May Mắn Gả Cho Người

Chương 1: Vừa trọng sinh liền bị lão công thao

trước
tiếp

Mùa hè năm 16 tuổi.

Cố Miên mặc một chiếc đầm hoa nhỏ màu trắng đứng dưới giàn nho ở Phó gia. Lúc ấy Cố gia còn chưa phá sản, Cố Miên vẫn là tiểu thư Cố gia cành vàng lá ngọc.

Cố gia trước nay luôn phải dựa vào nhà họ Phó mới có một vị trí nhỏ tại thành phố A này. Cho nên vào thời điểm sinh nhật 20 tuổi của con trai trưởng Phó gia Phó Dư, Cố Miên thân là con gái Cố gia tự nhiên là phải đến Phó gia chúc mừng.

Chỉ là Phó gia gia đại nghiệp đại, toàn bộ biệt thự của nhà họ Phó dường như chẳng khác gì một tòa mê cung. Cố Miên đi trêи con đường lót đá xanh trong hoa viên một vòng rồi lại một vòng hồi lâu vẫn không đến được chỗ cần đến. Cuối cùng không định vị được phương hướng, liền đơn giản bất lực nằm trêи ghế dưới giàn nho nhắm mắt ngủ.

Cô ngủ đến mơ mơ màng màng, sau đó đột nhiên phát hiện trong tiểu lâu màu trắng phía đối diện có một thiếu niên mặc áo sơ mi đen đang đứng đấy. Mà ánh mắt thiếu niên kia nhìn cô giống như rắn độc, ɖu͙ƈ vọng chiếm hữu mạnh mẽ kia như muốn đem cô cắn nuốt.

Đó là lần đầu tiên Cố Miên nhìn thấy Phó Dư, cũng vào lần đầu tiên gặp mặt này khiến cho Phó Dư hạ xuống quyết định muốn đem chú chim trắng nhỏ này giam vào lồng sắt, giữ bên cạnh mình.

Sau đó, Cố gia phá sản, Cố Miên gả cho Phó Dư. Cố Miên không yêu Phó Dư càng không yêu thân thể người đàn ông đã chiếm đoạt mình. Cô tiêu phí cả đời chỉ muốn trốn khỏi cái nhà giam xa hoa mà Phó Dư vì cô chế tạo.

Chỉ là sau khi cô trốn ra được mới phát hiện, thì ra người yêu thương cô nhất trêи thế giới này lại là Phó Dư. Nhưng tại sao cô lại phát hiện ra điều này trễ như vậy, trễ đến mức hắn đã không còn bên cô nữa rồi?

===

‘Phanh phanh phanh’

Cố Miên cảm giác nơi tư mật dưới thân mình đang bị mãnh liệt tàn phá. Gậy thịt cứng rắn cường ngạnh bang bang đâm chọc hoa huyệt sưng đỏ đáng thương của cô.

“Đau quá a. Biến đi!”

Cố Miên đau đến mở to hai mắt, sau đó liền nhìn thấy một ánh mắt cường liệt xuất hiện trêи đỉnh đầu, gương mặt tuấn mỹ tựa như nam sinh trong truyện tranh xuất hiện trước mặt cô.

“Biến đi? Không muốn để tôi thao? Muốn được người đàn ông khác thao tới vậy sao?”

Phó Dư nắm chặt cằm Cố Miên, thanh âm trầm thấp lạnh lẽo như hàn băng. Cả khuôn mặt như bị che phủ bởi một tầng băng sương dày đặc, quả thực chính là muốn đông chết người khác.

“Phó Dư?”

Tức khắc, Cố Miên sợ hãi tới quên cả đau đớn. Rõ ràng Phó Dư vì cứu cô khỏi đám cháy mà qua đời. Chẳng lẽ cô hiện tại là đang nằm mơ? Cô thật đúng là ngu xuẩn, rõ ràng người đàn ông mình yêu nhất luôn ở bên mình. Vậy mà mình lại bỏ lỡ hắn suốt mười năm. Sau khi Phó Dư qua đời, cô cũng uống thuốc ngủ tự sát. Chẳng lẽ hiện tại là mơ sao?

Không đúng, côn thịt hoa huyệt cô đang hàm chứa kia còn mang theo độ ấm. Cùng với cảm giác đau đớn trêи thân thể cũng không phải là giả. Như vậy có phải chứng minh, này không phải địa ngục, cũng không phải là mơ không?

Cô trọng sinh!

Cô vẫn chưa nghe lời dụ dỗ của Trần Tuyết Nhu mà phản bội hôn nhân với Phó Dư, Phó Dư cũng chưa vì cứu cô mà chết. Hết thảy vẫn còn có thể cứu vãn!

Cố Miên nhịn không được vươn tay muốn chạm vào gương mặt mê người của Phó Dư. Đáng tiếc tay cô còn chưa chạm tới được đã bị hắn bắt lấy đẩy ra.

“Cố Miên, em cho rằng tôi không biết trong lòng em đang nghĩ gì sao? Chỉ cần xem tôi như người đàn ông khác là được.”

Phó Dư thấy trong ánh mắt Cố Miên xẹt qua tia trầm mê ngây ngốc. Làm tâm tình hắn trở nên phiền muộn, trực tiếp đem côn thịt thô to từ trong hoa huyệt Cố Miên rút ra.

Côn thịt thô to của hắn cọ xát thịt non bên trong hoa huyệt của Cố Miên, khiến cô nhịn không được phát ra những tiếng rêи rỉ yếu ớt. Thanh âm này giống như chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua tim hắn, như là miêu mễ động ɖu͙ƈ thanh âm.

Phó Dư có chút kinh ngạc. Cùng Cố Miên kết hôn một năm, vào thời điểm cùng hắn làʍ ȶìиɦ, Cố Miên luôn luôn không tình nguyện chứ đừng nói chi là động tình, mỗi lần đều như vậy.

Cố Miên nhìn bóng dáng Phó Dư đang muốn rời khỏi phòng, tim cô liền như bị nắm chặt

Lúc này di động Cố Miên vang lên, màn hình hiển thị là Trần Tuyết Nhu gọi đến

“Cố Miên, tớ đã giúp cậu đặt vé máy bay đi Mỹ rồi. Sau khi cậu cùng học trưởng tới Mỹ rồi liền không cần lo lắng thế lực của Phó gia nữa.” Trong thanh âm của Trần Tuyết Nhu không kìm được kϊƈɦ động.

Cố Miên nếu không phải đã biết rõ bộ mặt thật của Trần Tuyết Nhu thì chỉ sợ cô cũng bị cô ta lừa gạt. Trần Tuyết Nhu căn bản không phải muốn giúp cô, mà là ở đem cô đẩy vào trong hố lửa. Cô không thể quên Trần Tuyết Nhu đã hợp tác với tên tra nam kia lừa bán mình vào hộp đêm như thế nào.

“Vậy sao? Bất quá tôi không nghĩ sẽ đi Mỹ mà muốn lưu lại bên cạnh Phó Dư a.”

Cố Miên dựa vào đầu giường, trêи mặt không ngừng cười lạnh. Mở loa ngoài rồi tiện tay ném đi động lên giường, cô tính toán muốn vào phòng tắm một chút.

“Cố Miên, cậu điên rồi sao? Không phải cậu nói Phó Dư là một tên biến thái, ở trêи giường chẳng khác gì cầm thú sao. Cậu mỗi ngày ở bên hắn đều đau đớn muốn chết. Bây giờ có cơ hội trốn đi tại sao lại đột nhiên thay đổi chủ ý chứ?”

Trần Tuyết Nhu thét chói tai từ bên kia di động truyền tới. Rõ ràng cô ta và Đường Trạch chuẩn bị tốt mọi thứ. Chỉ còn chờ đem Cố Miên lừa đến Mỹ là xong. Nào ngờ Cố Miên đột nhiên đổi ý. Không thể như vậy được, cô ta đã thèm khát Phó Dư nhiều năm như vậy. Thật vất vả mới tìm được cơ hội, không thể để nó vuột mất dễ dàng như vậy được.

“Đó là vì tôi không biết quý trọng, Phó Dư hàng to xài tốt, tôi vì cái gì muốn làm khó tính phúc nửa đời sao của mình chứ. Lại nói Phó Dư khỏe mạnh cường tráng, làm tôi ở trêи giường cùng hắn thoải mái muốn chết. Đã vậy tôi còn đi trêu chọc người đàn ông khác để làm cái gì a?”

Cố Miên nói xong liền nghe được tiếng thở dồn dập của Trần Tuyết Nhu bên kia. Không cần nghĩ cũng biết cô ta tức giận đến mức nào. Khóe miệng cô gợi lên một mạt ý cười, đang muốn xoay người đi phòng tắm nhìn thấy trước cửa có một bóng người.

Phó Dư ăn mặc áo ngủ màu đen đứng ở cạnh cửa, trêи tay còn cầm theo thuốc dán.

Trêи mặt hắn không rõ biểu tình nhìn Cố Miên bằng ánh mắt có vài phần không thể nhìn thấu.

“Ở trêи giường cùng tôi thoải mái muốn chết?”

Phó Dư nói triều Cố Miên đi rồi một bước. Hắn trêи người khí tràng cường đại khiến cho Cố Miên cảm giác được một trận áp bách.

Bởi vì di động mở loa ngoài, Trần Tuyết Nhu bên kia tất nhiên cũng nghe thấy Phó Dư. Lúc này Trần Tuyết Nhu lập tức gấp gáp nói: ” Phó ca ca, mọi chuyện không như anh nghĩ đâu. Cố Miên không có lén nhờ em mua vé máy bay đi Mỹ. Cũng không có nghĩ muốn trốn khỏi nhà họ Phó. Anh tuyệt đối đừng hiểu lầm.”

Trần Tuyết Nhu không mở miệng thì thôi, vừa mở miệng liền trực tiếp làm cho ngọn lửa trong mắt Phó Dư bùng cháy, tựa như muốn thiêu đốt Cố Miên.

Hắn nhấc tay cầm lấy di động của cô, trực tiếp ném vào trong bồn cầu.

Biểu tình hắn lạnh băng, thanh âm cũng lạnh như muốn đông chết người.

“Cố Miên, em chán sống rồi đúng không?”

Nhìn đến bộ dáng chiếm hữu mười phần của Phó Dư, Cố Miên lại không hề sợ hãi như trước đây, ngược lại còn tiến đến trước mặt hắn, vươn đôi tay mềm mại ôm lấy cổ hắn.

“Dù thật sự có chết thì em cũng chỉ muốn chết trêи giường của anh thôi.”

Cô vừa nói vừa vươn ngón tay tinh tế mềm mại vén áo ngủ hắn đang mặc trêи người, đầu ngón tay non mịn dừng lại trêи núm иɦũ ɦσα màu nâu cường tráng nhẹ nhàng xoa nắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH