May Mắn Gả Cho Người

Chương 4: Ở văn phòng bệnh viện câu dẫn bác sĩ Phó

trước
tiếp

Phó Dư mở di động, chỉ thấy giao diện có thêm mấy chữ ngắn gọn.

Cố Miên: Nhớ anh nên không ngủ được.

Con ngươi hắn trầm xuống, lòng bàn tay run nhè nhẹ.

Mặc dù biết Cố Miên chẳng qua là làm bộ, nhưng trong lòng hắn lại giống như tàu lượn siêu tốc phập phập phồng phồng. Sóng biển đen tối bao trùm trái tim hắn, hắc ám vô tận cơ hồ muốn đem hắn nuốt chửng.

Phó Dư ném điện thoại sang một bên, mắt kính thường dùng để ngụy trang cũng tháo xuống.

“Cố Miên, em thật tàn nhẫn.”

Hắn mím chặt môi.

Cố Miên cũng không biết là được ai chỉ điểm, cố tình tỏ vẻ mê luyến hắn. Chờ hắn lâm vào rồi, lại hung hăng cho hắn một cái tát. Dùng phương thức như thế tới tra tấn tâm hắn.

Mà bên này, Cố Miên đáng thương vẫn chưa biết ý tứ của mình đã bị Phó xoay vòng một trăm tám mươi độ như vậy.

Cuối tuần.

Cố Miên mặc một chiếc váy sang quý thịnh hành ra cửa. Tính ra cô đã ở Phó gia được hai năm, đây lại là lần đầu tiên được ra ngoài.

Đời trước cô tốn rất nhiều công sức mới thoát được Phó gia, không nghĩ tới đời này lại có thể nhẹ nhàng ra cửa như vậy.

Cố Miên vừa ra khỏi cửa, lập tức có cấp dưới đem hành tung của cô báo lại cho Phó Dư.

“Đi theo, nhưng đừng để phu nhân phát hiện.”

Phó Dư thanh âm đạm mạc truyền đạt mệnh lệnh. Cố Miên vừa ra khỏi nhà liền tới hiệu cắt tóc, bây giờ cô rất muốn nhanh chóng đánh bay kiểu tóc rất loạn này.

“Nhuộm thành màu đen là được rồi.”

Cố Miên đã sớm không vừa mắt mái tóc Mary Sue bảy màu này rồi. Đời trước có lẽ cô bị lừa đá mới có thể biến tóc mình thành bộ dáng ngốc nghếch như vậy.

“Được, tiểu thư.”

Thợ cắt tóc cười cười giúp Cố Miên đem tóc nhuộm trở về.

Cố Miên diện mạo vốn dĩ mười phần xinh đẹp, nhưng mà trước đây bởi vì Smart tạo hình làm giá trị nhan sắc từ 10 phân biến thành 8 phân.

Hiện giờ cô nhuộm lại tóc đen liền như trở thành một người khác.

“Tiểu thư, không bằng cho tôi số điện thoại? Sau này muốn nhuộm tóc cứ đến tiệm của tôi, tôi làm miễn phí cho cô”

Thợ cắt tóc nhìn mặt Cố Miên, trong mắt mang theo nồng đậm kinh diễm.

“Xin lỗi, tôi đã kết hôn rồi.”

Cố Miên giơ tay lên, trêи ngón tay trắng nõn, thon dài đeo một chiếc nhẫn cưới cực kì hút mắt. Viên kim cương lớn như trứng bồ câu dưới ánh đèn lóng lánh sáng chói.

Trước kia Cố Miên tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình cùng Phó Dư kết hôn, chính là cùng bây giờ không giống nhau. Hiện tại cô chỉ muốn Phó Dư biết cô nghĩ cùng hắn ở bên nhau, sống đến bạc đầu.

Thợ cắt tóc có chút xấu hổ cười cười tiễn Cố Miên đi. Nhưng mà cuộc đối thoại của hai người tất cả đều được báo lại cho Phó Dư.

“Cô ấy thật sự nói như vậy?”

Phó Dư ánh mắt âm u. Xoay tròn nhẫn cưới trong tay.

“Đúng vậy, phu nhân cũng không cùng người đàn ông kia tiếp xúc quá nhiều mà trực tiếp rời khỏi cửa tiệm. Xem ra trong lòng phu nhân thực để ý tiên sinh. “

Cấp dưới cung kính nói.

Phó Dư cười nhạt, lạnh lùng nói: “Chẳng qua người cô ấy để ý là một người khác đi” Đem chuyện kết hôn ra có lẽ là muốn thủ thân vì người đàn ông kia thôi.

Lúc Cố Miên xử lý xong tóc đã là giữa trưa. Cô nhớ gần trường học mình có một quán ăn, hương vị thực không tồi. Vì thế cô liền đến đó mua một phần bánh bao chiên.

Sau đó mỹ mãn mang theo phần thức ăn vừa mua chạy đến bệnh viện tư nhân lớn nhất thành phố A. Tuy Phó Dư là con trai trưởng Phó gia, nhưng bây giờ cũng không lập tức tiếp nhận sản nghiệp gia tộc, mà sau khi học xong ở nước ngoài trở về liền đến bệnh viện làm bác sĩ.

Phó Dư là một thiên tài, là bác sĩ ngoại khoa lợi hại nhất. Vô luận là ca giải phẫu khó khăn như thế nào đều chưa từng thất thủ. Hiện giờ rất nhiều nhân vật nổi tiếng trêи thế giới còn đang xếp hàng chờ hắn khám bệnh đấy. Chẳng qua Phó Dư lúc nào cũng khiêm tốn nên rất ít người biết hắn là con trai trưởng Phó gia.

Cố Miên vừa tới bệnh viện, còn chưa đến được cửa ngoại khoa, liền nghe được hai hộ sĩ bên cạnh nói chuyện với nhau.

“Cậu có biết Tống tiểu thư kia không? Lại tới tìm bác sĩ Phó a. Bác sĩ Phó thật đúng là hồng nhan họa thủy mà.”

“Tống tiểu thư kia cũng thật là. Chẳng lẽ không biết muốn đặt lịch hẹn với bác sĩ Phó rất khó sao. Thế nhưng cô ta lại lãng phí như vậy, làm cho những người thật sự đến khám bệnh cũng không khám được.”

“Ai, này cũng không có biện pháp a. Ai bảo Tống tiểu thư trong nhà có nhiều tiền như vậy. Bất quá Tống tiểu thư lớn lên cũng xinh đẹp, hơn nữa vẫn luôn theo đuổi bác sĩ Phó, cậu nói xem có khi nào lại thành công không?”

Hộ sĩ kia còn chưa đáp lời, Cố Miên đã mở miệng trước: “Sao có thể thành công. Tôi dám cá người phụ nữ kia ngay cả tay Phó Dư còn chưa sờ được nữa là.”

Hai tiểu hộ sĩ nhìn nhau, nghĩ thầm lại thêm một người mê đắm mỹ nhan của bác sĩ Phó tìm tới nữa rồi.

Cố Miên cầm thức ăn đi về hướng văn phòng của Phó Dư. Cô đi tới cửa rồi, đang muốn gõ cửa liền nghe được bên trong có tiếng người đang nói chuyện.

“Bác sĩ Phó, kỳ thật ba ba em thân thể không được tốt lắm. Bác sĩ Phó, nếu không phiền thì anh đến nhất em một chuyến, khám kĩ lại cho ba ba được không?” Người nói là Tống tiểu thư mà các hộ sĩ nhắc đến kia.

“Nếu cha cô muốn khám bệnh thì kêu ông ta trực tiếp đến đây đi.”

Phó Dư nói lộ ra vài phần xa cách.

Cố Miên trong lòng ấm áp. Từ đầu đến cuối, người Phó Dư yêu vẫn luôn là cô, chưa từng có người khác. Cố tình người tốt như vậy, cô lại không biết quý trọng.

“Bác sĩ Phó, anh một hai phải cự người ngàn dặm như vậy sao? Anh hẳn là biết rõ tâm ý của em. Em mỗi một lần tới tìm anh, kỳ thật đều là vì chính mình. Em đã sớm…”

“Anh ấy đã kết hôn rồi.”

Cố Miên thật sự nghe không nữa, trực tiếp đẩy cửa đi vào.

Tống tiểu thư kia mặc một bộ váy Channel, gương mặt cũng tàm tạm, nhìn qua giống hệt tiểu bạch hoa. Kết hợp với biểu tình nhu nhược đáng thương đủ để làm mê đảo vô số nam nhân.

Nhưng mà cố tình Phó Dư chính là không động tâm, vẫn như cũ bộ dáng lạnh băng.

“Cô là ai? Chẳng lẽ không biết hiện tại là lịch hẹn của tôi sao? Cô nếu muốn khám bệnh thì ra ngoài xếp hàng đi.”

Tống tiểu thư sắc mặt khó coi hướng Cố Miên quở mắng. Cô tả thật vất vả ấp ủ ra cảm xúc, tất cả đều bị phá hủy rồi.

Cố Miên đem bánh bao chiên đặt xuống bàn làm việc của bác sĩ Phó, sau đó làm trò trước mặt Tống tiểu thư đi tới bên người Phó Dư, cúi đầu hôn lên đôi môi gợi cảm của hắn.

“Tôi là vợ của bác sĩ Phó. Ngay trước mặt tôi câu dẫn chồng tôi, Tống tiểu thư cô muốn làm tiểu tam sao?”

Cố Miên lạnh lùng nói.

“Không có khả năng. Bác sĩ Phó căn bản không có kết hôn. Tôi chưa từng nhìn thấy anh ấy bên cạnh người phụ nữ nào. Hơn nữa cô bộ dáng cứ như kỹ nữ vậy, bác sĩ Phó sao có thể thích cô.”

Tống tiểu thư chưa từ bỏ ý định nói.

Nhưng mà cô ta không có phát hiện, tại thời điểm cô ta nói ra câu cuối, sắc mặt Phó Dư liền trở nên thập phần khó coi.

“Cút!”

Phó Dư không đè áp khí tràng chính mình nữa, cả người tản ra hơi thở lạnh băng. Trực tiếp đem Tống tiểu thư dọa chạy mất.

Chờ Tống tiểu thư kia rời đi rồi , Cố Miên lập tức đem phòng làm việc khóa lại, sau đó bước đến bên người Phó Dư.

“Thật là đáng sợ. Hiện tại nam hài tử ra ngoài nhất định đến bảo vệ tốt chính mình a.”

Cố Miên vừa nói vừa đến bên cạnh Phó Dư.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH