May Mắn Gả Cho Người

CHƯƠNG 106: NGƯỜI PHÓ DƯ THÍCH KỲ THẬT VẪN LUÔN LÀ CỐ MIÊN

trước
tiếp

Chương 106: Người Phó Dư thích kỳ thật vẫn luôn là Cố Miên ( kết thúc rải hoa ~ )

Cố Miên chủ động đến quyến rũ Phó Dư trước lại không ngờ bị hắn thao đến bắn nước tiểu. Bị một trận giáo huấn xương máu, Cố Miên cũng không dám đi trêu chọc Phó Dư nữa

Hơn nữa bị hắn thao bắn nước tiểu làm Cố Miên luôn tự xưng là tiểu tiên nữ ngượng đến không ngóc đầu lên nổi.

“Phó Dư, không được ghét bỏ em!” Cô hung hăng nhìn Phó Dư. Giống như đang nói nếu hắn dám vì chuyện này mà ghét bỏ cô, cô liền liều mạng với hắn.

Phó Dư nhìn bộ dáng bày của Cố Miên lập tức đau lòng ôm người vào ngực.

“Miên Miên, đây là vì em quá thoải mái nên mới như vậy.”

Hắn cúi đầu hôn hôn khóe miệng cô.

“Đều tại anh cả. Đã bảo anh thao chậm chút anh lại không nghe.”

Cố Miên ghét bỏ đá đá đùi Phó Dư sau đó nhặt lên quần áo vào phòng tắm tắm rửa. Muốn đem dơ bẩn trên người rửa sạch sẽ.

Kết quả Cố Miên vừa rửa được một chút thì Phó Dư bước vào.

“Em đang tắm mà, sao anh vào đây được?”

Cố Miên lắp bắp nói.

Kết quả Phó Dư đè cô lên vách tường, từ phía sau dùng sức cắm côn thịt vào.

“Miên Miên, bệnh của em trị hết nhưng tôi còn chưa xong đâu. Hiện tại đổi lại em chữa bệnh cho tôi.”

Phó Dư côn thịt còn chưa thư thả sao có thể bỏ qua cho cô.

Trong làn nước ấm áp, Phó Dư từ phía sau nhanh chóng thao làm hoa huyệt Cố Miên. Côn thịt mỗi lần đều cắm vào chỗ sâu nhất trong nhục huyệt rồi dùng sức cọ cọ mị thịt bên trong.

Phòng tắm so với bên ngoài càng nóng bỏng hơn, Cố Miên nơi nào thừa nhận nổi. Mới bị Phó Dư thao vài cái đại não liền trống rỗng.

Nhưng Phó Dư không hề có ý định buông tha Cố Miên. Sau khi cô cao trào vẫn không ngừng xoay tròn đảo hoa huyệt. Ngón tay hắn duỗi ra đùa bỡn cặp vú trắng mịn, hai tay thịt vua tinh tế nắn bóp thành những hình dạng bất đồng.

“A a a!”

Cố Miên cứ tưởng vừa rồi Phó Dư thao đã thao lợi hại lắm rồi, không ngờ bây giờ bị hắn vừa xoa vú vừa thao huyệt cô mới biết được, vừa nãy hắn đã rất ẩn nhẫn.

Vòng eo mảnh khảnh bị Phó Dư từ phía sau chế trụ, ngay sau đó hắn nhanh chóng thao làm. Côn thịt lớn đã đến chỗ sâu nhất trong hoa huyệt nhưng vẫn không chịu từ bỏ. Không ngừng xoáy sâu xâm nhập, nghiền ép cổ tử cung.

Đại lượng dâm thủy bị côn thịt tắc trong hoa huyệt, Cố Miên cảm giác mình sắp bị Phó Dư thao vỡ.

Nước ấm cọ rửa trên người hai người, làm thân thể hai người càng thêm nóng bỏng.

“A a a… Phó Dư đừng đi vào nữa… Thật sự không chịu nổi…”
Cố Miên ngẩng đầu, nỗ lực muốn thoát khỏi thân thể Phó Dư. Nhưng mà côn thịt hắn thao đến quá sâu nên cô căn bản không thoát ra được.

“Miên Miên, sao em lại không thừa nhận được? Hoa huyệt em hiện tại còn đang cắn chặt tôi không buông a?” Phó Dư tháo mắt kính xuống để lộ con ngươi âm trầm đáng sợ. Hắn luôn dùng mắt kính che đậy dục vọng trong mắt mình.

Hắn thổi hơi vào lỗ tai cô, sau đó bên tai Cố Miên nhẹ giọng nói: “Hơn nữa không phải em muốn như thế này sao?”

Cố Miên hiện tại hối hận muốn chết. Cô thề sau này cho vàng cô cũng không dám câu dẫn Phó Dư nữa.

Hai người trong phòng tắm làm suốt một ngày. Hoa huyệt Cố Miên bị Phó Dư bắn ba lần, miệng cũng bị bắn một lần.

Tuy mất đi ký ức nhưng Cố Miên chút cũng không ngại Phó Dư đem côn thịt cắm vào miệng cô bắn tinh.

Buổi tối lúc trở về, Cố Miên xụi lơ để Phó Dư ôm vào nhà. Hai người trong văn phòng ngây người một ngày, ai cũng biết bọn họ trong phòng làm gì.

Trở lại Phó gia, Phó Dư Cố làm cho cô thích món ăn cô thích nhất. Sau đó tự mình ôm cô lên giường ngủ còn bản thân hắn qua phòng bên cạnh làm việc.

Cố Miên nằm trên giường nhìn đèn treo phục cổ trên trần nhà. Thân thể thực thỏa mãn nhưng trong lòng lại trống rỗng.

Trong đầu tất cả đều là lời người đàn ông kia nói. Phó Dư rất lâu trước kia đã yêu thích một nữ sinh. Hiện tại hắn đối xử với cô rất tốt, bản thân cô biết rất rõ ràng.

Nhưng nếu hắn bởi vì nữ sinh kia mới đối tốt với cô…

Tim Cố Miên giống như bị đào mất khối khó chịu vô cùng. Vì sao sau khi cô thích Phó Dư rồi lại biết hắn còn thích người khác. Như vậy cô thà rằng vĩnh viễn không cần biết chuyện này.

Mật thất!

Cố Miên bỗng nhiên nghĩ tới, người đàn ông kia nói Phó gia có một cái mật thất. Ở đó đặt toàn đồ vật của nữ sinh kia. Nếu đến được đó sẽ biết được rốt cuộc người Phó Dư thích là ai.

Giờ phút này trong đầu Cố Miên còn một thanh âm khác. Thanh âm kia bảo cô không cần quản làm gì. Bởi vì hiện tại Phó Dư ông xã cô, người khác không đoạt đi được.

Lăn lộn trên giường hơn một giờ, cuối cùng vẫn không nhịn được bò dậy.

Cô theo bản năng vuốt ve tường phòng ngủ. Nếu nữ sinh kia rất quan trọng với Phó Dư, vậy khẳng định hắn sẽ đặt ở nên ngày thường dễ nhìn thấy nhất.

Trước khi cô gả cho hắn, phòng ngủ tự nhiên là nơi Phó Dư thường dùng nhất. Cho nên Cố Miên tự nhiên tìm trong phòng ngủ trước. Kết quả lúc cô sờ trong tủ quần áo lại sờ trúng một chỗ nhô lên.

Chỉ thấy bức tường phòng ngủ mở ra, bên trong thế nhưng còn có một phòng!

Cố Miên cũng không biết sở dĩ cô dễ dàng tìm được mật thất như vậy là vì Phó Dư trước khi chết kiếp trước đã nói cho cô. Cô sớm đã biết nơi này, dù mất đi kí ức nhưng bản năng thân thể vẫn còn.

Tiến vào mật thất, Cố Miên mở đèn lên, nháy mắt toàn bộ mật thất sáng như ban ngày.

Cố Miên nhìn những giá bày trên tường. Trên giá bày rất nhiều đồ vật của nữ sinh. Có quần áo, đồ dùng, thậm chí cả áo bra cũng có.

“Bị em phát hiện.” Một tiếng nói lạnh lẽo từ phía sau vang lên.

Cố Miên quay đầu lại, chỉ thấy Phó Dư mặc tây trang đen đứng ở cửa.

Đáy mắt hắn mang theo quang mang âm trầm.
“Phó Dư, tuy rằng em mất đi ký ức. Nhưng em biết chúng ta đã sớm kết hôn. Cho nên không định giải thích gì với em sao?”

Cố Miên đau lòng lợi hại. Cô chỉ tin tưởng Phó Dư, nhưng mà không nghĩ người trong lòng hắn yêu nhất lại không phải cô.

“Không có gì để giải thích, em mau đi ra.”

Phó Dư lạnh mặt muốn mang cô đi.

Cố Miên giãy giụa muốn kéo tay hắn ra:“Em không đi! Em muốn anh nói rốt cuộc anh thích ai? Em là cái gì với anh? Là hứng khởi nhất thời hay người vợ sẽ đi cùng anh đến hết đời?”

Mất đi hai năm ký ức làm trong lòng cô rất sợ hãi. Cô sợ mấy năm nay cô đã biết bí mật của Phó Dư. Sợ trong lòng hắn sớm đã thích người khác.

Thậm chí không chừng bọn họ còn đang thương nghị ly hôn.

Phó Dư không nói gì trực tiếp ôm Cố Miên trên mặt đất lên:“Chúng ta ra ngoài trước đi!”

Cố Miên lần đầu tiên nhìn thấy sắc mặt lạnh lùng sắc bén của hắn. Dù là lúc hắn cưỡng gian cô biểu tình hắn cũng không đáng sợ như vậy.

Cái này làm lòng Cố Miên càng thêm loạn.

Cô nắm lấy cái giá bên cạnh giãy giụa không muốn ra ngoài. Kết quả lực tay quá mạnh kéo rớt đồ vật bên trên.

Một loạt ảnh chụp bày biện trên giá bị Cố Miên làm rơi trên đất.

Ảnh chụp như tuyết đầu mùa rơi khắp nơi, vài tấm còn bay đến trước mặt cô.

Cố Miên tùy tay bắt một ảnh. Cô trực tiếp thất thần. Bởi vì người trong tấm ảnh đó, chính là cô!

“Này… Sao lại thế này?”

Cô có thể xác định không phải là người lớn lên giống nhau mà chính là bản thân cô. Bởi vì đó ảnh chụp lúc cô học sơ trung, còn có cao trung. Ngoài ra còn có ảnh chụp cô đi đường, cô ở trung tâm thương mại.

Lúc này Cố Miên nhìn những đồ vật khác trên giá, lúc này cô mới nhớ lại. Mấy thứ này đều là đồ cô trước kia từng dùng.

“Như em nhìn thấy, vào lúc em chưa thành niên, tôi đã có dục vọng biến thái như vậy với em.”

Phó Dư trầm hạ con ngươi. Hắn vốn dĩ không muốn để Cố Miên nhìn thấy mấy thứ này. Vì giả vờ làm người bình thường trước mặt cô, hắn không tiếc đi làm bác sĩ. Nhưng mà hiện tại tất cả ngụy trang đều bị cô nhìn thấu rồi

“Nhưng trước kia em chưa em anh. Không phải lúc em 18 tuổi anh mới quen em sao?”

Cố Miên nỗ lực hồi tưởng lại ký ức kia. Chính là lần cô đi theo Cố Hữu Lương đến Phó gia dự tiệc.

Ngày đó cô nằm dưới giàn nho, Phó Dư xa xa nhìn cô.

“Miên Miên, em cho rằng không có tôi cho phép. Cố Hữu Lương có thể đi vào Phó gia?” Hơn nữa rất nhiều năm trước, Phó Dư vẫn luôn nâng đỡ Cố gia. Chính là để Cố Miên có một thanh xuân giàu có. Chẳng qua khi ấy Cố Miên tuổi còn nhỏ, hắn không thể xuất hiện trước mặt cô. Như vậy sẽ dọa cô sợ.

“Rốt cuộc chúng ta biết nhau khi nào?”

Cố Miên hoàn toàn chấn kinh rồi. Bất quá hiện tại nghĩ đến cũng đúng. Cố gia đột nhiên được danh gia vọng tộc như Phó gia nâng đỡ. Trước kia cô còn nhỏ cứ tưởng là vận khí của Cố Hữu Lương tốt. Nhưng hiện tại mới biết vận khí cái gì, hết thảy đều là Phó Dư đang âm thầm duy trì Cố gia.
“Mười mấy năm trước. Em từng nhặt được tôi dưới cầu vượt.”

Phó Dư nhàn nhạt nói. Hai chân hắn bị người đánh gãy ném dưới cầu vượt chờ chết. Lúc ấy mẹ hắn vừa mới chết, người Phó gia liền nhịn không được muốn động thủ.

Trên danh nghĩa nói Phó Dư bị bắt cóc nhưng thực tế là bị người Phó gia ra tay.

Lúc ấy là Cố Miên nhặt hắn mang về chiếu cố. Với hắn mà nói, Cố Miên là ấm áp duy nhất hắn có được sau khi mẹ hắn qua đời.

Sau lại Phó Dư trở lại Phó gia, người hại hắn là Tứ phu nhân. Hắn không bị giết mà kẻ chết là con trai Tứ phu nhân. Làm cô ta trơ mắt nhìn con trai chết ngay trước mặt. Từng chút từng chút lăng trì.

Cố Miên nghe Phó Dư nói mới nhớ ra lúc mình học sơ trung từng cứu một người. Nhưng mà người đó cả người toàn máu hai chân còn bị thương nên cô không tài nào liên tưởng đến Phó Dư trời quang trăng sáng tuấn mỹ dị thường.

“Vậy anh thích em là vì em cứu anh?” Trong lòng Cố Miên lại có chút làm ra vẻ.

“Đương nhiên không phải. Nếu người cứu tôi là người phụ nữ khác tôi sẽ dùng tiền hồi báo. Nhưng em thì không giống, tôi chỉ muốn giữ em bên người.”

Trong lòng Phó Dư rất rõ biết ơn và tình yêu không giống nhau. Thích cô là cả một quá trình dài, có lẽ là thời gian mấy năm. Mỗi lần hắn đều canh giữ phía sau lưng cô, nhìn cô mỉm cười dưới lá cây rơi, nhìn cô trong mưa cầm ô chậm bước, hoặc là ủy khuất thương tâm.

Chờ đến lúc hắn phát hiện, hắn đã sớm không thể rời khỏi cô.

Ngày hôm sau Cố Miên mở mắt ra, cảm giác được côn thịt Phó Dư còn cắm trong hoa huyệt mình. Khóe miệng không khỏi gợi lên ý cười nhợt nhạt. Khi cô xoay người, trong đầu kí ức mãnh liệt ập tới.

Nháy mắt, toàn bộ trí nhớ đều khôi phục.

Mấy ngày nay cô mất đi hai năm ký ức, sau đó còn chạy đến bệnh viện câu dẫn Phó Dư. Kết quả thân thể nhỏ bé này của cô làm sao là đối thủ của hắn được, trực tiếp bị hắn thao đến bắn nước tiểu luôn.

Ô ô ~

Cố Miên ghé vào trong chăn không muốn lên tiếng.

Kết quả côn thịt cắm trong hoa huyệt bắt đầu nhợt nhạt trừu động, hắn duỗi tay đem cô kéo vào lòng ngực.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH