Chương 7: Uy hiếp

trước
tiếp

Anh cắn răng chịu đựng đau đớn nhưng vẫn như cũ không có buông tay ra.

“Hân Hân, anh thật sự không nhịn được, thật xin lỗi”.

Tưởng Hân ở trong ngực anh khóc lên, dãy dụa muốn tránh thoát cái ôm của anh.

“Anh mau buông tôi ra, buông ra! Tôi không muốn nhìn thấy anh! Hu hu!”.

“Em không thể không để ý đến anh!”.

Anh trực tiếp một tay cầm lấy chiếc đũa, tay còn lại đột nhiên nắm cổ tay cô:”Vậy em chạm vào anh thì sao? Thế là huề nhau đúng không?”.

Tưởng Hân mở to đôi mắt đầy nước, sức mạnh tay anh quá lớn, cầm tay cô đè xuống phía dưới.

“Không…biến thái! Tôi không muốn sờ, không muốn!”.

Dù thế nào đi chăng nữa cô cũng phải chịu thiệt thòi, Tưởng Hân dùng hết sức lực dãy dụa, đến cuối cùng cảm thấy thật sợ hãi, nức nở cầu xin anh.

“Tôi sai rồi…ô …thực sự sai rồi, tôi tha thứ cho anh, buông tôi ra, để tôi đi, được không? Tôi không muốn sờ vào đâu!”.

Tay anh dừng lại, hỏi lại.

” Tha thứ cho anh đứng không?”.

Tưởng Hân vội vàng gật đầu, định rút tay về .

” Sẽ để ý đến anh đúng không?”.

“Sẽ”.

“Sẽ ở bên cạnh anh đúng không?”.

Cô nghiến răng và lại gật đầu một lần nữa .

” Vậy em sẽ kết hôn với anh thì sao?”.

Cô trợn to mắt.

“Anh nói bậy bạ gì đó! Cút đi, cút đi ! Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu!”.

Anh cười :” Chỉ cần tha thứ cho anh, lần sau không được nói không cần anh nữa”.

Tưởng Hân thật uất ức, cô cảm thấy mình giống như bị uy hiếp, người trước mặt cô không biết đang nghĩ gì, cô sợ anh sẽ làm ra hành động nguy hiểm nào đó.

Buổi tối, một nhóm người vây trước cửa bếp để đốt lửa, cùng nhau thảo luận về kế hoạch giảng dạy, Tưởng Hân tìm được cô Lục và cô Quất cố tình ngồi chen vào giữ họ để trò chuyện, nhằm tránh xa Kỷ Thừa .

Ngọn lửa bùng cháy hừng hực làm phát ra thanh âm ‘bùm bụp’ trên thanh gỗ bị thiêu, tia lửa bắn ra khắp nơi, chiếu hình ảnh trong con ngươi của người đàn ông, anh ngồi trên ghế đá, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vật nhỏ đang ngồi giữ hai người kia, mất hồn mất vía nghe cuộc thảo luận .

“Giáo sư Kỷ, anh nghe hiểu không?”.

Lý Cầm hét to một tiếng, thanh âm đầy ý trêu chọc cùng diễu cợt .

“Tâm tư quá tập trung như vậy chắc nghe không hiểu đâu! Tôi nói lại lần nữa, lịch giảng dạy được dán trên cửa, có ba phòng học mọi người thay phiên nhau sử dụng. Chúng ta có rất nhiều giáo viên nên cũng có thể kèm riêng cho từng em, được không?”.

“Có thể, không thành vấn đề!”. Vài người phụ hoạ .

Lý Cầm nói :”Cô Tưởng là trường hợp đặc biệt, chúng tôi không thể hiểu được ngôn ngữ ký hiệu. Làm phiền cô giải thích cho những đứa trẻ không biết nói. Nếu cô gặp bất cứ vấn đề nào hãy nói với chúng tôi cùng nhau giải quyết”.

Tưởng Hân gật đầu, ý chí quyết tâm của cô sáng bừng dưới ngọn lửa .

Trước khi cô đến, những đứa trẻ đặc biệt đó được Lý Cầm dùng ngôn ngữ nói và viết để giao tiếp, điều này làm cho chúng quen biết, tiếp thu với ngôn ngữ ký hiệu một cách nhanh hơn.

Tưởng Hân đi theo các giáo viên nữ, xách Vali hướng tới kí túc xá, mới bước đến cửa tay đã bị Kỷ Thừa nắm lấy.

Đột nhiên không kịp phòng bị xoay người, anh cúi đầu thì thầm vào tai cô.

“Ngủ ngon, Hân Hân !”.

Trên má dường như có thứ gì thiêu đốt, cả người cô cảm thấy hơi nóng trong khi đó anh cũng không hề có nói những lời mập mờ mà!

Sau khi dọn xong đồ, Tưởng Hân lấy túi chườm nóng từ trong rương hành lý ra, phía sau các giáo viên đang bàn tán xôn xao.

“Cô Tưởng, cô và giáo sư Kỷ gặp nhau như thế nào? Hai người hẹn hò bao lâu rồi? Khi nào thì kết hôn?”.

“Tôi, chúng tôi không có quan hệ gì…”.

Mấy người lần lượt nhìn lại cô, cô giáo Lục đầy vẻ không tin:” Thật sao? Hai người còn không có hẹn hò? Chẳng lẽ hai người đang trong thời kỳ tìm hiểu nhau? Hay đã kết hôn rồi?”.

Cô xấu hổ cười :” Không có kết hôn, cũng không có trong thời kỳ tìm hiểu nhau, chúng tôi chỉ là quan hệ bạn bè”.

Cô Quất cười mạnh, vỗ tay :” Tôi hiểu, tôi hiểu rồi! Cô Lục cũng đừng lo lắng, bọn họ sớm muộn cũng phải kết hôn”.

“Không, không phải…”.

“Haha nói đúng, người trẻ tuổi yêu nhau , chúng ta nhìn xem là được, không cần xen vào”.

“Hai người không ở bên nhau tôi liền phát trực tiếp ăn phân!”.

Cô Quất nắm tay thề thốt .

Tưởng Hân định ngăn cản:”Chị Quất, đừng như vậy, chúng tôi thật sự không có khả năng”.

“Ai nha, cô Tưởng đừng nói lời trái với lương tâm như vậy. Cô thực sự thích giáo sư Kỷ đúng không? Tôi có thể nhìn thấy điều đó từ trong ánh mắt của cô”.

Không, cô mới không có thích anh đâu!

Cô ăn nói cũng không nhanh nhẹn nên không thể giải thích rõ ràng, chưa nói được lời nào liền bị người khác chặn họng.

Tám giờ sáng trên núi mới tờ mờ sáng, trong không khí đầy mùi ẩm mốc, cô hít sâu vào, lập tức trở nên tình táo không ít .

Tưởng Hân rửa mặt xong, mặc một chiếc áo khoác bông đi ra ngoài, cách đó không xa có tiếng chim kêu trong rừng, cô nhìn thấy vài giáo viên nam đang dùng sức xách xô nước đi ra khỏi rừng .

“Sáng sớm đã phải đi lấy nước, mọi người vất vả rồi”.

Lý Cầm chỉ về phía sau :” Cô Tưởng người vất vả còn ở phía sau, hình như chân giáo sư Kỷ bị thương nên không đuổi kịp chúng tôi, cô nên đi xem thử một chút”.

“Chân bị thương? Anh ấy sắp về đến chưa?”.

“Cái này tôi không rõ lắm”.

Tưởng Hân chớp mắt, cô thực sự không muốn đi.

Cô chợt nhận ra, hình như hôm qua mình đã giẫm mạnh vào chân anh, lực đạo cũng không hề nhẹ.

Có phải vì điều này không?

Cô do dự, nhìn con dương đầy sỏi đá ghồ ghề, lại còn xách thùng nước nặng như vậy, thật không tiện đi lại.

Tưởng Hân cắn môi, đôi môi hồng hào bị cô cắn tái nhợt.

Trong lòng mặc dù rất không muốn đi chút nào, nhưng lại rất lo lắng cho anh, mong anh có thể chịu đựng được đừng bị ngã.

Lý Cầm quay đầu lại, đã thấy cô chạy về phía rừng cây, tốc độ rất nhanh, vài lọn tóc phía sau lưng bị gió thổi bay .
Tưởng Hân bước trên cục đá lồi lõm mà đi, tiếng suối nước bên trong ngày càng gần, một lúc sau, cô nhìn thấy anh đang xách xô nước đi tới, anh mặc một chiếc áo hoodie đen rộng cùng với chiếc quần màu đen, một bộ dáng nhẹ nhàng, giản dị.

“Sao em lại ở đây?”.

Tưởng Hân nhìn xuống chân anh, tư thế bước đi rất bình thường, nào có giống với bộ dạng bị thương.

“Tôi, tôi nghe thầy Lý nói chân anh bị thương, là do hôm qua tôi dẫm vào chân anh sao?”.

Kỷ Thừa chớp mắt, phản ứng nhanh nhất có thể, anh đặt cái xô trên tay xuống đất, người dựa vào thân cây.

“Ừm có hơi đau, không sao. Chỉ là đi vài bước liền dừng lại nghỉ chút, không có việc gì, chân hơi sưng mà thôi”.

“Thực sự không có việc gì sao? Anh bôi thuốc chưa? Tôi xin lỗi vì đã dùng quá sức…Bằng không tôi xách thùng nước giúp anh, tôi có thể xách được nó”.

Cô chạy tới, khuôn mặt đầy áy náy. Kỷ Thừa dựa lưng vào cái cây phía sau rồi từ từ ngồi xổm xuống với vẻ mặt đau đớn giống như đã vượt quá sức chịu đựng.

” Vừa rồi bị vướng một cái cành cây, chân giờ có hơi sưng, chờ anh nghỉ ngơi một lát liền đỡ hơn, thùng nước này rất nặng, em không thể xách nổi nó đâu”.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên, ngay cả đôi mắt cũng đỏ, hối hận nhìn anh:” Xin lỗi, thật xin lỗi. Anh cởi giày ra một chút cho tôi xem thử, nếu nặng quá là liền gọi người đến giúp”.

Anh đột nhiên che đầu gối thở một hơi: “Đau quá, đến giúp anh xem đùi có bị trầy xước không, ở đây có rất nhiều cỏ dại cùng với gai”.

“Sẽ không xuyên qua quần chứ? Trời lạnh như vậy sao không mặc hai quần?”.

Cô chạy tới chỗ anh với vẻ mặt đầy lo lắng.

Kỷ Thừa mỉm cười khi thấy cô chạy về phía mình, anh duỗi chân thẳng về phía cô, Tưởng Hân liền bị vấp ngã, cả người đột nhiên bị anh ôm lấy, đôi mắt cô trừng lớn ngã vào lòng anh, hương thơm từ người anh tỏa ra thật sự rất thơm, rất cuốn hút.

Người đàn ông ôm vòng eo mềm mại của cô, đầu dựa vào vai cô, hôn lên vành tai quyến rũ, thì thầm nói:

“Sao lại không mặc hai quần chứ? Còn có quần trong đó, em muốn nhìn thử không?”.

Anh vừa nói vừa nắm lấy tay cô, hướng vòng eo tinh tráng của mình sờ soạng một lúc rồi không cho cơ hội vùng vẫy, nắm tay cô xuyên qua chiếc quần màu đen rộng thùng thình, sờ đến chiếc quần lót có độ co dãn tuyệt vời, ngón tay mềm mại liền chạm đến đồ vật căng phồng nào đó của anh.

Ầm ầm, Tưởng Hân cảm thấy mình có thể sụp đổ ngay lập tức!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH