KHÔNG CẦN LÀM NỮ CHÍNH, TÔI CŨNG KHIẾN NAM CHÍNH YÊU TÔI

Chương 33 Ngốc Thật Hay Cố Ý Không Muốn Nhìn Đến

trước
tiếp

Sau hơn 30p, cuối cùng cũng xong. Tôi đưa Bảo Nhi đến trước gương, vừa thấy mình trong gương con bé thốt lên:

– Wow, tay nghề của chị thật giỏi nha

– Con bé này, chỉ được cái nói đúng – Tôi tự hào

– Hì hì

– Xong rồi giờ xuống dưới nhà xem bạch mã hoàng tử của em đến chưa đi – Tôi trêu

– A..ai là bạch mã hoàng tử của em chứ? – Bảo Nhi ngượng

Vừa dứt lời, điện thoại tôi kêu lên. Tôi vừa nhìn cái tên gọi đến rồi chỉ vào điện thoại:

– Đây

Tôi nhấc máy lên:

– Em đang ở dưới nhà anh Dạ Thần, chị xuống đi – Tiểu Băng nói

– Chị xuống liền

Rồi tắt máy, tôi nhìn Bảo Nhi, nói:

– Hoàng Tử đang ở dưới nhà, chờ công chúa xuống thôi

Thấy thế, con bé liền nhìn lại gương, sửa sửa tóc:

– Trông em như vậy đã được chưa??

– Xinh rồi, đi thôi – Tôi kéo con bé xuống dưới lầu

Ở phòng khách, có 2 người con trai đang nói chuyện. Tôi lên tiếng:

– Xong rồi, chúng ta đi ăn thôi

– Ừm, đi thôi – Tiểu Băng đứng dậy

Chỉ thế thôi, chỉ 1 câu nói thế thôi. Tôi cố gắng khiến Tiểu Băng nhìn Bảo Nhi:

– Ây dô, sao mình vẫn còn mặc đồ bệnh viện thế này – Tôi nói lớn

Cậu ta đưa mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới:

– Nhưng chị vẫn rất xinh – Tiểu Băng cười

Sao không như tôi nghĩ vậy nhỉ, tôi bảo:

– Mặc như này thì không được rồi. Em đến thì cũng đến rồi, không hủy được, hay là…- Tôi đưa mắt qua Bảo Nhi – hay là em với Bảo Nhi đi đi, chị với em hẹn nhau hôm khác vậy

Tôi đưa con bé lên trước cho Tiểu Băng nhìn, cậu ta cũng nhìn Bảo Nhi từ trên xuống dưới khiến con bé đỏ mặt:

– Đúng lúc trong xe em đang có 1 bộ váy em váy – Cậu ta cười nhẹ

Không liên quan gì đến Bảo Nhi luôn, đây là ngốc thật hay cố ý không muốn nhìn đến. Tôi vẫn giữ vững kiên định từ chối:

– Bây giờ cũng sắp đến giờ đồ ăn lên bàn rồi, mà chị còn phải đi tắm, thôi thì các em đi trước đi ha – Tôi gượng

– Em chờ được mà, đằng nào thì em đặt bàn 19h rưỡi mới ăn – Tiểu Băng nhìn tôi

– Bác tài, đem bộ váy ở trên xe ra đây – Cậu ta kêu

Không nói gì được mà, vậy đành dùng thời cơ khi đi ăn thì chuồn về cho 2 đứa không gian riêng vậy. Tôi đành ngậm ngụi xuống lấy bộ váy bác tài đưa vào, nhưng bộ váy này sẽ không phải tôi mặc. Hehe, tôi đưa mắt nhìn hắn, người từ nãy đến giờ không nói một câu nào.

Tôi kéo Bảo Nhi đến gần gần chỗ Dạ Thần, tôi đi đến trước mặt:

– Thật sự khát nước a – Tôi cầm cốc nước trên tay hắn, uống 1 ngụm

Rồi đi ra chỗ Bảo Nhi:

– Bảo Nhi, em uống..á..- Tôi cố tình trượt chân xuống, ai dè ngã thật

Nước trong cốc đổ lên người em ấy, đúng như kế hoạch. Tôi chuẩn bị đứng dậy thì được 2 câu hỏi thăm:

– Chị có sao không? – Tiểu Băng vội vàng đứng dậy, nhìn tôi

– Em không sao chứ? – Dạ Thần chạy ra chỗ tôi

– Không sao không sao – Tôi phủi phủi quần áo, đứng dậy

Hắn vẫn nhìn tôi với vẻ không tin:

– Tôi thật sự không sao mà, chỉ bị ngã có cái à – Tôi cười

– Vậy đợi tôi và Bảo Nhi lên thay đồ ha – tôi nói

Tôi kéo em ấy lên phòng, đóng cửa lại, rồi đưa em ấy bộ váy mà Tiểu Băng mua, em ấy không hiểu:

– Cậu ấy mua cho chị mà, chị mặc đi

– Mua cho chị nhưng vỗn dĩ nó nên là của em – Tôi lấy bộ váy ra

– Tại sao?

– Vậy em có bao giờ thấy đồ của hoàng tử mà lại tặng phù thủy không?

– Không ạ – Con bé lắc đầu

– Nó là thế đấy – tôi đưa bộ váy cho Bảo Nhi

– Vậy chị mặc gì?

– Đương nhiên là mặc đồ của anh em rồi – tôi đưa chiếc váy từ đằng sau tay tôi ra

– Chị lấy ở đâu vậy? – Con bé ngạc nhiên

– Bác quản gia đưa cho chị đấy – tôi đáp

– Oh, không ngờ người như anh em lại chu đáo vây đấy – em ấy kinh ngạc

– Vậy giờ có thể chuẩn bị chưa?

– Được rồi ạ – Em ấy đáp, xong đưa mắt nhìn bồn tắm – nhưng…chỉ có 1 phòng tắm

– Ở đây thiếu gì phòng, để chị ra nhờ bác quản gia dẫn đi phòng khác. Em vào thay đi


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH