Chương 5: Mẹ nó

trước
tiếp

Trong thời gian ngồi trên máy bay, Tưởng Hân vô cùng xấu hổ, cô tình nguyện cả đời này mình không tỉnh lại.

Hai giáo viên vừa rồi cùng cô nói chuyện dường như đem cô và anh ngộ nhận thành một đôi, họ còn cố ý ngồi vào một chỗ, thỉnh thoảng mới lại gần chia cho cô một ít đồ ăn vặt thuận tiện nói chuyện phiếm.

Tưởng Hân rất muốn mở miệng giải thích rằng hai người không phải là một đôi nhưng mỗi lần cô định nói là Kỷ Thừa lại nói trước cô, tiếp nhận đồ ăn vặt rồi nói cảm ơn, căn bản là không cho cô cơ hội giải thích.

Sau khi máy bay hạ cánh, không khí ở đây rất lạnh, anh tự nhiên tháo khăn quàng cổ xuống quàng cho cô: “Bị cảm lạnh lại không tốt, nếu tái phát rất khó trị hết”.

Một nửa khuôn mặt của Tưởng Hân được giấu bên trong chiếc khăn, chỉ cần cô hít thở, toàn bộ khoang mũi đều là mùi sữa tắm trên người anh.

Cô chỉ lộ ra đôi mắt nhìn anh, âm thanh man mác buồn, nói: “Anh có thể đừng nói mập mờ về mối quan hệ của chúng ta được hay không, chúng ta chẳng qua chỉ là bạn bè thôi!”.

“Đi thôi, lên xe trước”.

Kỷ Thừa không trả lời vấn đề này, anh vẫn cười như cũ, thậm chí theo bản năng muốn nắm lấy tay cô, lại bị cô né tránh.

Tưởng Hân kéo vali, vừa đi vừa đem khăn quàng cổ tháo xuống, những người đi phía sau đều thấy rõ, nụ cười trên môi anh càng lúc càng lạnh đi.

Trên xe, hai giáo viên kia cũng ngồi phía sau bọn cô, đang trao đổi về việc hỗ trợ dạy học lần này.

Ở khu vực vùng sâu vùng xa, địa hình quá dốc lại hiểm trở khiến trẻ em ở Đại Sơn không thể tiếp cận được với chương trình giáo dục bắt buộc, bên trong mặc dù có giáo viên giảng dạy, nhưng mỗi năm lại không cố định thường xuyên thay đổi người, một số người không chịu được đã rời đi.

Hiện nay, giáo viên trên vùng cao ngày càng ít, những gì họ có thể giúp cũng chỉ là giúp đỡ trong một thời gian ngắn, ở đó lâu dài quả thật là một chuyện không dễ dàng gì.

Sau năm tiếng đồng hồ, lên xuống ba chuyến xe, cuối cùng cũng lên được chiếc xe ba gác do trưởng thôn cử đến, vậy là gần đến núi.

Ở giữa mấy ngọn núi, vì đường đi quá hiểm trở xe ba gác chỉ có thể dừng lại ở dưới chân núi, bọn cô phải tự mình đi bộ lên, ước chừng có mười giáo sư hỗ trợ nhau leo núi.

Kỷ Thừa cầm lấy vali trong tay cô, một tay đễ dàng cầm hai vali, tay còn lại nhấc bổng cô lên khiêng trên vai anh.

“Không phải…Anh, anh làm gì vậy?”.

Tay cô nắm lấy áo anh, hai chân đạp lung tung.

“Thả tôi xuống”.

“Đừng nhúc nhích, con đường phía trước rất dốc, nếu ngã xuống không chỉ anh mà em cũng mất mạng”.

Sau lưng có một số giáo viên phát ra tiếng cười, cô xấu hổ che mặt của mình.

Kỷ Thừa đi đầu, phía trước anh là trưởng làng dẫn đường cho bọn anh, anh ta nói tiếng phổ thông không lưu loát, miệng phát ra toàn tiếng địa phương vì thế thỉnh thoảng anh cùng anh ta mới nói chuyện.

Sau khi biết bọn anh là giáo sư đại học, anh ta lộ ra ánh mắt tán thưởng, vì không biết biểu đạt bằng tiềng phổ thông thế nên anh ta luôn dơ ngón tay cái ra.

Anh ta chỉ vào người trên vai anh ngập ngừng nói: “Đây là cô Tưởng. Tôi nhận ra, hai…hai năm qua cô đã dạy ở đây”.

“Ừm, tôi biết”.

“Ở vùng núi, chúng tôi có những đứa trẻ không biết nói, đều là cô Tưởng dạy, giờ chúng tôi đã biết ngôn ngữ ký hiệu”.

Anh ta dơ ngón tay chụm lại rồi bật ra, đắc ý nói: “Đây là cảm ơn”.

*Đây và mô phỏng ký hiệu cảm ơnHư – Chương 5: Mẹ nó

Kỷ Thừa cười cười, chậm rãi hỏi:”Trong núi có bao nhiều học sinh?”.

“Hai mươi…ba, có bảy người không nói được”.

“Tại sao lại có nhiều người không nói được vậy?”.

Trưởng thôn kia không hiểu anh đang nói gì, hỏi lại nhiều lần.

Tưởng Hân trên vai anh thương xuyên bị đường đi gồ ghề làm cho lắc lư, giọng nói không ổn định.

“Việc chữa bệnh trong làng quá kém. Một số trẻ em bị bại não phải nằm liệt, ở đây lưu hành họ hàng gần kết hôn với nhau nên những đứa trẻ sinh ra đã bị bệnh. Còn một số bố mẹ bẩm sinh bị câm điếc cũng di truyền sang con của mình”.

Giáo viên phía sau lắc đầu tiếc nuối: “Họ vẫn chưa được giáo dục tốt, nếu không thì sao họ hàng gần lại kết hôn được, tôi thực sự hy vọng sau này những đứa trẻ được rời khỏi núi”.

Đi được khoảng một giờ đồng hồ, từ đầu đến cuối Kỷ Thừa không để cô xuống, sau khi xuống cái dốc cuối cùng cũng thấy được thôn làng sừng sững bên trong thung lũng, xung quanh đều là những cây đại thụ khô héo, đường núi gập gềnh ngăn cách những ngôi nhà với nhau.

Eo cô bị vai anh cộm đau, khi anh đặt cô xuống ghế đá, cô đứng không vững.

“Eo bị đau?”. Anh hỏi.

Nhìn thấy tay to lớn của anh chuẩn bị chạm tới, cô vội vàng lắc đầu lui về sau một bước.

“Không…Tôi không sao, cảm ơn anh đã khiêng tôi đi, cánh tay anh không sao chứ”.

Kỷ Thừa cắn môi không nói gì.

Điều anh muốn không phải là cô lùi lại một bước.

Một giáo viên tóc ngắn đưa cho cô mấy cái khẩu trang “Trước tiên phải mang chúng vào, nhìn cô tôi biết là cô không mang theo khẩu trang. Trước khi vào thôn chúng ta phải khử trùng”.

Cô nhanh chóng nhận lấy rồi cảm ơn giáo viên đó.

“Hoan nghênh mọi người, đều là giáo viên đến giảng dạy một tháng, mọi người cứ gọi tôi là Đường Tử, sư phụ tôi họ Lữ”.

Cô xoay người chào hỏi, hoàn toàn bỏ qua người đàn ông phía sau.

Kỷ Thừa đứng ở đó, từ trong túi quần lấy điện thoại ra xem xét.

Không có cuộc gọi nào gọi đến, ở đây không có tín hiệu.

Các giáo viên đều đem theo hộp khử trùng, họ trộn chúng lại rồi đem phun quanh các góc làng.

Tưởng Hân xách một cái thùng vào làng, Kỷ Thừa đi theo phía sau cô, mặc dù cô đeo khẩu trang nhưng dọc đường vẫn có rất nhiều người nhận ra, đặc biệt là một số trẻ em, ê a cao hứng chạy về phía cô, sử dụng cả hai tay để ra kí hiệu.

Cô đặt cái thùng xuống, dùng ngón tay làm bút, chỉ vào mình, đôi tay tạo ra những hình thù, kí tự đặc biệt, tốc độ rất nhanh, anh mặc dù cũng biết chút ít nhưng cái này anh lại không hiểu, chỉ thấy cuối cùng ngón tay cô uốn lượn.

Anh biết cái đó là cảm ơn và thấy đám trẻ nhảy lên vui mừng.

“Bọn trẻ đang nói cái gì vậy?”.

“Bọn chúng hỏi tôi có gặp khó khăn gì trên đường không, chúng hi vọng tôi có thể ở lị đây thêm vài ngày và nói chúng rất nhớ tôi”.

“Vậy thì em có nhớ bọn trẻ không?”.

“Dĩ nhiên, trước hai hôm đến đây tôi đã rất nhớ chúng”.

Cô nói xong, cách khẩu trang anh cũng có thể thấy khóe miệng cô cong lên.

Tưởng Hân tiếp tục đi lên phía trước, đột nhiên bả vai chịu một lực mạnh, không kịp đề phòng cô quay người lại thì đối diện ánh mắt nghiệm túc của anh.

“Còn anh thì sao? Em có nhớ anh không? Sau khi anh rời khỏi nhà em hay là khi em bỏ đi 5 năm, em có từng dù chỉ là một chút nghĩ về anh không?”.

Tưởng Hân đứng ở đó, không nói thành lời, đôi tay nắm chặt thùng nước.

Đôi mày lá liễu thường ngày sắc bén bỗng trở nên nhu hòa, thậm chí trong đôi mắt anh còn có thể thấy những giọt nước mắt.

“Anh rất nhớ em, Hân Hân, mỗi thời khắc anh đều nhớ em”.

Cô cắn môi dưới, làm sao có thể nói ra, cô và anh là bạn bè thì tốt nhất, cảm giác như cô đang chơi đùa cùng anh, rõ ràng mọi việc đều là cô chủ động, cô không thể làm như không thấy, cũng không thể làm tổn thương anh.

Tưởng Hân do dự thật lâu.

“Tôi… Tôi cũng vậy, đôi khi nhớ tới anh, đã như vậy chúng ta làm bạn tốt, được không?”.

Anh đột nhiên thả thùng nước trong tay xuống, rồi bước hai bước tới gần cô, nắm lấy cổ áo cô nhấc lên khiến cô hít thở không thông, Tưởng Hân trợn tròn hai mắt, nhìn thấy anh giận dữ tháo khẩu trang xuống, lộ ra bản chất thật của con người anh.

“Bạn tốt, con mẹ nó! Nếu em thử cùng tôi là bạn tốt, tôi sẽ cho em biết bạn tốt là như thế nào…”.

Tưởng Hân bị người trước mặt làm cho sợ đến phát khóc, hai mắt nóng rực, hàm răng nghiến chặt, nước mắt nóng hổi trào ra, tiếng thút thít từ kẽ răng phát ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH