Chương 4: Đào hoa

trước
tiếp

Nhiệt độ từ trên người Kỷ Thừa truyền đến khiến cô ngạt thở, bàn tay anh ngày càng siết chặt làm cho eo của cô truyền đến cảm giác đau đớn, cô thật sự rất sợ anh.

“Kỷ Thừa, tôi không muốn, anh mau buông tôi ra”.

Những lời cô nói vốn muốn cự tuyệt nhưng nghe vào tai anh lại như làm nũng, làm lòng anh mềm đến rối tinh, rối mù.

Sức lực toàn thân Kỷ Thừa đều đặt lên vai Tưởng Hân, anh dịu dàng hôn lên làn da trắng nõn lộ ra ngoài áo của cô.

Tưởng Hân giật nảy mình, dùng toàn bộ sức lực đẩy anh ra.

“Không thể “.

Cổ tay bị anh nắm lấy, Kỷ Thừa liền kéo cô vào lòng ngực, đầu chôn vào cổ cô, cẩn thận hôn đi lên, mái tóc ngắn của anh cọ vào cổ, làm cô ngứa ngáy, giọng nói từ tính làm tim cô đập gia tốc.

“Vì sao lại không thể? Hân Hân có phải em đã quên anh rồi không, đã qua nhiều năm như vậy rồi mà em vẫn còn giận anh sao? Lúc đầu chẳng phải chính miệng em nói tha thứ cho anh, nhưng vì sao cuối cùng em lại bỏ chạy. Anh thật sự cảm thấy rất khó chịu”.

Cô nghiêng người né tránh đôi môi mỏng của anh, phần da trên cổ truyền đến tia ngứa ngáy, cô giãy dụa đá hai chân, nhịn không được khóc nức nở.

” Anh buông tôi ra, tôi không muốn, thật sự không muốn! Chúng ta đã chia tay rồi”.

Ánh mắt anh ảm đạm xuống.

“Nhưng rõ ràng trong chúng ta chưa ai đề cập đến chuyện chia tay. Chính em tự theo ý mình rời đi, bây giời chỉ là anh đã tìm thấy em mà thôi”.

“Đừng động vào…Đừng động vào em, Kỷ Thừa, xin anh”.

Cô nức nở gọi tên anh, trong lòng Kỷ Thừa ngứa ngáy, anh muốn bảo vệ cô, muốn đem cô đè dưới thân, muốn xỏ xuyên vào trong cô.

Mắt Tưởng Hân đỏ hoe, Kỷ Thừa đứng dậy ôn nhu hôn khóe mắt cô nhẹ nhàng an ủi:” Đừng khóc, em khóc anh cũng rất khó chịu”.

Tưởng Hân ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, mềm mại vì bị sốt nay đã ửng hồng lên, đôi mắt trong veo như thủy tinh nhìn anh oán trách.

” Anh thì có gì khó chịu chứ, rõ ràng là lỗi tại anh”.

Kỷ Thừa nghe vậy liền bật cười:” Cho nên, phía dưới phải phạt chịu khó nhẫn nhịn rồi”.

Sau khi hiểu được ý tứ câu này của anh khuôn mặt Tưởng Hân liền đỏ bừng như lửa đốt.

Kỷ Thừa buông lỏng tay cô ra, “Ăn cái gì trước đi nếu không em sẽ không còn sức lực nữa “.

Cô dù có hay không có sức lực cũng không thể đánh lại anh.

Lúc định rút tay ra khỏi chăn bông, hình như anh đã chạm phải thứ gì đó. Sau khi cẩn thận sờ kĩ, lại thấy có gì đó không đúng, liền lấy ra xem.

Hóa ra là một bộ nội y họa tiết cà rốt màu hồng.

“A a…”.

Tưởng Hân thấy vậy vội vàng giật lấy nội y ôm vào trong ngực rồi quay lưng về phía anh.

“Sao anh lại cầm đồ của em! Anh đừng nhìn”.

Ngón tay Kỷ Thừa để bên miệng buồn cười nhìn cô, cho dù quay lưng lại nhưng anh cũng có thể tưởng tượng được khuôn mặt xấu hổ của cô, ngay cả bây giờ tai cũng đều đỏ.

Kỷ Thừa cũng không muốn trêu cô nữa bèn nói :”Anh chưa thấy gì cả, em quay đầu lại đây ăn cơm trước đã”.

Tưởng Hân giữ chặt nội y nhanh chóng giấu dưới gối, xoay người lại, làm như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng lúc ăn cơm liền cúi đầu xuống chạm cả vào bát, không dám nhìn anh, dùng thìa múc canh cho vào cái miệng nhỏ.

“Ăn chậm một chút, đồ ăn còn nóng”.

Thấy cô không muốn nói chuyện với mình, Kỷ Thừa cũng không chạm vào con nhím này nữa.

Ánh mắt anh đảo quay một vòng bàn trang điểm của cô thấy có vài lọ mỹ phẩm, trang sức và túi sưởi mà anh đưa cho cô vào hôm qua.

Bên cạnh cũng có vài cặp kính áp tròng và một cái kính cận gọng đen. Anh đứng dậy đi tới cầm lên và xem xét.

“Em bị cận thị hả? Từ khi nào?”.

“Hơn 3 độ, không nặng lắm. Khi đang…học đại học”.

“Em học ở trường đại học nào?”.

“Trường đại học bình thường ở thành phố bên cạnh”.

Kỷ Thừa nghe vậy vừa bực vừa thấy buồn cười:” Là muốn tránh anh sao? Nên mới tới thành phố bên cạnh học đại học? Chính là muốn anh không tìm thấy em?”.

“Không, không phải”.Cô vội vàng nói.

Đôi lông mày sắc bén của Kỷ Thừa rũ xuống, ánh mắt lạnh như băng.

“Vậy hãy cho anh một lời giải thích”.

Tưởng Hân ôm bát, vội vàng lảng tránh vấn đề này.

“Em không muốn nói bây giờ”.

Kỷ Thừa nghe thế mím chặt môi, anh rất tức giận nhưng cũng bất lực.

“Hân Hân, xin em đừng rời xa anh”.

Anh không thể chịu nổi lần thứ hai.

Nhưng điều kỳ lạ đó là, hiện tại hai người rõ ràng không có quan hệ gì với nhau mới đúng, nhưng nghe từ miệng anh nói ra thật giống như đã xác định quan hệ.

Sau khi cơn sốt của Tưởng Hân giảm bớt, Kỷ Thừa liền rời đi .Trong một tuần trước khi đi hỗ trợ giảng dạy hai người vẫn liên lạc với nhau qua WeChat.

Tưởng Hân nhớ lại thời điểm khi còn học cao trung, không được phép mang điện thoại di động đến trường. Lần nào cũng bí mật để dưới gối, trốn dưới chăn để nhắn tin, tán gẫu với nhau đến nửa đêm.

Lúc đó chưa có phần mềm trò chuyện, chiếc điện thoại di động nhỏ nhắn ghi đầy đủ thông tin của hai người cho đến khi tốt nghiệp cao trung.

Trở lại, ngày mai, cô phải lên máy bay lúc 6h, vì vậy 2h cô dậy thu dọn đồ đạc xong xuôi. Kéo vali bắt taxi, hôm qua Kỷ Thừa gọi điện nói cả đêm phải lên giáo án dạy học nên bây giờ không qua đón cô được.

Ngồi trong taxi, Tưởng Hân mơ màng sắp ngủ, nhưng nghĩ tơi nghĩ lui chuyện của hai người, cô không tài nào ngủ được, kế tiếp cô nên làm như thế nào? Cô và anh không phải là bạn bè mà giống như đang hẹn hò với nhau.

Cô đã nhiều lần lấy điện thoại ra, cố gắng gửi tin nhắn để nói với anh rằng hãy chia tay, cắt đứt quan hệ với nhau. Nhưng cuối cùng lại từ bỏ vì không biết nên nói như thế nào.

Nếu có thể, cô thật sự không muốn bắt đầu lại mối quan hệ này.

Sau khi lên máy bay, Trần Kỳ có gọi điện hỏi thăm tính hình, bởi vì công ti hợp tác với hãng hàng không này nên bọn họ đều được ngồi khoang thương gia. Hầu như cả khoang đều là giáo viên tham gia hỗ trợ giảng dạy.

Cô quay đầu lại liếc nhìn chỗ còn trống, nếu không lầm đó là chỗ của Trần Kỳ.

Nghe điện thoại xong bả vai liền bị một người phụ nữ vỗ:”Vừa rồi có phải là quản lý Trần gọi không?”.

“Dạ…vâng”.

Cô vội vàng gật đầu, do lúc nãy trên xe không ngủ được, hai mắt còn mông lung.

Người phụ nữ kia sửng sốt:”Là cô giáo?”.

Tưởng Hân thường bị nhìn lầm thành trẻ vị thành niên nên lật túi tìm giấy chứng nhận trình độ giáo viên đưa cho cô ấy xem.

Người phụ nữ đó thấy vậy đôi mắt mở to, kinh ngạc cảm thán.

” Trời ơi, cô thực sự là một giáo viên, nhìn qua cô trông giống như trẻ vị thành niên vậy, cô có thể cho tôi biết bí mật để trẻ như vậy không? Bao nhiêu tiền tôi cũng có thể trả!”.

Một cô gái tóc ngắn ngồi bên cạnh, cầm cốc giữ nhiệt cười cười, nói:

“Được rồi, cô ấy là di truyền gen tốt từ trong bụng mẹ, nếu muốn trẻ như vậy hay là cô cũng chui vào bụng mẹ cô ấy đi”.

“Đi đi đi, tránh xa tôi ra, cô sao có thể nói như vậy, thật là không biết lớn nhỏ”. Người phụ nữ nói xong, quay đầu nhìn Tưởng Hân:”Cô là Tưởng Hân? Cái tên nghe thật hay”.

Tưởng Hân nhận giấy chứng chỉ và trò chuyện với họ một lúc mới biết họ là giáo viên tiểu học đến hỗ trợ giảng dạy trong kỳ nghỉ đông.

Sau khi xác nhận đã thắt dây an toàn, Tưởng Hân không thể chịu được nữa bèn nằm xuống rồi ngủ thiếp đi.

Trong vài phút cuối cùng trước khi máy bay cất cánh, Kỷ Thừa đã vội vàng đuổi kịp và lên được chuyến bay.

Cô gái tóc ngắn cầm cốc nước thổi, uống một ngụm nhỏ, ngước mắt lên liền thấy một người đàn ông quàng khăn đen, hai chân thon đang đi tới, cô nhịn không được quan sát kỹ hơn, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng đỏ nhạt, mày cong hình lá liễu thâm tình, thật là một kiệt tác hoàn mỹ!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH