Chương 10

trước
tiếp

Sau đêm đầu tiên khủng khiếp kia, Kỷ Thừa đem cô nhốt trong khách sạn, mẹ cô bận đi công việc ngay cả cô biến mất cũng không hề phát hiện ra.

Khi Tưởng Hân tỉnh dậy, cơn đau liền ập tới. Kỷ Thừa thấy cô khóc, anh lo lắng dỗ dành cô thì bất ngờ một cái tát rơi vào mặt anh.

Âm thanh vang lên vô cùng lớn, cô khóc khiến cổ họng bị đau, nước mắt không ngừng rơi, không bao lâu cả khuôn mặt đỏ bừng vì khóc.

Anh chậm rãi buông tay đang che mặt xuống, cúi đầu cọ cọ vào cổ cô, bàn tay vuốt ve thân thể mềm mại đang không mặc quần áo của cô.

“Hân Hân, thật xin lỗi, tại anh không kiềm chế được, thật sự xin lỗi em”.

Anh thức cả đêm, cho cô uống thuốc cầm máu vì sợ cô gặp chuyện nhưng lại yếu đuối không dám đưa cô đi bệnh viện vì sợ ngừoi khác phát hiện nguyên nhân khiến cô bị rách âm đạo, anh đã cưỡng bức một cô gái trẻ còn vị thành niên .

“Đừng chạm vào tôi, đừng chạm vào tôi, mau tránh ra, tránh ra!”.

Cô cố gắng giãy giụa nhưng đùi và thân dưới đau đớn vô cùng khiến cô khóc ngày càng dữ dội hơn .

Kỷ Thừa hôn khoé mắt chứa đầy nước mắt của cô rồi ôm thân hình nhỏ nhắn, yếu ớt vào lòng, anh ôm thật sự rất chặt.

“Xin lỗi, sẽ không như vậy nữa, tha thứ cho anh, được không?”.

“Tôi không … tôi sẽ không tha thứ cho anh, anh cút đi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa, mau cút đi!”. Cô thở không ra hơi, cả người run lên, nghiến răng nghiến lợi nhìn anh.

“Chia tay, tôi muốn chia tay với anh, cả đời không muốn gặp lại anh nữa”.

Kỷ Thừa có thể coi là tính tình rất ôn hoà, bất kể cô cố tình gây rối, tuỳ hứng anh đều có thể chấp nhận được .

Nhưng lời cô vừa nói làm anh vô cùng tức giận, mất lý trí liền đè lên người cô, tay bóp cổ cô, gằn từng chữ :

“Em lại dám nói chia tay một lần, anh liền làm em một lần?”.

Anh không thể chịu đựng được việc cô rời bỏ anh, sẽ khiến anh mất đi bảo bối của mình, dục vọng chiếm hữu của anh rất cao, việc chia tay này tuyệt đối không được xảy ra.

Tưởng Hân bị hành động của anh doạ, cô khóc lớn lên đến mức cả giọng nói đã khàn, đôi mắt đẫm lệ nhìn anh tràn đầy sợ hãi, bàn tay nhỏ bé nắm lấy bàn tay đang ở cổ cô.

Tay Kỷ Thừa ngày càng siết mạnh hơn như thể muốn bóp chết cô luôn tại đây, vẻ mặt âm trầm đáng sợ :

“Anh hỏi lần sau còn dám nói thế không?”.

“Ô … không dám, tôi không dám …ô…ô”.

Cô rất sợ đau và chết nên liền khuất phục trước lời đe dọa của anh .

Cảm xúc của anh bỗng nhiên thay đổi, trở nên dịu dàng hơn, làm cô không tài nào hiểu nổi. Anh kiên nhẫn hỏi cô đau ở đâu rồi kéo chăn bông ra tiếp tục bôi thuốc cho cô .

Tưởng Hân sợ hãi tay nắm chặt ga giường không giám động đậy, nhìn anh tách hai chân mình ra nhìn chằm chằm vào phía dưới, dùng tay bôi thuốc mỡ vào lỗ nhỏ của cô .

Anh nói :”Hân Hân chỗ nào cũng dễ thương, bên dưới hồng hào mềm mại, kẹp cũng thật chặt, đôi lúc sợ hãi nên thường co rút lại”.

Cô thấp giọng khóc nức nở.

“Không cần thao tôi…không cần, tôi đau lắm”.

“Anh biết “.

Anh lau sạch thuốc mỡ còn dính trên ngón tay mình rồi hôn lên má cô.

“Anh không làm em nữa, ngoan một chút để vết thương lành nhanh hơn, được không?”.

Tưởng Hân gần như nín thở, nhanh chóng gật đầu .

Kỷ Thừa sờ đầu cô:” Thật sự rất ngoan”.

Đồ ăn anh đặt của khách sạn đã được giao tới, anh vừa đỡ cô dựa vào gối rồi đút cho cô ăn.

Không có quần áo để mặc nên hai tay Tưởng Hân gắt gao giữ chặt chăn bông quấn lên cơ thể trần trụi của mình. Đã sớm nhìn hết toàn bộ cơ thể cô, Kỷ Thừa thấy hành động này, anh vừa đút cho cô vừa cười cười.

“Hân Hân cả người chỗ nào cũng đáng yêu, trước ngực hai tiểu màn thầu lớn lên cũng thật tốt, một tay anh có thể nắm vừa hết.

Anh thì thầm vào tai cô, Tưởng Hân cúi đầu nhai cơm trong miệng, hai má ửng hồng nhưng cô vẫn im lặng không nói lời nào.

“Hân Hân không cảm thấy tiểu màn thầu mềm mại trông đáng yêu sao?”.

Cô hít hít cái mũi, cố cúi gằm mặt vào chăn bông.

“Không cần…đừng nói, ô đừng nói nữa!”.

“Vì sao lại không cho anh nói? Hân Hân đang mắc cỡ à?”.

Biết anh cố ý hỏi, khuôn mặt cô liền đỏ bừng nhưng lại không dám mắng anh, sau chuyện này cô thật sự rất sợ.

Kỷ Thừa thấy vậy liền không nói đến chuyện này nữa. Đút cho cô ăn xong, anh dựa vào đầu giường đọc truyện cho cô bằng điện thoại đi động.

Bàn tay anh vuốt ve đầu cô :”Không phải Hân Hân đã từng nói khi chúng ta sống chung với nhau, anh mỗi ngày sẽ đọc truyện cho em sao? Em còn nói sau này em sẽ làm giáo viên dạy ngôn ngữ ký hiệu cho những đứa trẻ câm điếc nghèo khổ ở vùng núi hay sao, như thế nào hiện tại lại không vui?”

Cô đem nửa khuôn mặt giấu trong, giọng nghẹn ngào:”Em muốn về nhà”.

“Không được hãy đợi cho em khỏe lại đã rồi tính”.

Tưởng Hân ở đây đã được ba ngày, chân chưa từng chạm đất. Lúc đi vệ sinh cũng được anh ôm đi, cô ngồi trên bồn cầu còn anh thì đứng một bên nhìn!

Từng bộ phận trên cơ thể cô đều bị anh nhìn thấy hết nhưng vẫn cảm thấy xấu hổ! Buổi tối nằm trong chăn nghĩ đến những nỗi nhục nhã, những cơn đau đớn liền không nhịn được mà khóc thút thít.

Kỷ Thừa đang ngủ nghe thấy cô khóc liền tỉnh dậy, anh ôm cô vào lòng an ủi, liên tục xin lỗi, dỗ dành cho cô vui vẻ lên.

Tưởng Hân không thể chịu đựng được sự ôn nhu, dịu dàng của anh, anh nói cái gì cô đều nghe, tâm lý phòng bị đã bị sự ôn nhu của anh làm sụp đổ.

Cô rơi vào bẫy hết lần này rồi đến lần khác, cảm thấy ngột ngạt vô cùng nhưng không thể vùng vẫy, từ chối. Còn anh yêu cô sâu đậm như thế nào, cô không còn khả năng suy nghĩ .

Tha thứ cho anh, chính là việc duy nhất cô có thể làm.

Sau đó, hai người vẫn duy trì mối quan hệ yêu đương nhưng ngày càng thân thiết hơn chỉ là chưa tình phát sinh tiếp quan hệ. Anh học đại học, cô học cao trung, tuy hai người đều bận rộn nhưng cuối tuần vẫn giành thời gian để gặp nhau.

Việc học của Tưởng Hân ngày càng căng thẳng hơn nên không có thời gian gặp nhau nhưng Tưởng Hân vẫn bí mật liên lạc với anh bằng điện thoại di động. Hai người hẹn ước rằng cô sẽ thi vào cùng trường đại học với anh .


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH