Chương 8: Nước bọt

trước
tiếp

Lý Cẩm đang đổ nước từ thùng nhỏ vào trong lu nước lớn, vừa đặt thùng xuống liền thấy hai người đi ra.

“Giáo sư Kỷ, chân anh có sao không?”.

Vừa dứt lời, anh ta thấy được trên làn da trắng của Kỷ Thừa xuất hiện mấy vết cào màu đỏ rất bắt mắt.

“Mặt bị sao thế?”.

Anh cười:” Không sao đâu vừa bị con mèo hoang nhỏ cào một cái”.

Tưởng Hân ở một bên cúi đầu nhìn chằm chằm xuống đất, đem khuôn mặt đỏ bừng của mình dấu vào cổ áo khoác bông, trong đầu nổi lên lửa giận.

Anh mới là mèo hoang nhỏ! Cả gia đình anh đều là mèo hoang nhỏ!!!

“Cô Tưởng…”. Lý Cầm chưa kịp nói xong, đã thấy cô chạy tới chậu nước trước mặt ngồi xổm xuống dùng sức rửa tay thật mạnh.

“Cô Tưởng, nước rất lạnh đó. Tôi nhớ tay cô hay bị nứt da, nên dùng nước nóng để rửa thì hơn”.

Kỷ Thừa nghe vậy liền đặt cái thùng đang cầm xuống, chạy đến, nắm lấy bàn tay kéo cô lên, dùng tay của mình để sưởi ấm cho cô. Tưởng Hân cúi đầu bật khóc, cảm thấy tức giận nhưng lại không thể giận được nữa .

“Thật xin lỗi Hân Hân, đừng hành hạ bản thân mình như thế, hay em đánh anh một cái rồi tha thứ cho anh được không?”.

Cô cắn chặt đôi môi tái nhợt, cả khuôn mặt ửng hồng như trái táo, ngẩng đâu nhìn anh ánh mắt tràn đầy hi vọng muốn bóp chết anh.

Sau khi cô tát anh một cái, người đàn ông nào đó liền cầm tay cô đưa thẳng tay vào quần lót của anh, làm cô chạm vào thứ đó của anh.

Thật ghê tởm!

“Hân Hân đừng tranh cãi với anh. Anh thật sự không nhịn được, không tin em có thể thử, hiện tại nó vẫn còn cứng”.

“Cút ngay “.

Cô dùng hết sức mình để rút tay ra rồi đá vào bắp chân anh. Nhưng với sức của cô đối với anh thì không hề có tí ảnh hưởng gì.

Kỷ Thừa nhìn thân hình nhỏ nhắn như chú chim cánh cụt, đi trên con đường ghồ ghề, bước chân cô hướng tới phía lớp học đối diện, cặp mày lá liễu theo tiếng cười càng thêm nhu hoà.

Hân Hân của anh thật sự dễ bị bắt nạt!

Trong lớp học Tưởng Hân ngồi ở hàng cuối cùng giải thích bằng ngôn ngữ kí hiệu cho những đứa trẻ không biết nói.

Còn cô giáo ở phía trước đang giảng dạy về những bài thơ cổ trên sách, có một số giáo viên đang kèm riêng cho từng cậu bé, Kỷ Thừa cũng đang ngồi cạnh một cậu bé và chỉ vào một từ khoá để dạy cậu đọc .

Sau lưng liền truyền tới tiếng ho khan, anh quay đầu lại, đó là một cô bé mà Tưởng Hân đang dạy học, Tưởng Hân thấy vậy liền đặt vở xuống và vỗ lưng cho cô bé. Vẻ mặt nghiêm túc như một giáo viên, rõ ràng là đang giả làm người lớn mà!

“Thầy Kỷ, em nên đọc cái này như thế nào?”.

Anh nhìn lại và chỉ cậu bé cách phát âm đúng :

“Búi tóc”.

Giữa trưa mặt trời cuối cùng cũng xuất hiện. Gia đình nào cũng lấy chăn bông, quần áo ra để phơi. Rồi tranh thủ thời gian để đi làm .

Do có mặt trời nên vài giáo viên kê ghế dài ở cửa bếp nói chuyện phiếm tiện thể phơi nắng. Những đứa trẻ đang vây quay Tưởng Hân chơi đùa cùng cô. Tưởng Hân cũng rất vui tựa như cô cũng vẫn là trẻ con chơi cùng bạn bè vậy.

Có một vài người đang chơi nhảy dây, cô cũng học được cách chơi nhảy dây. Lúc cô nhảy, mái tóc tung bay trong gió, nhìn thật đẹp mắt .

Lý Cầm vươn vai :” Ai za, thời tiết tốt như vậy thật là hiếm có.Chỉ đáng tiếc cho một số người yêu đơn phương nên ganh tị mà thôi”.

Cô Quất ở bên cạnh cười khúc khích, rõ ràng là đang ám chỉ Kỷ Thừa đây mà. Ánh mắt anh ta luôn nhìn thẳng về phía bên kia.

Kỷ Thừa quay đầu lại cười:” Nói không sai”.

Một giáo viên nam ở bên cạnh bắt chéo chân, lấy sách giáo khoa làm quạt phe vẩy :”Không phải thời tiết ở vùng núi này hay thay đổi sao? Hôm qua trời u ám, bây giời mặt trời liệu có thể biến mất và thời tiết thay đổi hay không?”

“Im đi, đừng có nói những lời xui xẻo đó”.

Lý Cầm mỉm cười :”Giáo sư Kim nói cũng không sai. Tôi đã ngây người ơi đây một năm rồi. Thời tiết thay đổi rất đột ngột rất dễ bị cảm lạnh. Sau khi ở một khoảng thời gian, khả năng miễn dịch của tôi đã được cải thiện khá nhiều”.

“Tôi thấy có khá nhiều đứa trẻ bị ho và bị cảm lạnh”.

“Chúng rất hay bị ho. Khi mùa đông đến, cũng không có điều kiện về y tế để khám bệnh nên cơ thể chúng rất dễ sinh bệnh. Mùa hè, bị cảm lạnh cũng không có nguy hiểm”.

Họ đang nói chuyện phiếm thì chợ nghe tiếng sấm vang lên.

Mọi người đều ngơ ngác nhìn lên, vừa nắng to giờ lại có sấm sét, một cơn gió ập đến. Bầu trời liền bị che bởi mây đen, sau đó trời liền mưa.

Mọi người nhanh chóng phản ứng kịp liền chạy ngay vào phòng học.

“Hân Hân “.

Tưởng Hân dùng hai tay che đỉnh đầu, vừa quay đầu liền bị anh kéo tay chạy về phía phòng học.

Cô giáo Lục vỗ vỗ những giọt nước trên người , thở dài nói :”Giáo sư Kim, có một số chuyện không nên nói, miệng thầy đúng là miệng quạ mà!”.

” Tại sao lại trách tôi được? Không phải Lý Cầm cũng nói thời tiết thay đổi thất thường hay sao?”.

“Không có việc gì, không có việc gì, mưa rào cùng với sấm chấp một lát liền ngưng ngay thôi. Trưa nay chúng tai chịu khó nhịn một chút đợi buổi chiều tối ăn, vì mưa nên hiện giờ không thể nhóm lửa nấu cơm được”.

Tưởng Hân cả người đều ướt, hít cái mũi hỏi :”Có nước ấm không vậy? Lạnh quá tay tôi sắp cóng luôn rồi”.

“Chờ chút, anh đi lấy cho em”. Kỷ Thừa không nói hai lời liền chạy ngay ra ngoài.

“Không, tôi không có ý đó”.

“Cô Tưởng”. Cô Quất nắm lấy tay cô cười :”Đừng lo lắng, đàn ông con trai dính tí nước mưa không có việc gì đâu”.

Các giáo viên nam ở đằng sau bật cười :”Giáo sư Kỷ đã gặp được chân ái* của mình”.

Chân ái:tình yêu đích thực .

Tưởng Hân thực sự khó chịu:” Không, tôi không có liên quan gì đến Kỷ Thừa hết, tôi chỉ thuận miệng nói thế thôi, ai biết anh ấy lại chạy đi như vậy, nhỡ đâu bị cảm lạnh thì phải làm sao?”.

“A …vậy đây là đang lo lắng cho Kỷ Thừa sao?”.

“……”.

Hiểu lầm lại càng trầm trọng hơn .

Một lúc sau, có một số dân làng đến đưa cho họ ô và áo khoác vì sợ các giáo viên sẽ bị cảm lạnh Tưởng Hân đang mặc áo khoác bỗng dưng hắt xì một cái, một bàn tay to ấm áp đột nhiên áp vào trán cô.

Kỷ Thừa đưa cho cô một cốc chứa đầy nước nóng.

“Uống đi, em vừa hết cảm, rất dễ lại phát sốt, uống chút đi”.

Nhìn thấy mái tóc anh ướt át dính hết vào trán, Tưởng Hân liền liều mạng liên tục nói cảm ơn anh.

Ánh đèn phòng mờ ảo, căn phòng mùi xi măng nồng nặc, mùi ẩm thấp lạnh lẽo, có mấy học sinh liền ho sặc sụa.

Cổ họng Tưởng Hân cũng cảm thấy ngứa ngáy và cô cũng bắt đầu ho.

Sức đề kháng của cô rất yếu, cổ họng ngày càng ngứa dữ dội hơn. Mưa đến 5h liền ngừng . Thời điểm ăn cơm chiều liền có một nữ bác sĩ trung ý đến khám bệnh cho cô. Cô ấy lấy đèn pin và soi vào vào cổ hỏng cô.

” Vấn đề nhỏ thôi, cổ họng bị viêm, tôi có chút thuốc trong túi để tôi đưa cho cô một ít”.

” Cảm ơn”.

Cổ họng ngứa ngáy không thể gãi được chỉ có thể ho khan để giảm bớt cơn ngứa .

Kỷ Thừa đi lấy cháo về cho cô, thấy cô đem chính mình cuộn tròn thành một con gấu nhỏ, trông thật đáng yêu. Anh đặt bát cháo lên mặt bàn, kéo ghế ngồi đến trước mặt cô.

” Há miệng nào, cho anh xem cổ họng một chút”.

Cô chưa kịp từ chối, anh đã lấy điện thoại di động bật đèn pin lên.

Tưởng Hân do dự một lúc, cuối cùng vẫn mở miệng.

“A… “.

Anh cười và soi đèn pin vào cổ họng cô.

” Áp lưỡi xuống nào, lưỡi em nhếch lên anh không nhìn rõ được”.

Cô áp lưỡi xuống, một ngón tay đột nhiên đưa vào miêng cô, ngăn chặn đầu lưỡi của cô.

“Ô! “.

“Đừng nhúc nhích, nếu cắn nhằm anh thì rất đau đó”.

Tưởng Hân mở to mắt, cảm thấy ngón tay đang dần vào sâu trong lưỡi cô ấn xuống, nước bọt không kiềm chế được mà chảy ra từ khóe miệng .

A!! Cô cảm thấy rất xấu hổ !!!

Tưởng Hân muốn giãy giụa nhưng mấy ngón tay còn lại của anh liền giữ chặt cằm cô :

” Đừng nhúc nhích, anh còn chưa thấy rõ”.

Thật là khó chịu !!

Kỷ Thừa liếc mắt liền thấy, vẻ mặt chọc người ta ngứa ngáy của cô. Nước bọt không kiềm chế được mà chảy cả ra, cô khó chịu muốn nhắm mắt nhưng buộc phải há to miệng để ngậm lấy ngón tay của anh. Lưỡi của cô dưới ngón tay anh đang run rẩy.

Nhiệt độ nóng ẩm trong miệng truyền tới ngón tay như thể, như là…nhét thứ gì đó vào cổ họng cho cô liếm, như thể khiến cho cô ngoan ngoãn quỳ gối dưới anh lè lưỡi liếm những đồ ăn ngon miệng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH