Chương 1: Gặp lại

trước
tiếp

Đêm, chỉ nghe âm thanh của tuyết rơi, trên đường lớn, những bông tuyết đã tạo thành tảng băng khổng lồ mà trong 2-3h nữa nó sẽ không thể nào tan được.

Để duy trì nhiệt độ cơ thể, Tưởng Hân ngồi xuống, kéo chiếc mũ và áo khoác lại sát cơ thể hơn rồi co lại như quả cầu tuyết.

Cô xoa xoa hai lòng bàn tay, khuôn mặt nộn nộn như bánh bao, bởi vì lạnh nên đỏ ửng, đôi mắt to tròn như phủ một tầng sương. Cô nhìn xuống lòng bàn tay đã tím tái đi vì lạnh, vừa đau vừa ngứa chỉ có thể che lại rồi hà hơi sưởi ấm, đầu tựa vào đầu gối chờ người tới.

Đã hơn một giờ trôi qua, tại sao vẫn không có ai đến.

Chóp mũi nhỏ nhắn vì lạnh mà ngày càng đỏ.

” Hân tiểu thư.”

Cô ngẩng đầu lên, quay người lại, thấy quản lý Trần đang đến, vội vàng đứng dậy và hất lớp tuyết trắng đang phủ trên mái tóc che khuất tầm nhìn của cô, mỉm cười với anh.

”Quản lý Trần” – giọng nói dịu dàng với chóp mũi đỏ au. Cô có khuôn mặt hơi tròn, trông như một học sinh trung học chưa tốt nghiệp, khiến mọi người có suy nghĩ để cô ấy chờ đợi chính là một tội lỗi.

Trần Kỳ nhanh chóng chạy qua đây:” Tôi xin lỗi, vì phải đón một người nên đến trễ, tôi rất xin lỗi.”

Anh cúi đầu, hai tay phủ đầy bụi và tuyết, cầm xấp tài liệu mà run run.

Tưởng Hân khẽ lắc đầu, xoa xoa tay.

” Không, không sao, có thể đi bây giờ không?Rất…rất lạnh.” Giọng cô run rẩy.

”Nhanh đi theo tôi, xe đỗ bên đường.”Khoảng cách từ xe đến đây cũng chỉ hơn mười mét. Vừa đi anh vừa kể chuyện lúc đang trên đường đón một vị giáo sư đại học, và cũng là bạn đồng hành đi chiến dịch tình nguyện cùng cô.

”Giáo sư đại học?”

Thấy cô có hứng thú, Trần Kỳ nói tiếp:”Đúng vậy, đó là một giáo sư toán học tại Đại học thành phố Taki, còn rất trẻ. Anh ta lớn hơn cô vài tuổi, và có nhiều đề tài mà cô có thể hỏi anh ta khi đi trên đường.”

Nghe vậy hứng thú trong lòng cô giảm xuống, nhưng anh ta còn trẻ mà đã trở thành giáo sư, cũng thật lợi hại.

Trần Kỳ chạy tới chiếc xe và mở cửa cho cô.

”Vào đi, cô Hân, chắc cô lạnh lắm, nhìn tay cô tím tái cả rồi.”

” Cảm ơn anh.”

Hôm nay cô không đeo kính áp tròng, vì cận nên nhìn cái gì cũng mơ hồ, thấp thoáng nhìn hàng ghế sau có người ngồi, cô cởi mũ và áo khoác ra thoáng nhìn ra hàng ghế sau một lần nữa. Vẻ mặt kinh ngạc lập tức xuất hiện trên khuôn mặt, cả người cô như ngâm trong hầm băng.

Người đàn ông khoanh tay dựa vào ghế, không có sự ngạc nhiên khi nhìn thấy cô, như thể nó đã được dự đoán từ trước. Anh nhíu mày, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào bàn tay tím lạnh của cô . Tưởng Hân đột nhiên rất muốn chạy, nhưng đôi chân dường như đóng băng tại chỗ, không thể bước dù chỉ một bước.

”Cô Hân, cô không lên xe à?” Trần Kỳ nhắc nhở.

Không lên.

”Xin lỗi, tôi lên ngay.”Thậm chí cả khi chết, cô cũng không muốn chết cóng ở đây.

Chầm rãi ngồi vào xe, không biết có phải là ảo giác không? Nhưng khi vừa bước vào, chiếc xe ấm áp hoà quyện với mùi hương của anh trực tiếp vào mũi của cô, chóp mũi chua chát, cô muốn khóc.

Cô vẫn đang suy nghĩ có nên xuống xe hay không? Nhưng tay không chịu khống chế của mình, đóng cửa thật mạnh. Tuyết đọng lại trên cửa sổ bị đánh sập, rơi xuống nền gạch.

Thân hình ngồi dịch về phía cửa xe, ôm lấy cánh tay bị đông lại đến tím tái rồi cúi đầu xuống, thậm chí cô còn đang run rẩy. Cô không biết vì lạnh hay là vì sợ hãi.

Đôi mắt của người đàn ông không bao giờ rời khỏi cô, còn cô thì không nhìn anh lần nào nữa kể từ khi bước vào xe.

Cô cúi đầu, lông mi dài run rẩy, trong lòng cô gào thét ”đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ nữa”.

Trần Kỳ lên xe, vặn nhiệt độ ấm áp mức cao nhất. Bẻ lái vô lăng rồi hỏi:”Giáo sư Kỷ anh có phải tự nguyện làm tình nguyện viên không?Hay là nhiệm vụ của nhà trường đưa ra? Tôi chỉ muốn hỏi một chút, xin anh cứ nói thẳng.”

Kỷ Thừa ngã người ra phía sau, những ngón tay thon dài gõ nhịp chầm chậm trên đầu gối.

”Tự nguyện, mỗi năm đều tham gia.”

Bên tai cô, vang lên giọng nói trầm tính của anh, cô nhắm chặt mắt. Giọng nói này đã không được nghe trong nhiều năm, những sợi lông tơ trên người tức khắc dựng đứng lên, nhắc nhở cô mỗi tấc trên cơ thể đều nhớ rõ sự tồn tại của người đàn ông này.

” Ồ đây là lần đầu tiên tôi gặp giáo sư Kỷ, anh thường đi từ thiện ở đâu?”

“Rất nhiều nơi, chỉ là lần này các anh trùng địa điểm với chúng tôi.”

” Haha, có gì đặc biệt mà tại sao năm anh đều đi như thế?”

”Đặc biệt…coi như là vậy, tôi luôn đi tìm một người.”

Trần Kỳ ngạc nhiên” Tìm một một người? Tôi có thể hỏi anh đang tìm ai không? Có phải ở một trường tiểu học miền núi không? Tôi có thể kiểm tra giúp anh.”

Kỷ Thừa nhìn chăm chăm người nào đó đang run rẩy, nhướng mày, ánh mắt lười biếng.

”Không cần, tôi đã tìm thấy rồi.”

Trần Kỳ ngồi ở ghế lái cảm thấy kỳ lạ, anh liếc nhìn vào gương chiếu hậu, liền thấy gương mặt Tưởng Hân khó chịu trong xe: ” Cô Hân, cô có sao không? Cô có thấy lạnh lắm không? Hay tôi xuống mua ly cafe nóng cho cô nhé.”

“Không cần…” Tưởng Hân cắn đôi môi nhợt nhạt và cố gắng giảm thiểu sự hiện diện của mình.

Nhưng cô quên mất rằng chỉ có ba người trong xe dù có thấp đến đâu cũng vô dụng.

Trần Kỳ ngồi ở ghế lái kinh ngạc, nhìn đèn báo nhấp nháy:”Mọi người đợi tôi một lúc nhé, tôi quên là xe đã chạy nhiều ngày rồi, tôi xin lỗi.”

”Không thành vấn đề.” Giọng Kỷ Thừa không cảm xúc, đúng lúc anh cũng muốn ngồi một mình với cô trong xe.

Tưởng Hân cảm thấy áp lực vô hình đè nén , lo lắng đến mức không thở được, nước mũi chảy xuống ngứa ngáy khó chịu, cô nhịn không được hít hít vài cái.

”Hân tiểu thư bị cảm rồi sao? Công ty chúng tôi có thuốc cảm, cô có bị dị ứng với thuốc cảm không? Tôi sẽ lấy cho cô khi tôi đến công ty”.

Cô không muốn nói gì cả, nhưng cũng phải gắng gượng:

” Không, không có việc gì, không cần.”

Giọng nói nhỏ đến mức không ai nge thấy.

“Xin lỗi, giọng cô quá nhỏ, tôi không nghe thấy, cô có thể nói lại không?”

Tưởng Hân che khuôn mặt xấu hổ và giận dữ của mình:” Tôi nói không cần”.

‘”Nhưng tôi nhìn thấy mũi cô có vấn đề, thật sự không cần thiết sao?”

“Không cần.” Giọng cô mềm nhũn, nghe vào tai giống như làm nũng.

Trần Kỳ cảm thấy xấu hổ: ‘Thật ngượng ngùng khi bắt cô phải chờ lâu như vậy, ở phía trước, trạm xăng có nước nóng tôi sẽ lấy nước cho cô.”

”…”

Cô không còn sức lực chỉ “ừ” một tiếng.

Chiếc xe dừng lại ở trạm xăng, Trần Kỳ ra khỏi xe để trả phí, chỉ còn lại hai người, khoảng thời gian yên tĩnh này thật khủng khiếp với cô. Tưởng Hân lo lắng thầm nghĩ ” cầu xin anh đừng bám theo tôi mà huhu”.

Cửa xe đột nhiên mở ra, cô hơi ngạc nhiên , cúi đầu xuống, mắt cô liếc sang bên trái. Thấy anh xuống xe chỉ để lại bóng lưng dài phía sau, anh đi về phía cửa hàng tiện lợi. Cô thở dài nhẹ nhõm, thân hình xụi lơ ra phía sau. Cô tựa lưng rồi nhắm mắt, đâu đó trong không khí vẫn thoang thoảng mùi hương của anh.

Cô không thể tưởng tượng được cảnh một ngày gặp lại anh trong hoàn cảnh như thế.

Anh ấy nói rằng mỗi năm anh đều đi tình nguyện, có phải là để tìm cô không?

Không, không. Đừng có đánh giá bản thân cao vậy, có lẽ anh đã quên từ lâu rồi.

Lúc trước cô đã không từ mà biệt, rõ ràng cô đã bỏ cuộc trước nhưng cuối cùng cô không thể buông tay.

Cô nghĩ mình thật sự đã quên, cho đến khi gặp lại, trái tim không kiềm chế được đập dữ dội.

Chiếc xe tắt máy, nhiệt độ duy nhất còn lại không đủ làm ấm cơ thể cô. Vì lạnh, nên toàn bộ má đều đỏ, cơ thể co lại thành quả bóng , mí mắt dần nặng.

Cánh cửa mở ra, một cơn gió lạnh thổi vào làm cô choàng tỉnh, người bên cạnh ngồi vào và đưa cố một túi nước ấm màu hồng .

Tay cô cứng đờ, giọng anh trầm thấp: “Giữ lấy nó, nếu không thì tay em sẽ bị nứt.”

Anh vẫn nhớ!

Cô nhìn túi sưởi, cũng không làm kiêu đưa tay đón lấy, thấp giọng nói:

“Cảm ơn.”

” Rốt cuộc cũng chịu nói chuyện với anh?”

Anh nâng mắt nhìn cô, cầm ly nước nóng đưa tới.

Tưởng Hân không biết có nên nhận hay không, cầm chặt túi sưởi hình con heo nhỏ, đầu heo bị cô cầm đến biến dạng.

Tay anh không hề buông xuống, cũng không nói một lời nào, chờ cô nhận ly nước.

”Không…không cần”.

Nhìn bàn tay cầm ly nước trước mặt, một bàn tay vô cùng quen thuộc. Làn da trắng mịn, thon dài, các khớp xương nổi rõ, trước kia cô nắm qua rất nhiều lần.

Lòng bàn tay Tưởng Hân ngứa ngáy, cô không chỉ muốn cầm ly nước mà còn muốn nắm chặt bàn tay kia.

Cửa xe bên ghế lái mở ra, lại một luồng gió theo vào, Trần Kỳ lên xe ngước nhìn về phía sau, vừa muốn nói chuyện liền nhìn thấy tư thế cứng đờ của hai người, không khỏi khó hiểu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH