Chương 6: Khuất nhục

trước
tiếp

Kỷ Thừa dỗ dành cô một lúc lâu.

Anh thực sự không cố ý mắng mẹ cô, chỉ là không khống chế được bản thân nói ra những câu chửi thề.

Nhưng cô không chịu để ý đến anh, bất kể anh giải thích như thế nào.

Có vẻ như cô không hiểu ý tứ trong câu nói của anh hoặc là đang cố tình lảng tránh .

Sau khi khử trùng xong, Tưởng Hân đeo khẩu trang nói chuyện với những đứa trẻ trong lớp. Những đứa trẻ này không thể nghe thấy bất cứ thanh âm nào vì vậy toàn bộ quá trình bọn trẻ giao tiếp bằng ngôn ngữ kí hiệu, thỉnh thoảng lại có tiếng cười bập bẹ vang lên .

Kỷ Thừa đau đầu, anh thật sự không biết phải giải thích với cô như thế nào. Anh dựa vào bức tường làm bằng đất, cúi đầu, hai tay vò tóc, trông rất đau khổ, hối hận.

Lại nghĩ đến lúc cô tức giận duỗi bàn tay nhỏ bé của mình nắm lấy tóc anh, cô tức giận khóc, yếu ớt cảnh cáo anh đừng mắng mẹ cô, anh lại cảm thấy buồn cười.

Cô thật ngốc, anh đã nhiều lần từng thổ lộ như vậy mà cô nghe không hiểu sao?

“Giáo sư Kỷ “.

Anh ngẩng đầu, theo nơi phát ra âm thanh nhìn thấy một người đàn ông đeo kính đi về phía mình :”Chào anh, tôi là người phụ trách hỗ trợ, hướng dẫn giáo viên tình nguyện .Tôi họ Lý, làm giáo viên ở đây được một năm rồi. Có việc gì không hiểu thì cứ tự nhiên hỏi tôi nhé”.

Anh ta nhìn danh sách tổng hợp trong tay và có dán ảnh của những giáo viên đến tham gia hỗ trợ giảng dạy .Vì thế mà anh ta mới nhận ra Kỷ Thừa là người mới nên đến hỏi thăm .

“Vậy cho tôi hỏi một chút, buổi tối chúng tôi ngủ ở đâu?”.

“Ở đây chúng tôi có ký túc xá chuyên giành cho giáo viên. Nó ở phòng lớn đằng kia, có ngăn cách nam và nữ riêng. Bên trái là của giáo viên nam, bên phải là của giáo biên nữ”.

“Còn nếu muốn uống nước phải trèo qua ngọn đồi, bên đó có suối nước tự nhiên. Những công việc nặng như lấy nước thế này thường là do những giáo viên nam đảm nhận”.

“Ừm “.

Người đàn ông học Lý cười cười nói :”Ngày đầu tiên đến đây nên giành thời gian làm quen với môi trường ở đây trước đi. Trong bữa ăn chiều, chúng ta hãy thảo luận về quá trình giảng dạy”.

Kỷ Thừa gật đầu đồng ý, lại thấy người vừa mới rời đi liền quay lại:” À, đúng rồi, việc nấu cơm là phải nấu cùng nhau, giáo sư Kỷ có biết nấu cơm không vậy?”.

” Đã từng học qua “.

Lý Cẩm khá kinh ngạc :”Cậu cũng đã học qua nấu ăn sao, vậy thì tháng này phải nếm thử tài nghệ của cậu vậy. Chúng tôi ăn cơm của chính mình nấu đều cảm thấy nuốt không thể trôi được!”.

Kỷ Thừa cong khóe miệng lên, nâng gót chân đi về phía trước:”Cơm chiều hôm nay cứ để đấy cho tôi đi”.

“Ồ, cậu có thể dạy tôi luôn được không? Cậu không phải giáo sư sao? Tại sao vẫn học nấu ăn vậy? Có phải vì bạn gái mà đặc biệt học không?”.

Nhìn bề ngoài anh ta trông có vẻ nghiêm túc, thế mà không thể ngờ lại là người thích nói như vậy. Một lúc sau các giáo viên khác đều bị những lời nói của anh ta dụ dỗ, làm mọi người kéo hết lại đây.

Tưởng Hân nói chuyện với bọn trẻ khá lâu, cho đến khi có người đến gõ cửa:

” Cô Tưởng đến giời ăn cơm rồi”.

Tưởng Hân giật mình, vào mùa này mặt trời xuống núi rất nhanh, hiện tại trời khá tối. Chia tay với bọn trẻ xong, cô cùng với người vừa gọi chuẩn bị đi ăn cơm.

Trong phòng bếp, bát đũa, đồ ăn đã được chuẩn bị đầy đủ dọn sẵn trên bàn. Chỉ cần tháo khẩu trang xuống mùi thơm thức ăn tràn ngập xoang mũi, kích thích đem lại cảm giác thèm ăn.

Cô lấy một bát cơm thịt heo xào ớt nhịn không được liền cho ngay vào miệng .

“Cô Tưởng có ngon không?”. Cô giáo Lục đi tới, hỏi.

Cơm mềm khi ăn vào có vị ngọt, thịt xào lại càng vừa miệng, cô vội vàng gật đầu :” Ngon lắm, mọi người làm hả?”.

Cô giáo Lục nhướng mày, nhìn về phía sau cô:” Vị kia nhà cô làm đó “.

Kỷ Thừa đột ngột cúi xuống, khoảng cách giữa hai người gần đến nỗi cô có thể cảm nhận hô hấp của anh.

“Ngon không ?”.

Giọng nói từ tính của anh vang lên khiến cô thiếu chút nữa không cầm nổi chén, để rồi quên mất rằng hai người vẫn đang cãi nhau.

“Ăn rất ngon…”.

“Ăn ngon là được, anh thấy em thích ăn ngọt nên đã bỏ ít đường vào cơm”.

Một giáo viên nam bên cạnh nghe thấy vậy liền cười :”Giáo sư Kỷ đừng khiêm tốn, chẳng phải anh cố ý học nấu ăn vì cô Tưởng hay sao? Trên đường đi chúng tôi đều thấy cả rồi!”

Lý Cầm nghe vậy chui từ phòng bếp ra :”Cái gì? Cái gì? Hai người là người yêu sao?”.

Tưởng Hân định mở miệng phản bác, bỗng nhiên Kỷ Thừa ôm lấy eo cô đi về phía trước, quay đầu lại nói với bọn họ:”Mọi người cứ từ từ ăn, để lại cho tôi một bát là được “.

“Ủa, định ăn cơm rồi đi dạo à? Phải về sớm để bàn giáo án đó nhé !”.

“Không…Không phải”. Tưởng Hân cả người sốt ruột, cô rất muốn giải thích cho rõ ràng nhưng lại bị Kỷ Thừa ôm trực tiếp đi vê phía trước, chân suýt chút nữa đã treo lơ lửng trên không.

“Anh đang làm gì vậy, Kỷ Thừa! Rõ ràng chúng ta không phải người yêu của nhau mà!”.

“Ăn ngon không?”. Anh nhìn cô nghiêm túc hỏi.

“Em…Em thấy rất ngon”.

“Vậy thì cho anh nếm thử”.

“Không phải trong đó vẫn còn sao! Tự anh đi mà lấy”.

“Không, anh chỉ muốn ăn bát này, nhìn trông ngọt hơn”.

Cô nhíu mày, cảm thấy có chút không hợp lý?

Đột nhiên phát hiện anh muốn ăn bát cơm của mình, cô vội vàng ôm lấy bát vào lòng.

“Không, không được”.

“Nhưng anh muốn ăn”. Anh nhìn chằm chằm vào cô.

Tưởng Hân vội nuốt nước bọt, vội vàng lắc đầu.

” Không, không được, anh tự mình đi mà lấy, không thể ăn chung một bát với tôi”.

Thấy Kỷ Thừa nhìn chằm chằm vào chén, Tưởng Hân thật sự sợ rằng anh sẽ nhổ nước bọt vào chén của mình! Cô liền nhanh chóng thay đổi đề tài.

“Nghe bọn họ nói anh học nấu ăn ?”.

“Đúng “.

Tưởng Hân nghe vậy chớp chớp mắt, thật ra cô cũng rất tò mò tại sao, nên hỏi :

“Sao anh lại học nấu ăn?”.

Kỷ Thừa cúi xuống, dùng tay vén vài sợi tóc con của cô ra sau tai. Dưới ánh trăng, đôi mắt anh thâm tình, dịu dàng nhìn cô :

“Bởi vì mẹ anh nói không biết nấu ăn sẽ không tìm được vợ”.

Vợ anh là cô, nếu anh không tìm được vợ thì anh không thể tìm thấy cô .

Tưởng Hân chợt nhớ đến cuộc cãi của hai người :

“Anh…”.

“Anh thực sự không cố ý mắng mẹ em như vậy đâu. Tại lúc đó anh hơi tức giận. Rồi anh sẽ xin lỗi mẹ được không?”.

Tưởng Hân cầm bát đũa, nghiến răng nghiến lợi, duỗi chân đá anh :”Ai, ai là mẹ của anh! Đó là mẹ tôi! Anh nên đi tìm mẹ mình đi! ”

Kỷ Thừa cảm thấy rất buồn cười vội lấy tay ôm cô vào lòng :

“Được rồi, đừng giận anh, anh xin lỗi “.

Bất ngờ bị anh ôm, Tưởng Hân khá bất ngờ, các dây thần kinh đột ngột thắt chặt, cô mở đôi mắt to tròn nhìn anh .

Cảm nhận được bàn tay nào đó đi vào trong quần áo của cô, bàn tay to ấm áp kề sát vào làn da trắng nõn cô vuốt ve rồi kéo dây áo lót lên .

“Chờ đã, anh đang làm gì vậy! Mau buông tay ra…đừng…đừng”.

Tạch .

Dây cài áo đột ngột bị bung ra .

“Kỷ Thừa!”. Cô vẫn đang cầm bát trong tay nên không thể dùng tay đẩy anh ra, chỉ biết kêu tên anh rồi bắt đầu khóc nức nở .

“Hân Hân, em thật mềm”.

Anh nhắm mắt, dùng sức ôm cô thật chật, bàn tay vuốt ve tấm lưng mềm mịn của cô, cả người anh nóng bừng .


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH