Làm Nũng

Chương 4: Cơ hội

trước
tiếp

Tạ Nhan trở lại phòng trọ của mình, mới lấy điện thoại ra, đồng ý yêu cầu kết bạn Wechat của Phó Thanh. Ảnh đại diện của Phó Thanh là cây hòe trước cửa, Tạ Nhan nhìn hồi lâu, đem tên đổi thành “Giáo bá tiền nhiệm”

Phòng trọ không lớn, trong phòng ngủ chỉ có cái giường, mấy mét vuông ngăn cách một bên làm phòng vệ sinh, không có bếp, còn lại mấy mét để vài cái bàn ghế miễn cưỡng coi là phòng khách. Ngược lại Tạ Nhan cũng chưa bao giờ chiêu đãi ai, ý nghĩa tồn tại của phòng khách gần như bằng không.

Tạ Nhan nằm ở trên giường, tính toán một chút chính mình còn lại bao nhiêu tiền. Cậu không có thói quen tiết kiệm tiền, thêm nữa diễn quần chúng cũng tiết kiệm không nổi, mỗi tháng có thể đem tiền sinh hoạt tháng sau gắng gượng được là tốt lắm rồi. Bất quá bởi vì vai nam số năm kia, cậu dùng thật nhiều tiền, sinh hoạt tháng sau tràn ngập nguy cơ.

Cậu không đem chuyện tiền nong để trong lòng, nếu quả thật không đủ sống, còn có thể đến công trường chuyển gạch mấy ngày quay vòng kế sinh nhai. Nhưng lần này không giống, Tạ Nhan nghĩ muốn mời Phó Thanh ăn một bữa ngon, không tránh khỏi chi ra một số tiền lớn a.

Phải dư tiền (mời Phó ca ăn cơm.)

Tạ Nhan đem điều này ghi lên sổ ghi chú, đồng thời xóa bỏ hơn mười điều phía trước, đều là liên quan đến vai nam số năm.

Nghĩ xong những việc này, cậu gửi tin nhắn cho Trần Thụ, nói ngày mai có thể nhận việc. Trần Thụ là “Người môi giới” trong giới diễn quần chúng, cùng mỗi đoàn phim đều có liên hệ, trong tay nắm vài công việc, mỗi công việc thành giao đều phải trích phần trăm. Có vài diễn viên quần chúng có chút ước mơ đều sẽ lấy lòng người môi giới này, có thể lấy được vai diễn tốt một chút, có vài câu thoại, có thể ló mặt, tiền cũng nhiều thêm.

Bất quá cái này cùng Tạ Nhan không có quan hệ gì, cho nên phần lớn thời gian cậu đều đóng vai thi thể, số ít làm nền cho bối cảnh.

Tới khi trời tối, Tạ Nhan mới rời giường nấu bát mì, bỏ thêm xúc xích, cậu thật rất dễ nuôi, đối với ăn uống không kén chọn, lúc này lại khó giải thích được nhớ mì trường thọ hôm qua.

E rằng bởi vì đều là mì.

Mì còn chưa ăn xong, tin nhắn của Trần Thụ đã tới, không phải có vai, mà là hỏi cậu: “Tạ Nhan, cậu trong《 Bát vương loạn 》diễn mấy lần?”

《 Bát vương loạn 》 là bộ phim chiến tranh cổ trang, bởi vì yêu cầu số lượng thi thể quá lớn, Tạ Nhan thậm chí diễn qua sáu lần thi thể, nhiều lần cách chết cũng khác nhau.

Tạ Nhan dùng tay trái chọt chọt màn hình “Sáu lần”

Bên kia rất nhanh liền trả lời, “Cậu còn nhớ mỗi lần diễn là cái gì không?”

Tạ Nhan cuối cùng buông đũa, cậu suy nghĩ chốc lát, đem mỗi một thân phận cùng cái chết đều viết xuống, gửi đi.

Qua một hồi lâu Trần Thụ lại trả lời: “Hắc, cậu sắp phát tài rồi, vừa rồi là Vương Ninh tìm tôi hỏi về cậu, cô ấy nói muốn tìm cậu. Nếu cậu đồng ý, chiều mai hai giờ gặp ở café Tiểu Kiều.”

Vương Ninh là biên kịch của 《 Bát vương loạn 》, cùng đạo diễn Phùng là vợ chồng, một người viết, một người quay, phối hợp hiểu ngầm, trong giới thanh danh rất tốt, số lượng phim tuy không nhiều, nhưng mỗi bộ đều là tinh phẩm.

Tạ Nhan đáp ứng xong, Trần Thụ lập tức cho cậu một vai nhỏ, vừa vặn ở phụ cận tiệm café kia.

Mì đã sớm nguội, Tạ Nhan không có lãng phí, vẫn là từng miếng từng miếng, rất nghiêm túc ăn xong.

Vòng giải trí là nơi dễ dàng tạo ra mộng mơ, thế nhưng Tạ Nhan rất ít nằm mơ. Cậu không nghĩ tới một đêm thành danh, biến thành minh tinh, cậu tiến vào giới này ước nguyện ban đầu chính là muốn đóng phim, hiện tại vẫn không thay đổi.

Đi được tới đâu hay tới đó, có thể diễn liền diễn, không thể diễn liền trở về chuyển gạch.

Ngày tháng có hỏng bất quá cũng do không thể theo đuổi giấc mơ. Mà hiện tại còn có thể, cho nên cũng không hỏng chỗ nào.

Tạ Nhan thập phần tiêu sái nghĩ, dùng nước lạnh rửa mặt, nhìn chính mình trong gương một cái, lại nằm lên chiếc giường nhỏ hẹp, rất nhanh liền ngủ.

Hôm sau khí trời rất tốt, Tạ Nhan vốn là muốn diễn thi thể trong một bộ hình sự trinh sát, nhưng bởi vì một đầu tóc xanh, cùng nhân vật đặt ra không phù hợp, vốn là định đi, lại bị đạo diễn gọi trở về, nói là có thể diễn một tên côn đồ trong quán bar bị bắt, bị nam chủ nắm lấy ép hỏi vừa nãy xảy ra chuyện gì.

Chỉ vài câu thoại, đạo diễn cũng không cho bao nhiêu thời gian lên hình, Tạ Nhan quay xong không đi, mà là tới phía sau chuẩn bị xem chiếu lại. Cậu thân cao, không cần cách quá gần, duỗi thân ló đầu qua xem.

Chú quay phim bên cạnh nhìn Tạ Nhan, rút một điếu thuốc, chỉ vào ống kính, nói: “Ai, tiểu tử, cậu lên hình, nhìn còn đẹp trai hơn nam chính.”

Tạ Nhan tỉ mỉ nhìn một hồi, nghiêm túc nói: “Tôi cũng thấy vậy. Nhưng mà trong cảnh này, tiểu lưu manh không nên sáng hơn cảnh sát.”

Đây là cậu cùng nam chính đều diễn không xong. Nhưng mà diễn tốt hay không, có muốn quay lại hay không, cũng không phải do cậu quyết định.

Bên cạnh bỗng truyền tới âm thanh âm trầm: “Tiểu tử, lá gan cậu thật lớn, không biết tôi là vai nam chính à!”

Tạ Nhan vừa nghiên đầu, liền thấy một khuôn mặt khuếch đại, chính là nam chính bộ phim nàm Dương Tầm. Dương Tầm là tiểu thịt tươi đang hot, diễn vài bộ phim thần tượng hot, hiện nay tài nguyên tốt đẹp, liền đến diễn bộ phim tinh sát hình sự này, chờ tích lũy lâu dài sử dụng một lần, thành công tiến lên phái diễn xuất.

Dương Tầm không nghĩ tới mình ở đây lau mồ hôi, còn có thế nghe thấy quay phim cùng tên quần chúng đối với mình soi mói bình phẩm.

Chủ yếu là, không chỉ người khác nói, chính hắn tự xem cảnh vừa rồi, thật sự bị diễn viên quần chúng kia diễn đè lên.

Thật sự đau tim.

Dù sao cũng là nam chính, quay phim sắc mặt hoang mang, có chút bận tâm việc này sẽ đến tai đạo diễn, nhưng Dương Tầm không phải là người bình thường, cũng không đi con đường bình thường, hắn tỉ mỉ nhìn hai lần, phát hiện không có cách nào chiến thắng Tạ Nhan trong cảnh quay này, liền nói với cậu: “Tuy rằng cậu đẹp trai hơn tôi, nhưng như thế thì có ích gì, cũng chỉ là diễn viên quần chúng. Đem Wechat của cậu đưa đây, chúng ta kết bạn, sau này có diễn cái gì, tôi còn tìm cậu.”

Dương Tầm cười đến híp cả mắt, dáng dấp rất đắc ý, tận lực tăng thêm ngữ khí: “Diễn vai quần chúng cho tôi, lần sau cậu khẳng định quay không tốt hơn tôi.”

Tạ Nhan lui về sau hai bước, cau mày, lạnh lùng nhìn Dương Tầm, trên mặt rõ rõ ràng ràng viết hai chữ —— có bệnh.

Cậu liền một câu cũng không nhiều lời, trực tiếp kéo màn cửa, ly khai.

Thậm chí không cho Dương Tầm thêm một ánh mắt.

Dương Tầm hỏi tiểu trợ lý: “Không phải người ta nói, lớn lên đẹp trai muốn làm gì thì làm sao? Cậu ấy sao lại hung hăng như vậy?”

Tiểu trợ lý nhìn Tạ Nhan thân ảnh đần dần đi xa, mới thu hồi ánh mắt, cẩn cẩn trọng trọng mà thay hắn lau mồ hôi, cẩn cẩn trọng trọng mà thành thực trả lời, “Là vầy, Dương ca, đây cũng là anh dạy cho em. Cậu ấy lớn lên đẹp đẽ như vậy, anh xem anh và cậu ấy cãi nhau, em đều không giúp anh.”

Dương Tầm tức đến nổ phổi “Câm miệng cho tôi.”

Bởi vì đột nhiên thay đổi nhân vật, sau đó lại có tình cảnh như vậy, lãng phí không ít thời gian, Tạ Nhan là chạy đến tiệm café. Cậu đi vào, bên trong không có mấy người, Vương Ninh ngồi ở gần cửa sổ, bà năm nay đã gần bốn mươi tuổi dáng dấp không coi là dễ nhìn nhưng thân thiện, vừa thấy Tạ Nhan liền nở nụ cười: “Tiểu Tạ tới thật sớm, kỳ thực không cần phải gấp.”

Tạ Nhan trên trán chả đầy mồ hồi, dùng khăn giấy Vương Ninh đưa tới lau sạch, chào hỏi, rồi ngồi xuống đối diện.

Vương Ninh hỏi cậu uống gì, cuối cùng gọi ly nước trái cây, lại rất tỉ mỉ nhìn cậu hai lần: “Dung mạo cậu thật tốt. Tôi mới đầu nghĩ đến cậu là loại người đặc biệt ăn ảnh, có lẽ ngươi thật nhìn không đẹp bằng trên màn ảnh, bằng không làm sao vẫn luôn diễn quần chúng.”

Tạ Nhan không hiểu ý bà, trầm mặc nhấp hớp nước trái cây.

Vương Ninh là biên kịch của 《 Bát vương loạn 》, lại là vợ đạo diễn, toàn bộ phim từ đầu tới đuôi bà đều tham dự chế tác, đến cắt nối biên tập đều phải nhìn kỹ từng chút, mới chú ý đến Tạ Nhan. Bà kỳ thực chỉ xem ba cảnh diễn của Tạ Nhan, tuy rằng đều là diễn thi thế, nhưng cậu diễn không giống người khác, thậm chí mỗi lần chính mình diễn cũng không giống nhau, mới tìm người có thể liên lạc với Tạ Nhan, hỏi cậu đến tột cùng diễn cái gì. Sau khi nhận được đáp án, liền đem tất cả những cảnh đó đến xem, mới phát giác ra cực kỳ thú vị.

Tạ Nhan là diễn thi thể, nhưng mà không chỉ đơn thuần diễn một cái đạo cụ thịt người. Cho dù là một bộ thi thể, cậu cũng sẽ căn cứ vào cái chết không giống nhau, tình hình không giống nhau mà biến hóa diễn xuất.

Đây là diễn cho chính mình xem, nếu không phải vô tình, không ai sẽ chú ý tới.

Nhưng mà Vương Ninh thấy được, cô nhìn thấy một Tạ Nhan như vậy, khó tránh khỏi chút lòng yêu nhân tài, thêm vào quả thật có một cơ hội, “Tôi có một người bạn cũ, chuẩn bị quay một bộ phim đã rất lâu, vẫn luôn thiếu vai nam chính, không tìm được người thích hợp, cậu có muốn thử xem?”

Tạ Nhan nghe xong, không có lập tức đáp ứng, mà hỏi: “Chuẩn bị lâu như vậy, lại là bằng hữu của ngài, làm sao lại không có người chịu diễn?”

Vương Ninh cười khổ: “Người bạn này của tôi là người bảo thủ, kịch bản viết đến mấy năm, sửa sửa chữa chữa, diễn kịch cũng không thích người khác quơ tay múa chân, đến đầu tư cũng khó khăn tìm kiếm, thật vất vả chuẩn bị được tiền, lại thiếu người.”

“Vai nam chính mà hắn muốn, phải đạt được hai yêu cầu, một là lớn lên đẹp trai lại phải trẻ trung, thứ hai là nghiêm túc có quyết tâm đóng phim.”

Nói tới đây, Vương Ninh dừng một chút, “Có thể lớn lên dễ nhìn lại nguyện ý chịu khổ, sớm nên nổi tiếng, đều rất cao giá, hắn không trả nổi. Cho nên tôi vừa nhìn thấy cậu, liền nghĩ cùng hắn đề cử. Bất quá bộ này tuy nói là vai nam chính, cũng chỉ là bộ phim nhỏ, thù lao càng không phải nói.”

Vương Ninh là người luôn ngay thẳng, nếu Tạ Nhan thật sự muốn thử xem, cô cũng sớm nói thật.

Lý do này thật hoang đường.

Tạ Nhan hít một hơi thật sâu, bỏ nước trái cây xuống, ngón tay ấn lên ly “Tôi muốn đi”

Cậu muốn đóng phim.

Tác giả có lời muốn nói:

Dương Tầm, sa điêu cơ hữu tương lại của Tiểu Tạ


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH