Chương 3: Cứng

trước
tiếp

Kỷ Thừa phải ở lại nghe nhân viên công tác giải thích các biện pháp phòng ngừa, mỗi người tham gia được phân công dạy trẻ vùng thiểu số đều phải nghe chương trình hướng dẫn, Tưởng Hân tới rất nhiều lần nên cô không cần thiết phải ở lại, huống hồ ở lại trong tình huống này chỉ càng thêm xấu hổ.

Trần Kỳ chuẩn bị đưa cô về, thu dọn văn kiện chuẩn bị đi liền thấy có người bước nhanh lên trước mặt cô, cậu thức thời dừng lại chờ.

Kỷ Thừa nói:”Cho anh số điện thoại.”

Tưởng Hân nắm chặt túi sưởi làm cho khuôn mặt in hình heo con trên đó biến dạng, cô cúi đầu không biết làm sao.

Kỷ Thừa cau mày :”Muốn cắt đứt quan hệ với anh phải không?”.

” Không, không phải”.

” Vậy liền cho anh số điện thoại hay là để anh tự mình lấy?”

Tưởng Hân im lặng.

Anh định làm thế nào để lấy?

Trong khi cô còn đang ngẩn ngơ, đột nhiên một bàn tay tới gần lấy điện thoại trong túi áo khoác ngoài của cô, mang theo luồng hơi thở ấm nóng thoảng vào mặt khiên cho cô bất ngờ mà trợn to hai mắt.

Cầm trên tay máy điện thoại, Kỷ Thừa mở máy ra, điện thoại hiện lên 6 vạch cần điền mật mã vào, anh không suy nghĩ trực tiếp nhập theo thứ tự 123456.

Không ngoài dự liệu, điện thoại liền mở khóa.

Cô nhịn không được kinh ngạc, khuôn mặt ngốc nghếch đến đáng yêu.

Kỷ Thừa nhập một chuỗi số điện thoại sau đó lưu lại rồi trả về trong túi cô.

”Nhớ kĩ, đây là số điện thoại của anh, nếu để anh phát hiện em dám đổi số, lần sau không đơn giản như vậy”.

”Không…sẽ không đổi nữa”.

Trần Kỳ đúng lúc đi tới:”Hân tiểu thư, tôi đưa cô về”.

”Được, đi thôi”.

Từ đầu tới cuối Tưởng Hân đều cúi đầu, ngay cả lúc ra cửa cũng không dám ngẩng đầu nhìn anh, cách mấy mét mà cô vẫn có thể cảm nhận được tầm mắt nóng bỏng hết sức quen thuộc.

”Hân tiểu thư, tôi muốn hỏi cô một vấn đề, cô đừng cảm thấy tôi lắm chuyện”.

Tưởng Hân ngồi bên ghế phụ sửng sốt ngẩng đầu lên.

“Vấn đề gì vậy?”

”Cô cùng giáo sư Kỷ, yêu nhau từ khi nào?”

Ngón tay Trần Kỳ gõ từng nhịp vào vô lăng, thừa dịp chờ đèn xanh, anh quay đầu hỏi cô, chỉ thấy cô cắn môi dưới, gương mặt mềm mại đỏ bừng.

”Là… lúc lên cao trung*, anh ấy là tiền bối của tôi”.

*Cao trung: Tương đương với cấp 3.

Trần Kỳ nhíu mày, trong đầu bắt đầu tưởng tương ra một vở kịch tình yêu vườn trường đầy thơ mộng.

”Ồ, thì ra là vậy”.

Trần Kỳ cười thâm ý, Tưởng Hân lại đỏ mặt.

Trở về căn hộ nho nhỏ tầm 50 (m^2), Tưởng Hân rót một ly rễ bản lam*, cầm trên tay ly sứ màu hồng, cô cuộn tròn ngồi ở đầu giường, hơi nước nóng hổi bốc lên, cô thoải mái thờ phào nhẹ nhõm.

*Rễ bản lam:thuốc bắc để giải nhiệt.

Đôi chân nhỏ lạnh băng giấu trong ổ chăn điện, cô mở công tắc nhiệt độ, ngồi trên giường đơn bên cạnh của sổ, bên ngoài tuyết vẫn rơi nhiều, trong đầu nhớ lại khuôn mặt anh, lòng cô lại xáo trộn.

Mấy năm qua, cô luôn thuyết phục bản thân quên anh nhưng không thể, đột nhiên bây giờ anh xuất hiện, cô không biết phải làm thế nào khi đối mặt với anh.

Bạn trai cũ.

Đặt ly nước đầu giường, cô cuộn người trong chăn lông ngỗng thật dày rồi ngủ quên mất, cho đến khi bị nóng tỉnh.

Vội vàng tắt thảm điện, vén chăn cho khí lạnh ùa vào, cô ngủ quên, trên cánh tay trắng nõn xuất một vệt đỏ do bị bỏng, cô thật hối hận khi mua đệm này vì chỉ có thể chỉnh được một mức độ.

Tưởng Hân ngã người xuống giường mơ hồ ngủ, không biết bao lâu tiếng chuông điện thoại bên gối vang lên, cô mệt mỏi mở mắt ra nhìn, là một dãy số lạ.

”A lô…”

Âm thanh cô phát ra, do còn buồn ngủ nên giống như làm nũng.

Bên kia không trả lời ngay.

”Uống thuốc cảm chưa? Em còn sốt nữa không?”

Nhìn màn tuyết mờ ảo ngoài của sổ, cuối cùng Tưởng Hân cũng nhận ra đây là giọng nói của ai, cô ngồi thẳng người, lắp ba lắp bắp nói:”Uống …uống rễ bản lam rồi, sốt…giống như…”.

Bàn tay đặt trên trán đo nhiệt độ :”Hình như có chút chút…”.

”Cứ nằm yên ở trên giường, anh đến ngay”.

”Cái gì? Cái gì?”

Tưởng Hân khẩn trương hỏi hai lần, trái tim trong nháy mắt giống như bị treo lên, cô vội vàng nhìn xung quanh căn hộ, trên ghế sô pha có đồ lót còn chưa kịp thu dọn.

Bên tai vang lên am thanh dịu dàng, giống như trực tiếp ghé vào tai cô nói .

”Anh sẽ tới ngay, đừng dậy, ngoan nghe lời”.

Anh biết địa chỉ nhà cô?

Làm sao có thể.

**************

Cốc cốc – tiếng gõ cửa truyền đến.

” Mở cửa”. Anh nói.

Tưởng Hân đứng dậy, một thân quần áo ngủ đi tới mở cửa.

Hơi lạnh bên ngoài bị thân hình cao lớn cản lại, Kỷ Thừa cúi đầu nhìn giương mặt đỏ bừng của cô, bộ quần áo ngủ màu hồng nhạt, phía trên còn in hình hoạt hình, anh không cảm thấy cô mặc lên người rất ấu trĩ, ngược lại còn rất đẹp.

Căn phòng nhỏ nên chỉ cần liếc mắt một cái Kỷ Thừa có thể bao quát nhà cô, anh đóng cửa, cởi giày mình ra rồi đem hai túi đồ trong tay để vào nhà bếp.

”Anh làm sao biết địa nhà tôi?”

Cô lúng túng đứng ở cửa nhìn từng động tác của anh, áo lông vũ màu đem còn vương lại tuyết trắng, dang dần dần tan thành giọt nước.

”Hỏi Trần Kỳ”.

Anh lấy từ trong túi ni lông một cái nhiệt kế, vẩy qua vẩy lại, quay đầu vẫy tay ra hiệu với cô.

”Lại đây”.

Tưởng Hân bước đến gần, bàn tay rộng mà ấm áp của anh đặt lên trán cô, tay còn lại đưa nhiệt kế đến bên miệng cô.

”Ngậm vào “.

“Tinh”- tiếng nhiệt kế vang lên.

”Ba mươi tám độ, hơi cao, uống thuốc giảm sốt trước đã rồi đi lên giường nằm, sáng nay ăn cơm chưa?”.

Anh đi xung quanh bắt đầu dọn dẹp những thứ khác, lại lấy từ trong túi ra thuốc, trong đó còn có cả thức ăn, khăn bông,…

Tưởng Hân ngơ ngác nhìn những hành động của anh.

“Kỷ Thừa”.

Cô một lần nữa gọi tên anh bằng giọng nói quen thuộc.

” Thế nào?” Kỷ Thừa cười đáp lại, anh vẫn giống như trước đây mỗi khi đối mặt với cô.

Ngón tay Tưởng Hân bất an xoắn xuýt quấn vào nhau, cô ngẩng đầu, khuôn mặt mềm mại, phì nộn đối diện với anh.

”Anh không cần như vậy, chúng ta bây giờ không còn như trước, em không muốn…”.

”Lên giường nghỉ đi, đừng để anh nói lần nữa”.

Kỷ Thừa vẫn mỉm cười nhưng đáy mắt hiện lên một tia lạnh lùng.

”Ngoan, nghe lời”. Đây giống như là một lời cảnh cáo.

Tưởng Hân cuộn tròn trong chăn, ló nửa khuôn mặt ra nhìn bộ dáng bận rộn trong bếp của anh, bỏ đi áo khoác lông vũ, áo len cao cổ màu xám tro cùng quần tây đen, có thể nói anh là một người có vóc người tỷ lệ rất cân đối.

Tay áo gấp đến khuỷu tay, lộ ra cơ tay rắn chắc, dao thái màu hồng không ảnh hưởng đến phong thái, tốc độ thái thức ăn anh.

Anh học nấu cơm từ khi nào?

Cô nhìn anh thật lâu, trong đầu không ngừng hiện ra nhiều câu hỏi, vị thuốc đắng trong miệng mãi không tan.

Kỷ Thừa bưng một bát cháo thịt tới, Tưởng Hân vội vàng ngồi dậy.

”Hơi nóng, đợi một lát nữa hẵng ăn”.

Anh ngồi xuống mép giường, bàn tay lại một lần nữa để lên trán cô đo nhiệt.

Kỷ Thừa nhìn thân ảnh nhỏ nhắn ngoan ngoãn ngồi trên giường, anh đem chăn đắp lại cho cô, một bàn tay chui vào trong chăn ấm áp, cúi đầu nhìn khuôn mặt mềm mại của cô, anh không nhịn đựa đưa tay xoa nắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH