May Mắn Gả Cho Người

Chương 2: Ở thư phòng đùa bỡn côn thịt của lão công

trước
tiếp

Phó Dư luôn luôn tự hào về khả năng tự chủ cực tốt của mình, thân làm một bác sĩ, hắn có thể duy trì mấy ngày mấy đêm làm việc với cường độ cao. Nhưng duy độc đối với Cố Miên thì tự chủ của hắn lại kém tới cực điểm.

Chẳng hạn như hiện tại, ngón tay Cố Miên ở trêи núm иɦũ ɦσα hắn nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa một chút liền nghe được hắn nặng nề thở dốc.

“Anh mang thuốc đến xoa giúp em sao?”

Cố Miên không sợ chết dựa vào lòng Phó Dư, dùng gương mặt non mịn ngọt ngào cọ cọ ngực hắn. Trời biết cô hiện tại có bao nhiêu nhớ nhung vòng tay ôm ấp vững chải cùng mùi hương cỏ xanh nhàn nhạt thoải mái trêи người hắn.

Đời trước Phó Dư đối với cô nói động ɖu͙ƈ liền động ɖu͙ƈ, một lời không hợp liền đè cô xuống giường tàn nhẫn thao làm. Lại nghĩ đến ƈôи ȶɦịt thô to của hắn, Cố Miên liền có cảm giác dưới thân chảy ra một dòng ɖâʍ thủy, nhanh chóng đem hoa huyệt thấm ướt. Hoa huyệt chính là nhớ nhung côn thịt của hắn, đói khát muốn được côn thịt lớn hung hăng cấm vào, hảo hảo ma sát a.

Quả nhiên ngay sau đó, tay Phó Dư di chuyển tới trêи eo cô, sau đó lại bắt đầu dùng sức.

Xoẹt một tiếng xé nát quần áo cô, sau đó lại đem cô ném lên giường.

Nhưng mà ngay sau đó, Phó Dư lại đưa tay đẩy cô ra. Cố Miên ngẩng đầu liền nhìn thấy gương mặt sâu xa tựa Trương Viễn Sơn của hắn.

Ngón tay thon dài của hắn véo cằm cô, lực đạo lỡ đến mức như muốn bóp nát cằm Cố Miên.

“Cố Miên, em cuối cùng cũng thông minh hơn một chút. Cho rằng làm như vậy tôi sẽ không tức giận? Nếu như tôi không nghe được cuộc điện thoại đó, có phải hay không mấy ngày nữa em đã tiêu diêu kɧօáϊ hoạt, vui vẻ bỏ trốn rồi không?”

Ánh mắt Phó Dư mang theo một mạt tàn nhẫn. ɖu͙ƈ vọng chiếm hữu mãnh liệt giống như đêm tối phủ kín gương mặt tuấn mỹ như thần.

“Không phải. Em không có…”

Cố Miên vì cằm đau đớn làm khóe mắt nổi lên nước mắt sinh lý. Trong lòng cô hiểu rõ tính cách cố chấp cuồng của Phó Dư nghiêm trọng như thế nào. Hắn căn bản khống chế không được ɖu͙ƈ vọng chiếm hữu của mình đối với cô.

“Không có? Cố Miên, em còn muốn giảo biện cái gì. Tôi đã chính tai nghe được.”

Hắn giống như một con sư tử đang tức giận, ngực không ngừng lên xuống phập phồng.

“Nguyên bản tính toán cuối tuần cho em ra ngoài chơi hai ngày. Bây giờ tôi xem cũng không cần thiết. Em tiếp tục lưu lại trong nhà đi.”

Phó Dư thu tay đang giữ cằm Cố Miên về. Đem thuốc ném trêи giường xong liền đi ra ngoài.

Cửa phòng ngủ nặng nề đóng lại, phát ra âm thành thật lớn, dọa Cố Miên tìm run nhè nhẹ.

Cố Miên xoa xoa cằm, cố giương mặt nói: “Phó Dư, không ngờ anh dám trêu chọc lão nương xong rồi bỏ đi. Hừ! Anh cứ chờ đó, chờ đến lúc em thu phục được anh rồi, em nhất định bắt anh phải nằm dưới thân em ngoan ngoãn làm nam sủng!”

Cô nhặt thuốc trêи thảm lên, ngửi một chút. Mùi hương này nhưng thật ra rất quen thuộc. Đây chính là thuốc Phó Dư tự mình nghiên cứu điều chế ra, chuyên dùng để trị vết thương ở nơi đó của cô. Bôi vào không chỉ giúp giảm đau mà còn có thể làm hoa huyệt càng thêm khẩn trí phấn nộn.

Người đàn ông này chính là một cái muộn tao, ngoài miệng thì lãnh khốc vô tình. Nhưng thân thể lại rất thành thật.

Cố Miên nằm ở trêи giường, thỏa mãn ngửi hương vị thuộc về người nào đó lưu lại trong chăn, thực nhanh liền chìm vào giấc ngủ.

Nhưng bên kia.

Phó Dư ở thư phòng lại một đêm không ngủ, hắn gọi một cuộc điện thoại. Điều tra chuyến bay đi Mỹ kia, quả nhiên phát hiện tung tích Cố Miên.

Gương mặt lạnh lùng càng thêm vặn vẹo. Muốn thoát khỏi hắn, không dễ vậy đâu, trừ phi là hắn chết.

Sáng sớm.

Cố Miên tỉnh dậy trêи chiếc giường rộng lớn, dưới thân là nệm cao su mềm mại làm cô ngây người một chút. Nơi này là nhà cô, không phải kỹ viện ngầm dơ bẩn ở Alaska kia.

Nhưng mà tất cả những chuyện này rốt cuộc có phải là cô đang nằm mơ hay không?

Cố Miên trong lòng bỗng nhiên sợ hãi, cô vội vàng xốc chăn xông ra ngoài. Mở cửa phòng, chỉ thấy Phó Dư mặc chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ kết hợp với mắt kính kim loại gọng vàng ngồi trong phòng khách lầu một phòn uống trà xanh.

Cô lúc này mới vỗ vỗ ngực, thở hổn hển một hơi.

Nhưng mà Cố Miên biểu tình sợ hãi lại lọt vào trong mắt Phó Dư. Mắt kính gọng vàng che khuất con ngươi ám ám.

Sáng sớm vừa nhìn thấy hắn, đã bị dọa thành bộ dạng này rồi sao?

Hắn nắm thật chặt tờ báo trong tay, một chút liền thấy tờ báo sáng nay trong tay hắn nhanh chóng biến thành một đống giấy bỏ đi.

Cố Miên nhìn thấy sắc mặt Phó Dư khó coi vô cùng, bỗng nhiên nhớ tới bản thân lúc nãy còn chưa trang điểm tốt đã chạy ra ngoài, bây giờ bộ dáng chắc chắn thập phần khó coi. Lập tức hét lên một tiếng chạy trở về phòng.

Đáng chết, cô thế nhưng quên trang điểm mà chạy tới trước mặt Phó Dư. Đêm qua còn muốn nghĩ cách câu dẫn hắn. Nhưng bây giờ bộ dáng này của cô không làm người khác hết muốn ăn đã tốt lắm rồi, làm sao có thể câu dẫn bác sĩ Phó được đây.

Nhưng mà Cố Miên lại không biết, tiếng hét chói tai vừa rồi nghe vào trong tai Phó Dư, nghiễm nhiên biến thành cô sợ hãi hắn.

Cố Miên chạy vào phòng tắm liền trước đem mái tóc chảy lại gọn gàng. Nhìn đến mái tóc bảy sắc cầu vòng trong gương, lập tức cảm thấy vô ngữ.

Đời trước cô tin lời Trần Tuyết Nhu nói, cố ý đem tóc mình nhuộm lung tung rối loạn. Mười ngón tay cũng đeo đầy trang sức hình thù kì quái, mặt trêи được khảm đầy kim cương tạo thành hình đầu lâu dọa cô nhảy dựng.

Cái tạo hình này quả thực xấu đến mức không còn lời nào để diễn tả. Vậy mà Phó Dư còn có thể thích thao mình như vậy, quả thực là thật tâm yêu thương mình.

Tóc tạm thời không thể thay đổi được, bất quá cô phải đem tất cả những trang sức kì quái này ném hết đi, tuyệt đối không thể giữ lại.

Sau khi rửa mặt chải đầu, trang điểm xong xuôi, Cố Miên liền khôi phục dáng vẻ thanh tú xinh đẹp vốn có. Ở Phó gia cô có cả một phòng phục sức, bên trong chứa hơn mấy trăm bộ trang phục, tất cả đều là mẫu mới đang thịnh hành nhất hiện nay.

Chọn cho mình một chiếc váy trắng, sau đó đem tóc cột thành một cái đuôi ngựa. Lúc này nhìn qua mới có một chút cảm giác của mỹ thiếu nữ hai mươi tuổi xinh đẹp khả ái.

Cố Miên mở cửa phòng đi ra chuẩn bị làm Phó Dư kinh diễm một chút, kết quả lại chẳng thấy người đâu.

“Dì Trương à, tiên sinh đi đâu rồi?”

Cố Miên thất vọng hỏi.

Dì Trương đang quét rác nghe thấy Cố Miên nói liền ngẩng đầu, vừa thấy, thiếu chút nữa bị dọa ngất.

“Phu nhân?”

Dì Trương chưa từng thấy Cố Miên trang điểm nhạt bao giờ nên nhất thời không nhận ra. Trước kia Cố Miên vì làm Phó Dư ghê tởm, cố ý đem đồ trang điểm cao cấp giống như gia vị không cần tiền mà đạp hư. Đến nỗi Cố Miên ở Phó gia hơn hai năm cũng không có người làm nào từng nhìn qua gương mặt thật của cô.

“Trêи mặt tôi có cái gì sao?”

Cố Miên nghi hoặc lấy di động ra nhìn thoáng qua gương mặt mình.

“Không, không có gì. Tiên sinh đang ở thư phòng ạ.”

Dì Trương biểu tình như gặp quỹ, Cố Miên ngoại hình đột nhiên thay đổi lớn không nói, quan trọng nhất chính là Cố Miên thế nhưng chủ động hỏi Phó Dư!

“Vậy tôi đi tìm anh ấy!”

Cố Miên nói xong liền bưng đĩa trái cây nhảy nhót chạy đến thư phòng. Cô gõ gõ cửa, chỉ nghe được bên trong truyền ra thành âm lạnh lẽo:”Tiến vào.”

“Phó Dư, em mang trái cây cho anh. Anh muốn ăn một chút không ?”

Trêи mặt cô mang theo tươi cười đi vào. Phó Dư đang ngồi trước bên xem tài liệu y học dừng một chút, gương mặt tà tứ giống như khối băng xẹt qua một tía khϊế͙p͙ sợ. Nhưng tia khϊế͙p͙ sợ thực mau bị một nụ cười tự giễu thay thế.

Chỉ vì sợ hắn đi tìm tên gian phu kia gây phiền toái mà ngay cả thư phòng cô chán ghét nhất cũng đi vào được. Cho nên chứng tỏ người đàn ông kia đối với cô vô cùng quan trọng có đúng không. Nghĩ đến đây, sắc mặt Phó Dư càng thêm mà khó coi.

“Đi ra ngoài!” – Hắn lạnh băng nói.

“Không đi! Anh còn chưa khen em hôm nay trang điểm đẹp. Em làm sao đi ra được chứ!”

Cố Miên buông trái cây xuống, bay thẳng đến chỗ Phó Dư. Dưới ánh mắt khϊế͙p͙ sợ của Phó Dư, cô trực tiếp ngồi trêи đùi hắn, tay ôm cổ hắn, nũng nịu:”Đêm qua không đút em ăn no, hôm nay còn hung dữ với em.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH