May Mắn Gả Cho Người

Chương 9: Hại cô không hưởng thụ đủ

trước
tiếp

Phó Dư ngốc lăng một lát, hồi lâu mới kịp nhận ra mình vừa bị Cố Miên ‘cưỡng hôn’ trắng trợn.

Sáng sớm tỉnh lại phát hiện tối qua bị hắn mê gian, Cố Miên chẳng những không lộ biểu tình chán ghét mà còn dùng ánh mắt si mê nhìn hắn, ngây ngốc hôn lên môi hắn.

Trong chớp mắt lồng ngực Phó Dư truyền đến từng trận rung động khác thường. Nếu không phải Phó Dư năng lực tự chủ cường đại, chỉ sợ là giờ phút này đã đem Cố Miên kéo vào trong lòng, tiếp tục làm chuyện tối qua vẫn chưa làm xong rồi.

“Phó tiên sinh à, anh dùng vẻ mặt đó nhìn em làm gì?”

Cố Miên nhìn vào mắt Phó Dư, khóe môi nhiễm ý cười. Chỉ vừa hôn một cái mà anh đã vui như vậy rồi. Về sau ở trêи giường cùng em kɧօáϊ hoạt không phải sẽ làm anh cảm động chết sao?

Tuy sắc mặt Phó Dư vẫn lãnh khốc như cũ nhưng với kinh nghiệm hai đời bị hắn lăn lộn, Cố Miên dễ dàng nhận ra ánh mắt như hòa, ấm áp của hắn, chứng tỏ tâm trạng hắn đang rất vui.

Phó Dư bị Cố Miên nhìn chằm chằm, côn thịt dưới thân lại bắt đầu cứng rắn.

Nhưng hiển nhiên hiện tại không phải lúc thích hợp để làʍ ȶìиɦ, vì thế Phó Dư liền xốc chăn lên, xuống giường.

Cố Miên nhìn Phó Dư rời giường, cũng muốn ngồi dậy theo, nhưng là cô phát hiện mình toàn thân bủn rủng, không có sức lực. Bàn chân tinh tế trắng nõn đứng trêи sàn giống như giẫm lên bông.

Càng làm cho Cố Miên kinh ngạc cảm thán chính là rất nhiều tϊиɦ ɖϊƈh͙ sền sệt từ trong hoa huyệt cô liên tục trào ra, chảy dọc theo bắp đùi tuyết trắng.

Cố Miên trợn tròn mắt.

Đêm qua cô khi nào cùng Phó Dư làʍ ȶìиɦ, sao cô lại không nhớ gì cả?

Nhìn Cố Miên dáng vẻ khϊế͙p͙ sợ, ánh mắt Phó Dư lập tức trầm xuống.

Quả nhiên khi cô phát hiện bị hắn mê gian liền có biểu tình này.

“Đêm qua anh đã làm gì em?”

Cố Miên phồng má, ngực không ngừng phập phồng lên xuống. Nghiễm nhiên là bộ dáng cực kì tức giận.

“Làm cái gì? Em chẳng lẽ lại không nhìn ra sao?”

Phó Dư mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây đen rồi đeo lên mắt kính gọng vàng quen thuộc liền khôi phục bộ dáng tà tứ lãnh khốc hằng ngày.

Dù sao cô đã chán ghét hắn như vậy, thêm một chút cũng chẳng sao.

Chỉ là Cố Miên phẫn nộ làm tim hắn đau đớn như bị xé rách. Đau đến hắn cơ hồ không thở nổi.

Cố Miên lập tức nắm lên mép giường váy tròng lên chính mình trêи người, sau đó nâng vách tường đi đến Phó Dư bên người.

Tay cô bắt lấy tay Phó Dư: “Đáng giận! Anh có biết anh làm như vậy thật quá phận, thực đáng ghét!”

Phó Dư cười trào phúng: “Cố Miên, em không giả bộ nữa à? Tôi là người như thế nào em còn không rõ ràng sao. Tôi chính là đê tiện vô sỉ như vậy. Em ở trêи giường bị tôi cưỡng gian còn ít sao?”

Nhưng mà ngay sau đó Cố Miên lại lắc lắc đầu:”Đương nhiên không ít. Chúng ta kết hôn hai năm, số lần em bị anh cưỡng gian nhiều không đếm được. Chính là bởi vì như vậy, anh mới thật đáng ghét!”

Phó Dư cười lạnh nói: “Cố Miên, đừng vọng tưởng rằng tôi sẽ thả em đi. Cho dù em có chán ghét tôi, tôi cũng sẽ không buông tha em.”

Cố Miên chính là chờ hắn nói những lời này, cô lập tức nhón chân, hôn lên đôi môi mỏng lạnh băng gợi cảm của Phó Dư

“Là tự anh nói đấy nhé.”

Cố Miên tươi cười ngọt ngào, đôi tay gắt gao ôm chặt vòng eo rắn chắc của Phó Dư, cả người dựa vào trong ngực hắn.

“Thật là, đêm qua thao người ta lại không chịu kêu người ta dậy. Nhìn xem anh bắn nhiều tinh hoa vào cơ thể em như vậy liền biết tối qua có bao nhiêu kịch liệt. Anh thì tốt rồi, một mình thưởng thụ hết.”

Cố Miên nghỉ đến cảnh Phó Dư cắm côn thịt vào cơ thể cô điên cuồng thao lộng, tim liền đau như dao cắt. Cơ hội tốt như vậy mà cô lại bỏ lỡ, không đau lòng mới lạ đấy.

Không được, cô nhất định phải nghĩ cách đòi chút lợi tức. Nếu không cô nhất định không cam lòng.

“Em nói gì cơ?”

Phó Dư không tin được nhìn Cố Miên. Hắn còn nghĩ sẽ nghe cô đem hết những lời thô tục ít ỏi tích góp cả đời của cô ra mắng hắn chứ.

Giống như trước kia, Cố Miên tuy rằng không biết nói mấy câu thô tục nhưng mấy câu mặt người dạ thú, cầm thú cũng không bằng đại loại như thế cũng nói ra được. Đương nhiên hắn vốn không phải làm người tốt gì.

Nhưng mà lần này Cố Miên lại không mắng hắn, còn muốn hắn đánh thức cô dậy. Đánh thức làm cái gì? Hù chết cô sao?

“Lão công, vì sao em không nhớ gì hết.”

“Lần sau chúng ta làʍ ȶìиɦ nhất định phải kêu em dậy, lần này em không hưởng thụ được gì cả, thật đau lòng muốn chết a.”

Cố Miên nói rồi lại hôn hôn hầu kết Phó Dư. Haizz, cô đúng là heo nhỏ, bị Phó Dư bắn vào t.ử ƈυиɠ nhiều tϊиɦ ɖϊƈh͙ như vậy còn không chịu tỉnh lại.

Phó Dư thật sự đoán không ra tâm tư Cố Miên. Từ ngày đó tỉnh lại, Cố Miên như biến thành một người khác vậy.

Điều này làm Phó Dư có chút không tự nhiên. Nhưng thân thể hắn lại tham luyến sự ấm áp khi có cô bên cạnh.

Nhìn Cố Miên ánh mắt mong chờ Phó Dư vẫn là gật gật đầu, chậm rãi nói một câu: “Ân.”

“Hảo. Lần sau thời điểm làʍ ȶìиɦ, không cho anh một mình hưởng thụ. Chúng ta phải cùng nhau! Còn có anh phải bù đắp đêm qua cho em, nếu không em sẽ mặc kệ anh đấy.”

Cố Miên luồn tay vào áo sơ mi Phó Dư, ngón tay mảnh khảnh vòng quanh khiêu khích đầu иɦũ ɦσα hắn.

Nháy mắt hơi thở Phó Dư trở nên dồn dập, thanh âm cũng khàn đi vài phần.

“Nghỉ ngơi cho tốt, bây giờ tôi còn phải đến bệnh viện. Bữa sáng em ăn một mình đi.”

Nói xong hắn liền chạy trối chết. Nếu còn không rời đi, chỉ sợ hôm nay không cần đi bệnh viện nữa mà trực tiếp đè cô trêи giường hung hăng thao làm suốt một ngày một đêm.

Nhìn Phó Dư lần đầu tiên xuất hiện biểu tình hoảng loạn như vậy, Cố Miên không khỏi cong môi cười.

Sáng sớm.

Khi Cố Miên mặc quần áo chỉnh tề đi xuống nhà, dì Trương đã chuẩn bị cả một bàn ăn phong phú. Toàn bộ đều là món cô thích ăn.

Tâm tình Cố Miên không tồi, nào ngờ vừa xuống nhà lại nghe thấy chút tin tức không vui.

“Miên Miên, khi nào con thì đưa Phó Dư về Cố gia. Dự án xây công viên của Cố gia còn thiếu hai ngàn vạn, chỉ cần Phó Dư chịu giúp đỡ, cái hạng mục này baba liền nắm chắc trong tay. Hơn nữa em gái con đã lâu không gặp nên rất nhớ con, nói là muốn đến Phó gia nhìn con một cái.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH