Cô không phải bị người mang đi.

Hắn nhắm mắt, tình nguyện tin tưởng lời của Vu Thượng Huyền rằng cô chỉ đang cáu kỉnh.

Có đôi khi hắn không biết nên oán trách cái gì? Sống 27 năm, hắn mới hiểu được một đạo lý, dù cho hắn thủ đoạn ngập trời nhưng không thể chống lại vận mệnh.

Nó có thể khiến cô tiến vào cuộc sống của hắn, thì cũng có thể làm cô lặng yên không một tiếng động mà rời đi. Đảo loạn một hồ xuân thủy, cười nhạo hắn thật đáng buồn. Bùi Xuyên đè đè chỗ ngực, giống như rất khổ sở, nhưng lại không khổ sở như vậy.

Bùi Xuyên không ở nhà ăn thì mọi người tự nhiên không dám ăn cơm.

Cả buổi sáng, Bùi Xuyên đều không trở về. Đang lúc mọi người đều dùng ánh mắt ái muội nhìn nhau, sắc mặt Cao Quỳnh khó coi, thì Bùi xuyên một mình quay lại.

Hắn đặc biệt bình tĩnh nói: “Ăn cơm đi.”

Cao Quỳnh kinh ngạc nhìn hắn, trêи cổ không có dấu môi, trêи quần áo cũng không chút cẩu thả. Cô nhìn không ra tình huống hiện tại, lại nhìn về phía Vu Thượng Huyền. Vu Thượng Huyền cũng khó hiểu mà nhíu nhíu mày, hỏi: “Vị tiểu thư kia không tới dùng cơm sao?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH