Lục Yên, Anh Yêu Em

Chương 35-2

trước
tiếp

Lần đầu tiên cô nhìn thấy anh, khi đó anh đứng ở sau quầy gảy bàn tính, lúc đó vẫn còn là một chàng trai ngây ngô, còn bây giờ thì đã trở thành bố của con cô.

Thời gian trôi qua thật là nhanh a….

Tiếng dòng suối chảy róc rách, cùng tiếng chim hót vang lên trong bâu khô ng khí yên tĩnh.

Tạ Đạo Niên ôm lấy eo của cô, “Đang nhìn cái gì vậy?”

“Không nhìn gì cả, chỉ ngây người thôi.”

Anh hôn xuống cổ của cô, mỗi một tiếng hôn, giống như tiếng nước suối chảy róc rách, dịu dàng, kéo dài, cứ quanh quẩn bên tai của cô.

“Thời gian trôi qua nhanh thật, như thể em chỉ mới vừa gặp anh, sau đó liền kết hôn.”

Anh vẫn đang hôn cô, Lục Yên rụt cổ lại, cười nói, “Nhột quá!”

Trêu cô xong, Tạ Đạo Niên đặt cằm lên bả vai của cô, nhìn dòng nước đang chảy róc rách, hỏi cô: “Chờ đến lúc chúng ta có kỳ nghỉ dài, liền đi du lịch, có được không?”

Lục Yên cầm lấy tay của anh, gật đầu, “Được.”

Hiện tại vào mỗi ngày cuối tuần họ đều sẽ cùng nhau đi ra ngoài hóng gió, thỉnh thoảng Nam Chi sẽ đi theo, một nhà ba người đi ngắm cảnh, đi đến thành phố lân cận, ăn đêm, chơi một số trò chơi ở chợ đêm.

Tạ Đạo Niên xoay người đi vào trong phòng cầm hai cái ghế đẩu ra, đá hòn đá xuống dòng suối, hỏi Lục Yên: “Có muốn nghịch nước không?”

“Anh nghĩ em còn nhỏ à?”

Mặc dù nói như vậy, nhưng cô vẫn cởi dép ra, cho chân xuống dòng suối.

Anh gõ đầu cô, “Khẩu thị tâm phi.”

Lục Yên đạp chân mấy cái ở dưới nước, “Mát quá đi!”

“Mát thì chơi nhiều một chút.”

Lục Yên kéo váy lên một chút, cầm lấy một viên đá nhỏ ném xuống dòng suối, cằm đặt lên đầu gối, khóe miệng cong lên thành nụ cười, mái tóc đen xõa ở sau lưng, ánh mắt sáng lấp lánh.

Tạ Đạo Niên lặng lẽ nhìn cô, trong tay cầm một cục đá nhỏ, suy nghĩ một lúc, vẫn đặt tay xuống.

Hai vợ chồng nghịch nước, màn đêm dần buông xuống.

Sau khi kết thúc chuyến đi cánh đồng sen, Nam Chi thu hoạch được rất nhiều thứ, lúc đến nhà trẻ cô bé đều cầm cái cây đã phơi khô theo để phổ cập kiến thức khoa học cho các bạn học, kể cho các bạn học nghe về những ngày cô bé ở cánh đồng sen, những người bạn nhỏ đều chăm chú lắng nghe với sự thích thú.

Cô bé còn dùng đất sét nặn ra rất nhiều A Bảo, có bé có to, mỗi lần đều đưa cho Lục Yên kiểm tra, Lục Yên xem xong đều phải sửa lại cho cô bé.

Việc luyện chữ vẫn được tiếp tục duy trì hành ngày, bây giờ cô bé đọc lại truyện tranh chú Thoòng, chỗ nào không hiểu lời thoại sẽ hỏi Lục Yên, cực kỳ tự giác.

Nam Chi ngày càng giống hai người họ, cho dù là thói quen, hay là thái độ học tập.

Vào buổi trưa, sau khi tan làm Lục Yên đến nhà trẻ đón Nam Chi về nhà, hai mẹ con đi trêи đường, trời nắng rất to, che ô rồi mà vẫn có thể cảm nhận được sự oi nóng, Lục Yên cảm thấy hơi chóng mặt.

Nam Chi dừng lại trước quán kem, nhìn que kem ốc quế bên trong không chịu bước đi.

“Mẹ ơi, con muốn ăn kem ốc quế.”

Lục Yên nhìn các loại hương vị khác nhau của kem ốc quế ở bên trong, nói với Nam Chi, “Mỗi người một nửa.”

“Mẹ, con muốn ăn cả một cây.”

“Không được, ăn kem rất lạnh.” Dạ dày của Nam Chi không được tốt, ăn nhiều đồ lạnh sẽ bị tiêu chảy.

“Nhưng mà mẹ cũng ăn mà?”

“Bởi vậy mới mỗi người một nửa a.”

Nam Chi bị lời cô nói làm cho choáng váng, cô bé rầu rĩ nói: “Vậy mỗi người một nửa đi ạ.”

Lúc này Lục Yên mới hài lòng đưa cô bé đi vào trong quán kem, “Ông chủ, cho tôi một kem ốc quế vị dưa vàng Hami.”

“Được.”

Tivi đang chiếu phim, người bán hàng đang ăn cơm, ông ấy đặt bát cơm xuống sau đó đi lấy kem ốc quế đưa cho Lục Yên, Lục Yên ngửi thấy mùi thơm của cá trong bát cơm, tuy rằng rất thơm, nhưng cảm giác mũi không được thoải mái cho lắm.

Sau khi trả tiền xong, người bán hàng quay lại bàn ăn, khi đi ngang qua Lục Yên, cô ngửi thấy mùi cá, dạ dày liền cuồn cuộn lên, có cảm giác muốn nôn, Nam Chi đứng ở bên cạnh giục Lục Yên mau ăn kem.

Xé lớp vỏ giấy ở bên ngoài ra, Nam Chi cắn một miếng đầu tiên, “Mẹ, mẹ cũng ăn đi ạ.”

Lục Yên cắn một miếng rồi đi ra khỏi quán kem, ánh nắng bên ngoài có chút gắt, cơ thể cô hơi chao đảo một chút, cảm thấy có có chút choáng váng đầu óc.

“Mẹ, mẹ thấy ngon không ạ?”

Lục Yên hít một hơi thật sâu, chờ cái cảm giác khó chịu kia qua đi, cô nói với Nam Chi, “Ngon, Nam Chi ăn trước đi, lát nữa mẹ ăn sau.”

Nam Chi tiếp tục ăn kem ốc quế, Lục Yên nắm tay cô bé, đưa ngón tay ra bắt đầu nhẩm tính ngày.

Cô bị chậm kinh nguyệt mấy ngày rồi?

Nam Chi giơ cây kem ốc quế lên, “Mẹ ơi, mẹ ăn đi.”

Cô cúi đầu xuống cắn một miếng rồi lại tiếp tục bước đi.

Gần đây đã làm mấy lần cùng Trường Canh?

Tính lại một lần nữa, hình như đã bị chậm thật.

Nam Chi ăn kem ốc quế, cô bé nhìn Lục Yên, “Mẹ ơi, mẹ làm sao vậy ạ?”

“Mẹ không sao.”

Đi ngang qua quầy thuốc, ở cửa quầy thuốc đang tổ chức hoạt động, cổng vòm bằng bóng bay màu đỏ thẫm bay lên cao, rất náo nhiệt, cô nghĩ ngợi một lúc, nắm tay Nam Chi đi vào đó.

……..

Vào mùa hè, ở thành phố Ngô có đặc biệt nhiều bão, cơn bão giống như thần tiên độ kiếp, cả thành phố như bị cuốn vào trong bầu không khí của những ngày tận thế.

Cơn bão qua đi, mọi thứ dường như đều bị dịch chuyển.

Vốn là cuối tuần phải về nhà, nhưng thứ bảy có bão, nên Tạ Đạo Niên ở lại thành phố Cẩm một ngày, ngày hôm sau mới trở về nhà.

Lái xe vào trong bãi đỗ xe, sau đó đi bộ về nhà.

Trải qua trận bão hôm qua, lá cây rụng đầy đất, cây trúc đào cũng chỉ còn lại mấy mấy bộ phận, lá rụng hết xuống đất, ngoài ra còn có những hàng rào biển báo không biết bị gió thổi bay đi nơi nào nữa.

Cơn bão qua đi, bầu trời đặc biệt xanh, không khí cũng trong lành hơn, ánh nắng cũng không quá gắt.

Bên trong Nhã An Hoa Viên.

Cái nồi áp suất trong phòng bếp tỏa ra hương thơm ngát, Lục Yên mở nắp vung ra ngửi, miệng khẽ mỉm cười, Nam Chi ngồi vẽ tranh ở ngoài phòng khách, các cây bút màu được trải dài trêи bàn, A Bảo đứng ở bên cạnh cô bé cứ đảo tới đảo lui, nó mới ở bên ngoài mới về, chân rất bẩn, giẫm lên trêи tranh vẽ, trong nháy mắt bức tranh hiện nên mấy đóa hoa mai.

Nam Chi đẩy nó ra, đánh nhẹ vào đầu nó một cái, “A Bảo, em không được làm bẩn bức tranh của chị.”

Con mèo mập ú trực tiếp nằm luôn lên giấy vẽ, “Meo meo ~”

Bên ngoài ngôi nhà có một cái tổ chim, bên trong cái tổ có hai quả trứng, chim mẹ bay về nhìn một cái xong lại bay đi.

Lục Yên cúi đầu tách hạt sen, từng viên từng viên căng mẩy trắng nõn, rửa xong liền đặt sang một bên, mở tủ lạnh lấy quả lựu ra, rồi cắt nó làm đôi, hạt lựu vừa mọng nước vừa đỏ au, cô cầm chúng lên bày vào đĩa đựng hoa quả.

Nhìn đồng hồ, đoán anh cũng sắp về đến nhà rồi, cô vào phòng lấy cái gì đó.

Tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa vang lên, Nam Chi bỏ cây bút màu xuống, Tạ Đạo Niên vừa vào đến cửa, cô bé đã lập tức ôm lấy chân của anh, “Bố đã về rồi.”

Tạ Đạo Niên đặt một nụ hôn xuống má của cô bé, “Mẹ đâu rồi?”

“Ở trong phòng ạ.”

Tạ Đạo Niên cởi cà vạt ra, đi vào nhà bếp rửa tay, nhìn thấy quả lựu trêи đĩa hoa quả, anh cầm lấy một miếng, tách một hạt ra ăn.

Vừa quay đầu lại, đã thấy Lục Yên đứng dựa ở cửa bếp, hai tay khoanh lại, khóe môi cong lên thành một nụ cười.

Tạ Đạo Niên tiến lên xoa xoa đầu cô, “Mới được tăng tiền lương?”

Mới cười thành cái dạng này!

Lục Yên chống cằm vào tay, “Lựu ngon không?”

“Ngon, rất ngọt, rất nhiều hạt.”

Cô mỉm cười, lấy cái gì đó ở trong túi quần ra đưa cho anh xem.

Tạ Đạo Niên nhận lấy…..

Trong nháy mắt, xung quanh trở lên yên tĩnh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH