Nam Chủ Tỉnh Tỉnh! Ngươi Là Của Nữ Chủ

Chương 17: Phu nhân sáng suốt

trước
tiếp

Mộ Dung Xuân tuy đã không còn cảm thấy Nguyên Thần truyền đến đau nhức kịch liệt nữa, nhưng toàn bộ cả người dường như hoá thành gỗ.
Hắn mờ mịt nâng mắt lên, nhìn Lâm Thu trước mặt.

Vô số sợi tơ màu đỏ chi chít từ bốn phía của trận pháp dẫn dắt ra, đều rơi xuống trêи người của nàng.

Hô hấp của Mộ Dung Xuân nghẹn lại—— cái này, đâu biết bao nhiêu chứ..!

Nơi đây ánh sáng đỏ bùng cháy mạnh, hắn không thể thấy rõ thần sắc của Lâm Thu, nhưng có thể cảm giác được thân thể của nàng vẫn nhàng rung rung, giống như đang cố nén đau đớn.

Hình ảnh trong tầm mắt hắn trở nên thật chậm, hắn chứng kiến một đống sợi đỏ mỏng như tơ từ trái phải, thậm chí còn từ phía trêи đánh úp lại, Lâm Thu không chút do dự mà dùng thân thể chặn lại cho hắn.

Hắn đã thấy nàng hít một hơi thật sâu, thân thể mảnh mai nhẹ nhàng lay động một cái, phảng phất như không chịu nổi gánh nặng.

Mộ Dung Xuân lấy kiếm chống đất, giãy dụa đứng lên, đưa tay vươn về hướng Lâm Thu.

” BA~! ” Trêи mu bàn tay đã trúng một chưởng mạnh.

Mộ Dung Xuân giật mình một cái, ngẩng đầu, chỉ thấy sư tôn vẻ mặt lạnh túc, từ môi mỏng phun ra ba chữ lạnh như băng: ” Điều tức đi. “

Hắn liền tranh thủ thời gian ngồi trở về.

Chỉ thấy thân ảnh đang kịch liệt loé lên trong màn sáng đỏ của Ngụy Lương đang lập loè, chỉ đợi Tế Uyên lộ ra sơ hở, liền đánh ra một kϊƈɦ trí mạng.

Mà Lâm Thu thì đang vội vội vàng vàng chạy khắp nơi, dùng thân thể của mình chống đỡ mỗi lần có một luồng tơ đỏ đánh úp về phía Ngụy Lương, tận lực không để chúng ảnh hưởng đến hành động của Ngụy Lương.

Trong lòng ngực Mộ Dung Xuân bốc lên một làn sóng nóng hổi.

Trong chớp nhoáng này, hắn quên mất Lâm Thu chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ tầm thường không có gì lạ.

Trong mắt hắn, đôi vợ chồng này chính là anh hùng đỉnh thiên lập địa. Hai người phối hợp hết sức ăn ý, không nói tiếng nào mà thay nhân gian gánh vác hết tất cả gian nan vất vả.

” Sư tôn, sư…… Nương……” Mộ Dung Xuân thì thào tự nói.

Lâm Thu mơ hồ nghe thấy được hắn đang lẩm bẩm cái gì, không khỏi rùng mình một cái.

Giờ phút này, trong thức hải, Nghiệp Liên giống như được ăn uống no đủ những tinh hoa nhật nguyệt cùng sương sớm nồng đậm mùi hoa, giờ đây vô cùng kiều diễm ướt át, mỗi lần một mảnh cánh sen nở ra no đủ liền toả sáng ra hào quang màu vàng nhạt ưu nhã thần bí. Dưới đáy Nghiệp Liên, vô số sợi tơ mỏng manh như lưu ly ngưng tụ thành cái thân cây nho nhỏ cùng rễ cây, chậm rãi di động trong thức hải. Lòng Lâm Thu chợt nhận thấy, chỉ cần gặp cơ duyên thích hợp, Nghiệp Liên liền có thể mọc rễ đâm chồi, đạt được cảnh giới khó có thể tưởng tượng.

Đối với Lâm Thu mà nói, cái này quả thực là niềm vui ngoài ý muốn.

Mộ Dung Xuân cho rằng nàng không chịu nổi gánh nặng đau đớn, nhưng thật ra là nàng chẳng qua đang cố gắp hết sức áp lại niềm kinh hỉ lớn lao, không muốn thể hiện ra bên ngoài quá nhiều thôi.

Đối với chiêu này của đại ma đầu Tế Uyên, Lâm Thu thật sự cảm kϊƈɦ từ trong nội tâm.

May mắn mà có hắn cung cấp trận pháp này, giống như giúp nàng mở ra một cái thế giới mới nào đó.

Quanh thân, mấy ánh sáng đỏ đang điên cuồng chớp động đột nhiên ngừng lại!

Sau một tiếng kỳ dị trầm đục, ánh sáng đỏ dần dần bị nghiền nát.

Màu đỏ của Luyện Ngục dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, hết thảy đau khổ bốc hơi hầu như không còn.

Liễu Thanh Âm lảo đảo vọt vào, hướng phía Mộ Dung Xuân hô lớn một tiếng ” Sư huynh”, sau đó phẫn nộ mà trừng mắt nhìn Lâm Thu.

Lông tóc không bị tổn thương! Thật hay cho một kẻ lông tóc không bị tổn thương!

Chỉ bằng cái tu vi Trúc Cơ của nàng, nếu không phải sư tôn cùng sư huynh liều chết bảo vệ, sao có thể có thể lông tóc đều không bị tổn thương!

Trong lòng Liễu Thanh Âm biết giờ phút này không phải là thời điểm tốt để răn dạy Lâm Thu, nàng ta nâng đôi mắt dễ thương, nhìn thẳng vào Nguỵ Lượng và Tế Uyên mới vừa hiện thân giữa không trung, âm thầm chuẩn bị xuất kϊƈɦ.

Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của Ngụy Lương từ giữa không trung truyền xuống: ” Phu nhân sáng suốt, nhược điểm quả nhiên là tay trái. “

Tế Uyên bị buộc hiện ra chân thân cũng không bối rối.

Hắn mở hai tay ra, như một con chim màu đỏ to lớn bay về phía sau, trước người hiện ra ảo ảnh, nhiễu loạn phán đoán của Ngụy Lương.

Lâm Thu chợt phát hiện Tế Uyên dường như còn kẻ mắt nữa. Hắn rũ mắt xuống liền có thể nhìn thấy rất rành mạch, trêи mí mắt cùng quầng mắt của hắn cũng bôi thành màu đỏ. Khi từng đạo sét nện lên trêи người hắn, những cái…đỏ đỏ kia chợt chói sáng long lanh lóe lên, càng làm hắn nổi bật lên vẻ chói mắt vô song.

Thật là một mỹ nam quá hao phí.

Lâm Thu tấc tắc kêu kỳ lạ.

” Ngụy Lương! ” Tế Uyên nở nụ cười điên cuồng, ” Đó chính là nữ nhân hôm nay đã phá vạn ma tru tâm trận của ta đó sao? Thủ lĩnh chính đạo hôm nay cũng ăn được cơm mềm(*) rồi! “

Ăn cơm mềm(*): ý chỉ đàn ông sống nhờ vào phụ nữ.

Liễu Thanh Âm cho rằng Tế Uyên đang nói mình, lúc này giận tái mặt nhưng vẫn cất giọng dịu dàng trách mắng: ” Tà ma yêu đạo, ai thấy cũng phải tru diệt m! Đối phó với tà ma như ngươi, không cần nói đạo nghĩa! Tế Uyên, hôm nay chính là ngày chết của ngươi! Muốn trách, liền trách ngươi tự mình tâm thuật bất chánh, đi vào đường tà đạo! “

” Sách, chậc chậc, ” Tế Uyên vừa nỗ lực cản kiếm của Ngụy Lương, vừa mở miệng đùa giỡn nói, ” Hay cho một tiểu Tiên tử băng thanh ngọc khiết chính đạo, thực chờ mong lúc đem ngươi đặt ở dưới thân, nghe ngươi duyên dáng kêu to tha mạng nha a………”

Giọng nói hắn tà mị trầm thấp, như mang theo móc câu mà câu đi hết hồn phách của người, thẳng tắp tiến vào trong đáy lòng.

” Bỉ ổi ! ” Liễu Thanh Âm giận dữ, một kiếm chém ra.

Nàng ta nay đã kiệt lực, giờ phút này mạnh mẽ vận ra kiếm chiêu, làm bản thân phún ra một ngụm máu tươi.

Trăng rằm nay giống như thiếu thốn, phảng phất như trăng khi bị Thiên Cẩu cắn, mờ mịt huyết sắc.

Đường lui của Tế Uyên bị Ngụy Lương phi kiếm cắt đứt, bất đắc dĩ, chỉ có thể thò ra một cánh tay phải trắng như tuyết trong tay áo, đón đỡ tuyệt thức của Liễu Thanh Âm.

Chỉ thấy lòng bàn tay trắng sứ của Tế Uyên bỗng dưng hướng bốn phía mở ra, lộ ra một cái miệng to như một cái động lớn, một con rắn to màu đỏ từ lòng bàn tay chui ra đón gió, nhoáng một cái đã dài tới hơn mười trượng, miệng nó khẽ mở ra khép lại, cắn nuốt vầng trăng mang huyết sắc kia của Liễu Thanh Âm.

” Rắc—— oanh! “

Thân ảnh Tế Uyên biến mất, lại một lần nữa tránh khỏi phi kiếm của Ngụy Lương.

Tiếng cười điên cuồng của hắn liên tục không ngừng từ trêи cao vọng xuống: ” Không xuất ra kiếm chiêu được nữa à Kiếm Quân? Ngụy Lương a… Ngụy Lương, ngươi xem như phế đi một nửa rồi nha..! Như thế nào, trận chiến ấy thật sự gây tổn thương đến như vậy a…? Chậc chậc, không uổng công ta khổ tâm xếp đặt thiết kế một hồi! “

Phép khích tướng đối phó với người như Ngụy Lương hoàn toàn không có kết quả.

Ngụy Lương vẫn không nhanh không chậm, từng điểm từng điểm phong kín đường lui của Tế Uyên, bức hắn lùi vào phạm vi công kϊƈɦ của hai người Liễu Thanh Âm cùng Mộ Dung Xuân.

Mộ Dung Xuân sớm đã lặng lẽ lượn qua phía sau, bóng kiếm lắc lư, linh khí ngưng tụ thành dây đằng xanh đầy trời, phủ kín đường chạy của Tế Uyên.

Tế Uyên vì né tránh chỗ đó, bị gọt đi một đoạn tóc dài.

Sắc mặt của hắn trở nên cực kỳ âm trầm, hai tay khép mở, tế ra hư ảnh màu đỏ đầy trời, đem cái ánh sáng một phương thiên địa chuyển thành màu đỏ Luyện Ngục.

Trêи người Tế Uyên không ngừng xuất hiện vết thương. Những giọt máu đỏ thẫm tí tách từ giữa không trung rơi xuống, đặc như mực, một bãi một bãi hình thành trêи cả vùng đất.

Lâm Thu cũng không có trông cậy đến chuyện hôm nay có thể giữ Tế Uyên lại.

Huyết Ngẫu của hắn còn chưa có luyện thành, chuyện mạnh mẽ cường yêu vẫn chưa bắt đầu, Thiên Đạo chắc có lẽ không để cho hắn chết nhanh như vậy đâu.

Hơn nữa không biết tại sao, nàng cảm giác, cảm thấy Ngụy Lương hình như đang tận lực che giấu thực lực trước mặt hai người đệ tử này.

Hắn cũng không sử dụng thân pháp ma quỷ khi đánh chết Vương Thiện Chi, lúc hai lần va chạm với Tế Uyên, hắn cũng không thèm sử dụng cái ánh sáng trắng nhàn nhạt mà hắn dùng để đánh nát kết giới của Vương thị lúc đó.

Nếu hắn xuất ra toàn lực, Tế Uyên nhất định sẽ không chỉ chịu chút vết thương nhẹ.

Ngay lúc Lâm Thu đang ngẩn người, mấy giọt máu đỏ thẫm trêи mặt đất thật chậm thật chậm hơi rung động…Sau đó, chúng bắt đầu bò về phía nhau, từ vòng nhỏ rót thành vòng lớn, dần dần rót thành dòng chảy nho nhỏ.

Giữa không trung, hai tay Tế Uyên đặt trước người, khóe môi giơ lên nụ cười xấu xa xảo quyệt, nói lên từng chữ một: ” Pháp ấn—— nghĩa ma Thông Thiên! “

Chỉ thấy trong hư không phía sau hắn là một đợt sóng triều màu đỏ di chuyển, phảng phất như được sinh sôi ra, một thân ảnh màu đỏ nhưng cứng rắc như kim cương dần dần theo cơn sóng đỏ đó bò ra.

Cái nghĩa ma này vô cùng khổng lồ, giương đầu lên liền thẳng tắp đánh về phía bóng kiếm của Mộ Dung Xuân đang rải sẵn bên cạnh Tế Uyên.

Nghĩa ma sừng nhọn cùng bóng kiếm đồng loạt tan vỡ, giữa không trung âm thanh oanh oanh không dứt, sóng chấn động mang tất cả văng ra bốn phương, ngay cả tầng mây cũng bị chấn ra thành hình dạng gợn sóng.

Tế Uyên cười tà, hắn rơi vào lòng bàn tay của nghĩa ma.

Cùng lúc đó, trêи mặt đất cái hai dòng chảy tụ tập lại từ mất giọt máu đỏ thẫm bỗng nhiên dựng lên trêи mặt đất như hai con rắn dài, một con cuốn về hướng Liễu Thanh Âm, một con khác đứa đầu cuốn về phía Lâm Thu.

Liễu Thanh Âm vội vàng không kịp chuẩn bị, bị cuốn vào.

Lâm Thu lại càng không phải nói, ngay cả đại kiếm tiên còn không tránh khỏi chiêu thức này, nàng một tu sĩ trung kỳ Trúc Cơ làm sao có thể có biện pháp nào?

Cái con huyết xà kia từ từ cọ ngay tại trêи người nàng xong liền cuốn bốn năm vòng, đem hai cánh tay của nàng trói chặt bên hông, chỉ thò ra một đoạn ngắn ngủn, miệng rắn khép mở, phát ra chất giọng trầm thấp tà mị của Tế Uyên: ” Ngoan ngoãn chớ lộn xộn, ta không nỡ tổn thương ngươi đâu. “

Cái lưỡi của con huyết xà nhẹ nhàng lè ra, xẹt qua cằm nàng, như gần như xa.

Nếu không phải Lâm Thu sớm đã bị Ngụy Lương dùng linh thạch nhũ luyện cho tới cảnh giới bách độc bất xâm, lần này sợ cũng bị trêu chọc cho tâm can loạn chiến.

Nàng giương mắt lên, nhìn Liễu Thanh Âm.

Cái vị tỷ muội cùng chung hoạn nạn này sẽ không trấn định được như nàng.

Liễu Thanh Âm khuôn mặt đỏ bừng, vừa thẹn vừa vội, đang liều mạng giãy dụa. Bất đắc dĩ vì lúc nãy đã hao tổn hết linh khí, nhất thời giãy giụa không ra.

Thấy nàng ta không nghe lời, cái con rắn dài kia lại phun ra cái lưỡi chẻ đôi, quấn lấy cái cổ mảnh khảnh của nàng ta, chậm rãi xoắn lại. Khuôn mặt trắng nõn non mềm của Liễu Thanh Âm lập tức phình lên màu đỏ máu, hơi thở mùi đàn hương từ miệng khẻ nhếch, tràn ra một tiếng rêи thống khổ.

” Cũng là ngươi ngoan……” Thanh âm của Tế Uyên từ miệng con rắn đang quấn lấy Lâm Thu lại tiếp tục nói.

Mặt mày Lâm Thu tràn đầy bình tĩnh.

Nàng biết rõ tên Tế Uyên này có một tật xấu, chính là không giết nữ nhân, nhất là nữ nhân xinh đẹp. Hắn giữ nàng cùng Liễu Thanh Âm, hoặc là chuẩn bị uy hϊế͙p͙ Ngụy Lương, hoặc là chuẩn bị mang về nói chuyện yêu thương, Lâm Thu tuyệt đối không hoảng sợ.

Nàng lại không giống Liễu Thanh Âm, không phải Ngụy Lương thì không thể, nếu Tế Uyên thực sự đem nàng bắt trở về, nàng cũng không phải là không thể cân nhắc cùng hắn phát triển một chút, cũng không cần nhộn nhịp đến mức phải mạnh mẽ cường yêu, nói không chừng cuối cùng nàng còn có thể thành công cảm hóa Đại Ma Đầu và vân vân. Còn hơn sống cuộc sống như mấy ngày hôm nay, biết rõ cùng Ngụy Lương không có kết quả, còn phải mỗi ngày bị hắn trêu chọc cho muốn chết.

Lâm Thu cảm giác mình càng ngày càng thiện tâm. Nàng ngẩng đầu nhìn về phía giữa không trung, chuẩn bị nhìn xem Tế Uyên rốt cuộc muốn ra chiêu gì.

Giờ phút này, sấm sét từ trêи chín tầng trời đều oanh nện lên người nghĩa ma, toàn thân nghĩa ma bốc lên ngọn lửa ma, hai tay giao thành quyền, đánh về hướng Ngụy Lương cùng Mộ Dung Xuân.

Tế Uyên nhẹ nhàng nhảy tới trêи bờ vai nghĩa ma, như một đóa tường vi màu đỏ mong manh quấn trêи tường tường, phảng phất có thể bị gió quét đi bất cứ lúc nào.

Thanh âm của hắn mang theo vui vẻ, nói: ” Nghe qua Kiếm Quân cùng tiểu đồ đệ tình nghĩa thâm hậu, không biết ở trong lòng ngươi, đến tột cùng là phu nhân quan trọng hơn, hay là đồ nhi quan trọng hơn? Tiếp một quyền này của ta, sau đó, ngươi có thể lựa chọn cứu một người. “

Khi giọng nói của hắn hạ thấp xuống, ngọn lửa ma đang thiêu đốt hừng hực trêи người nghĩa ma đã hoàn toàn cắt đứt đường chi viện của Ngụy Lương cùng Mộ Dung Xuân! Đồng thời, hai con huyết xà lập tức tách ra một đi hướng trái, một đi hướng phải, mang Lâm Thu và Liễu Thanh Âm đi về hướng hoàn toàn đối nghịch nhau l.

” Sư tôn! ” Tuy cổ họng Liễu Thanh Âm đang bị xoắn chặt, nhưng nàng ta vẫn phát ra thanh âm thống khổ, ” Sư…… Tôn! “

Lâm Thu phát ra tiếng la vui sướиɠ: ” Không cần phải để ý ta! Nhanh cứu Liễu Thanh Âm đi! Ngươi mà chọn ta, ta sẽ chết cho ngươi xem! “

Không uổng, một chút cũng không uổng, thành công thoát khỏi nam nữ chủ, cùng mỹ nam xinh đẹp tu tu……

Ừ! Không uổng!

Lâm Thu dùng sức mà giơ khuôn mặt tươi cười lên. Đúng, nàng muốn chính là như vậy. Là chính bản thân mình lựa chọn con đường, chứ không phải chờ đợi người khác tới chọn nàng!

Đúng, nàng tuyệt sẽ không sẽ đem bản thân mình đặt lên bàn cân, để cho người khác có cơ hội lựa chọn.

Từng bị người nhà của chính mình vứt bỏ, đã đủ lắm rồi. Người ngoài đừng hòng mơ tưởng……

Suy nghĩ của Lâm Thu bỗng nhiên ngưng lại.

Nàng phát hiện cái con huyết xà cuốn trêи người nàng đang giơ ánh mắt quái dị mà chằm chằm vào nàng.

Không biết có phải là ảo giác hay không, hình như khóe miệng của nó giống như hung hăng co rút vài cái.

Thân rắn đang quấn ở trêи người Lâm Thu cũng buông lỏng ra không ít, cái con rắn này còn dùng một loại giọng điệu có chút còn sợ hãi, thăm dò hỏi một câu: ” Kϊƈɦ thích như vậy làm cái gì? Ngươi có phải định một vốn bốn lời, đối với bổn toạ có ý đồ bất chính? “

Lâm Thu: “……”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH