May Mắn Gả Cho Người

Chương 6: Bị bác sĩ Phó thao tỉnh, đại Côn Thịt thọc nở hoa huyệt

trước
tiếp

Cố Miên giữ chặt ngón tay đang cắm vào hoa huyệt, nháy mắt huyệt thịt non mịn bên trong hoa huyệt liền khít khao ʍút̼ chặt dị vật xâm nhập.

“Lão công, anh có cảm nhận được không? Bên trong hoa huyệt của người ta đang rất khó chịu nha?”

Cố Miên dùng đầu lưỡi ɭϊếʍ khóe môi. Quanh thân tản ra hơi thở yêu mị. Cô không tin đối mặt với bộ dạng này của cô mà Phó Dư còn không động tâm.

“Cố Miên, em có biết mình đang làm gì không?”

Thanh âm Phó Dư âm trầm dọa người. Có trời mới biết giờ phút này nội tâm hắn đang điên cuồng giãy giụa.

“Em đương nhiên biết mình đang làm cái gì rồi.”

Đời trước cô không biết tình cảm của Phó Dư dành cho mình có bao nhiêu sâu nặng nên đã bỏ lỡ quá nhiều. Cho nên đời này, cô chỉ muốn cùng Phó Dư hảo hảo sống thật tốt, cùng nhau bước qua một đời.

“Yêu tinh.”

Phó Dư trầm giọng nói, ngón tay trong hoa huyệt bắt đầu dùng sức ra vào. Ba ngón tay đâm vào nhục huyệt, đóa hoa chật hẹp bị hắn cường thế nới rộng, đại lượng ɖâʍ thủy theo động tác trừu động từ trong hoa huyệt trào ra.

“A… Thật thoải mái… Bị ngón tay lão công cắm thật sảng kɧօáϊ a…”

Cố Miên ɖâʍ đãng kêu lên, cánh tay mảnh khảnh ôm lấy cổ Phó Dư, hai luồng иɦũ ɦσα tuyết trắng cọ xát cánh tay hắn. Chỉ cần động một cái liền đụng trúng núm иɦũ ɦσα màu hồng nhạt. Vải vóc trêи tay áo cọ xát đầu иɦũ ɦσα phấn nộn, làm cho hai quả anh đào mẫn cảm bị cọ đến run rẩy.

Mà hoa huyệt bên dưới cũng không chịu thua kém đầu иɦũ ɦσα, chẳng qua là bị Phó Dư đâm thọt vài cái liền cao trào, ɦσα ɦuyệt điên cuồng co rút hút lấy ngón tay hắn.

Phó Dư cau mày.

Trước đây ở trêи giường, vô luận hắn làm như thế nào Cố Miên đều không cao trào qua. Vậy mà lần này chỉ dùng ngón tay cắm đã có thể cắm cô đến cao trào.

Chẳng lẽ cô nói cô thích hắn là thật sao?

Nghĩ như vậy, trong lòng hắn liền cảm thấy kϊƈɦ động, ý niệm này tựa như một ngọn lửa, thiêu đốt linh hồn hắn.

“Lão công, em muốn côn thịt lớn.”

Cố Miên ngẩng đầu, dùng đôi mắt vô tội nhưng ngập tràn ɖu͙ƈ vọng nhìn Phó Dư. Hoa huyệt dưới thân như muốn phối hợp với lời cô nói, hoa môi mấp máy, như muốn được một thứ to lớn hơn cắm vào.

Cố Miên vừa nghĩ, hai tay lại bắt đầu không thành thật. Ngón tay thon dài kéo khóa quần Phó Dư, giải phóng côn thịt đã cứng rắn.

“Lão công, anh đem côn thịt lớn cắm vào tiểu huyệt có được không?”

Cố Miên ɭϊếʍ mu bàn tay Phó Dư, hai mắt si mê nhìn hắn.

Người đàn ông này năng lực tự khống chế thật là quá biến thái. Cô đã bắt đầu chịu không nổi rồi mà hắn vẫn có thể bình tĩnh như vậy.

Chẳng lẽ hắn thật sự không muốn chạm vào cô vậy sao?

Ngay lúc Cố Miên cho rằng Phó Dư sẽ bỏ qua lần nữa, hắn lại đem cực đại quy đầu nhắm ngay hoa khẩu.

Cố Miên hoa huyệt hưng phấn hộc ra lượng lớn ɖâʍ thủy, ɖâʍ thủy trong suốt tưới ướt cả quy đầu to lớn.

“Tiến vào nha ~”

Cô mở rộng hai chân làm côn thịt thâm nhập vào một chút.

Liền tại thời điểm quy đầu sắp đi vào toàn bộ, trong phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Lúc này, Phó Dư lập tức đem côn thịt rút ra, sau đó nhanh chóng mặc quần áo. Bởi vì có áo blouse trắng che đậy, nhìn qua không có điểm gì bất thường.

Phó Dư hít sâu điều chỉnh hơi thở. Hắn thiếu chút nữa đã bị Cố Miên mê hoặc. Người phụ nữ này so với trước kia khôn khéo hơn nhiều, biết dùng phương pháp như vậy để đối phó hắn.

Nhìn Phó Dư đóng cửa phòng nghỉ, Cố Miên tức giận đến đập đầu xuống giường. Chỉ còn một chút là thành công rồi.

Đáng giận!

“Phó Dư, vương bát đản! Thứ kia như nấm kim châm, em đây còn chướng mắt đấy.”

Cố Miên vừa dứt lời liền thấy Phó Dư mở cửa đi vào, trêи tay còn cầm theo một hộp đồ ăn. Hiển nhiên vừa rồi gõ cửa là shipper giao bữa trưa tới.

“Nấm kim châm?”

Phó Dư tay trái đẩy mắt kính mạ vàng, thanh âm mang theo vài phần lạnh lẽo.

“Ý em là em muốn ăn nấm kim châm. Không biết lúc nãy anh có gọi không?”

Cố Miên cảm giác cả người lành lạnh. Cô chẳng qua là muốn phát tiết nên mới nói như vậy, ai ngờ lại bị Phó Dư nghe thấy. Tại sao cô lại xui xẻo như vậy a.

Phó Dư không tỏ ý kiến mà đem đồ ăn đặt trước mặt Cố Miên, sau đó âm thanh lạnh lùng nói: ” Mặc quần áo vào rồi ăn cơm trước.”

Cố Miên nghĩ tới bộ dáng cô hiện tại có thể sẽ dụ hoặc được Phó Dư, vì thế lập tức cười nói: ” Ở đây chỉ có hai chúng ta, em mặc quần áo hay không quan trọng sao? Dù sao trêи người em còn chỗ nào anh chưa nhìn thấy, chưa hôn qua đâu.”

Lúc nói chuyện Cố Miên còn cố ý dùng иɦũ ɦσα cọ cọ cánh tay Phó Dư. Quả nhiên nhìn thấy thái dương hắn gân xanh giật giật. Người đàn ông này rõ ràng đều đã ɖu͙ƈ hỏa đốt người còn muốn giả bộ. Thế thì cô chỉ cần cố gắng chút nữa, sợ gì không thu phục được hắn.

Nhưng mà Cố Miên không tính được chính là Phó Dư thật sự rất bận, cơm còn chưa ăn đã phải đi giải phẫu.

Còn lại một mình trong phòng, Cố Miên chỉ định nằm trêи giường Phó Dư ngủ một lát, kết quả liền ngủ quên luôn.

Cuộc giải phẫu kéo dài hơn 10 tiếng đồng hồ. Giờ phút này màn đêm đã buông xuống, đồng hồ chỉ đúng 22 giờ đêm.

Hắn mở cửa phòng khám, bên ngoài đã không còn nhìn thấy bóng dáng Cố Miên.

Phó Dư nắm chặt lòng bàn tay, quả nhiên là đã về nhà trước rồi.

Khóe miệng hắn mang ý cười tự giễu. Cố Miên căn bản không thích hắn, sao có thể ở lại chỗ này chờ hắn chứ.

Lúc Phó Dư chuẩn bị rời đi thì đột nhiên nghe thấy bên trong phòng nghỉ phát ra động tĩnh.

Hắn tiến đến đẩy cửa ra, vừa nhìn liền thấy Cố Miên đang yên tĩnh ngủ trêи giường. Lúc cô ngủ, hai chân mở rộng ra, hoa huyệt phấn nộn trực tiếp đối diện tầm mắt hắn.

Một màn nóng bỏng này đập vào mắt, ɖu͙ƈ vọng dưới thân hắn liền thức tỉnh.

Ban ngày kiềm chế ɖu͙ƈ vọng đã thực vất vả, giờ phút này đối mặt với Cố Miên đang ngủ mơ, Phó Dư ngược lại không cố gắng kiềm chế nữa.

Hắn trực tiếp phóng xuất côn thịt, đem gậy thịt chống lên hoa khẩu hồng hào, thắt lưng vừa động liền chôn vùi ɖu͙ƈ vọng bên trong nhục huyệt ấm áp.

Nháy mắt lúc côn thịt thô to cắm vào hoa huyệt, Cố Miên lập tức tỉnh lại. Bên trong hoa huyệt cô khô ráo, Phó Dư cứ như vậy trực tiếp cắm vào làm cho cô cảm giác như bị xé rách, đau đớn vô cùng.

Nhưng mà cô lại cao hứng, Phó Dư thế nhưng chủ động thao cô, chính là hoa huyệt cô không cách nào thừa nhận hắn bỏ qua bước dạo đầu mà nhanh chóng thao làm như vậy

“Phó Dư, anh trước ra ngoài chút được không~?”

Hai tay Cố Miên đặt trước ngực Phó Dư. Ít nhất cũng làm xong tiền diễn rồi hãy thao lộng có được không?

“Cố Miên, hiện tại rốt cuộc không muốn diễn kịch nữa rồi?”

Đồng tử ẩn dưới mắt kính mạ vàng mang theo vài phần tức giận. Ngón tay Phó Dư gắt gao bóp chặt cằm cô.

Nhìn thấy trêи mặt Cố Miên có một tia kháng cự, Phó Dư liền bóp chặt eo cô bắt đầu mạnh mẽ thao làm. Côn thịt tím đen dữ tợn ở hoa khẩu ra ra vào vào, thọc đến thịt non bên trong đau rát.

Cố Miên biết lúc này Phó Dư đã đánh mất lý trí, cô chỉ có thể nỗ lực thả lỏng thân thể, đón ý nói hùa để hắn thao làm. Chính là hoa huyệt bên trong thật sự rất đau làm thân thể cô phá lệ cứng đờ, căn bản không khống chế được muốn đem côn thịt hắn bài trừ.

“Lão công… Chậm, chậm một chút a…”

Cố Miên bị đâm cho thân thể phập phồng, hai иɦũ ɦσα no đủ trêи dưới đong đưa.

Phó Dư cười lạnh nói: “Nấm kim châm thôi mà, còn yêu cầu chậm sao?”

Cố Miên:…

Không cần mang thù như vậy chứ!

Phó Dư thao làm tốc độ càng lúc càng nhanh, Cố Miên hoa huyệt bị hắn cắm đến sưng đỏ. Nhưng mà vì quá đau mà bên trong không cách nào ẩm ướt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH