May Mắn Gả Cho Người

CHƯƠNG 101: NỬA ĐÊM BÒ DẬY ĂN VỤNG CÔN THỊT BÁC SĨ PHÓ

trước
tiếp

Chương 101: Ngủ chung một phòng với bác sĩ Phó ở Phó gia, nửa đêm bò dậy ăn vụng côn thịt bác sĩ Phó.

Nhìn tên trộm trước mắt sắp bị Phó Dư đánh chết Cố Miên vội vàng từ phía sau ôm lấy Phó Dư:“Phó Dư, đánh nữa sẽ mất mạng đó.”

Nhưng Phó Dư xoay đầu nhìn Cố Miên, đáy mắt hắn nảy lên huyết sắc nồng đậm:“Miên Miên, gã mơ ước em.”

Giống như tên đàn ông đó bị hắn đánh chết là lẽ thường tình.

“Phó Dư, không cần giết người. Em không muốn nhìn thấy anh giết người.”

Cố Miên thét to. Mạng tên ăn trộm này không đáng dùng mạng Phó Dư đến đổi.

Nghe Cố Miên nói thế Phó Dư mới dừng lại. Bàn tay dính đầy máu vuốt ve mặt Cố Miên nhưng đến giữa chừng thì ngừng lại. Bàn tay dơ bẩn này của hắn không xứng chạm vào cô.

“Miên Miên, chuyện em không muốn tôi làm tôi đều sẽ không làm.”

Cảnh sát tới rất nhanh. Nhìn hiện trường đầy máu làm cảnh sát phụ trách ghi biên bản không khỏi nhíu mày.

Đánh người đến gần chết thế này là lần đầu anh ta nhìn thấy trong suốt bao năm làm nhiệm vụ.

“Chú cảnh sát, người đàn ông này xông vào phòng ý đồ cưỡng gian tôi. Bạn trai tôi lúc ấy vừa trở về đã cứu tôi.”

Cố Miên nói làm Phó Dư trừng lớn hai mắt. Lời này của cô không nghi ngờ là thừa nhận thân phận hắn.

“Cùng tôi đến Cục Cảnh Sát lấy lời khai. Có gì lúc sau hãy nói.”Đội trưởng đội hình cảnh Trình Mục Dương kiểm tra hiện trường xong quan sát hai người. Chuyện khác không thể khẳng định nhưng duy có thể chắc chắn người đàn ông này thật sự yêu cô gái của hắn.

Vì đối phương xâm nhập hành hung chứng cứ xác thực nên hành động của Phó Dư được xem là phòng vệ chính đáng, hơn nữa luật sư của hắn rất lợi hại. Vào lúc trời còn chưa sáng Phó Dư liền cùng Cố Miên ra khỏi Cục Cảnh Sát.
Sau khi hai người rời đi, Cố Miên do dự một lát nói: “Phó Dư, một mình tôi ở đó không an toàn. Có thể về Phó gia tạm hai ngày được không?” Về Phó gia có nghĩa là cô đã hoàn toàn không để ý chuyện bị Phó Dư cưỡng gian.

Tối nay ăn trộm xuất hiện làm Cố Miên minh bạch một việc. Cô căn bản không để bụng việc bị Phó Dư cưỡng gian. Nhưng nếu cưỡng gian cô là tên ăn trộm kia vô luận thế nào cô cũng phải cùng đối phương đồng quy vu tận. Nhưng Phó Dư bất đồng.

Phó Dư một tay ôm cô vào lòng, cằm gác trên cổ cô. Hắn hít một hơi thật sâu hương vị sạch sẽ thanh thuần, chậm rãi nói: “Em muốn ở bao lâu đều được.”

Phó trạch.

“Em muốn ở phòng nào?”

Phó Dư mang cô về Phó gia. Chỉ là Phó gia rộng như mê cung, nhất thời không biết nên vào ở đâu.

“Gian phòng kia được không. Không biết tại sao nhìn cứ thấy quen mắt.”

Ngón tay Cố Miên chỉ hướng phòng ngủ chính. Cô và Phó Dư mấy năm nay vẫn luôn ngủ ở đó.

“Được.”

Phó Dư kêu người làm sửa sang lại phòng một phen. Vì hắn đã dặn dò nên người làm trong nhà đều ra vẻ không quen Cố Miên.

Lúc này còn chưa hừng đông, Cố Miên nằm trên giường chuẩn bị ngủ tiếp. Nhưng lúc này cửa phòng lại truyền đến tiếng động.

Chỉ thấy Phó Dư đi vào, Cố Miên lập tức từ trên giường ngồi dậy.

“Anh, sao anh lại tới đây?” Trong lòng cô thoáng có chút khẩn trương nhưng cuối cùng lại biến thành ẩn ẩn chờ mong.

“Nơi này là phòng tôi.”

Phó Dư nhẹ giọng nói.
Nháy mắt mặt Cố Miên nóng lên. Cô thế nhưng trực tiếp chiếm dụng phòng Phó Dư. Cũng khó trách lúc cô chọn phòng này sắc mặt Phó Dư có chút quái dị.

Chắc trong lòng hắn còn đang suy nghĩ tại sao cô chủ động nhào vào ngực hắn.

“Vậy em trả phòng lại cho anh. Em qua phòng cách vách.”

Cố Miên vội vàng xốc chăn đứng dậy.

“Phòng này lớn như vậy. Chúng ta có thể cùng nhau ngủ.”

Phó Dư đi đến bên người cô cúi xuống thân vây cô giữa giường và thân thể mình.

Cố Miên nghe Phó Dư nói liền như ma dụ, cô hơi hơi gật gật đầu nói: “Vậy, chúng ta tiếp tục ngủ.”

Cô cũng không ra vẻ. Hai người đã ân ái qua nên việc ngủ cùng một giường thì có làm sao?

Tắt đèn, Phó Dư nằm thẳng bên cạnh Cố Miên. Hô hấp hắn đều đều rất nhanh liền ngủ rồi. Hoàn toàn không làm việc gì khác với cô cả.

Nương theo ánh trăng, Cố Miên nhìn sườn mặt tuấn mỹ của Phó Dư trong lòng bỗng nhiên có chút mất mát, lúc nãy cô đã ẩn ẩn có chờ mong hắn sẽ làm chút gì với cô nhưng hắn không làm gì cả.

Thời gian trôi qua, hoa huyệt dưới thân Cố Miên ngày càng hư không. Trong mơ cũng đều là hình ảnh Phó Dư khiêng hai chân cô hung hăng thao làm.

Cô rốt cuộc chịu không nổi mở to mắt nhìn Phó Dư.

Phó Dư lúc này nhắm chặt hai mắt, ngủ rất say. Cố Miên chống đầu cẩn thận nhìn hắn.

Đây là lần đầu tiên cô nghiêm túc nhìn hắn gần như vậy.

Không thể không thừa nhận, Phó Dư là người đàn ông có vẻ ngoài hoàn mỹ nhất cô từng gặp.
Tay cô từ đôi mắt hắn đi xuống hỗ động, chậm rãi di động tới bờ môi rồi lướt qua hầu kết.

Cố Miên càng xem càng động tâm, đến khi cô phát hiện động tác của mình thì đôi tay nàng đã di chuyển tới giữa hai chân Phó Dư.

Lúc này côn thịt giữa hai chân hắn vẫn còn nửa mềm chưa có ngạnh lên giấu trong quần lót.

Cố Miên nuốt nuốt nước bọt, trong lòng cô biết rõ thứ này có thể làm cô sướng bao nhiêu.

Còn nhớ lần đầu tiên bị Phó Dư cưỡng gian, đầu hắn di chuyển xuống dưới thân cô mạnh mẽ hút hoa huyệt. Nếu không phải lúc ấy cô quá sợ hãi chắc chắn sẽ cảm thấy rất sướng đi.

Không biết đối với Phó Dư có phải cũng như vậy không?

Cô nhẹ nhàng duỗi tay đào côn thịt nửa mềm ra. Nhìn này côn thịt tím đen dữ tợn, hai chân Cố Miên liền nhịn không được ma sát.

Côn thịt Phó Dư đúng là vừa thô vừa dài. Dù hiện tại chưa còn cứng lên hoàn toàn cũng đã lợi hại như vậy. Nếu hoàn toàn cứng lên khẳng định một bàn tay cô cũng cầm không được.

Cô cúi đầu đối liếm liếm quy đầu đỏ tươi. Không có loại hương vị ghê tởm, Phó Dư có thói ở sạch nên thân thể lúc nào cũng thật sạch sẽ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH