Chương 27: Về nhà

trước
tiếp

Nghe thấy lời anh nói, cô thấp thỏm lo lắng,

“Không trói tôi nữa sao?”

“Em muốn bị anh trói hả?”

Tưởng Hân lắc đầu như trống bỏi, Kỷ Thừa ném còng sắt xuống rồi đi đến bên giường, chân sau quỳ gối ôm cô vào lòng.

“Vậy không trói nữa, ngày mai cùng anh về nhà một chuyến.”

“Không cần, về nhà anh làm gì, không muốn.”

“Mẹ anh em cũng đã gặp qua rồi, còn hỏi làm gì.” Anh cười, vén tóc nơi khóe mắt cô,

“Đương nhiên là muốn cùng em kết hôn rồi, Hân Hân anh chờ không kịp nữa, trong năm nay em phải kết hôn với anh.”

Cô mở to đôi mắt, mở miệng muốn nói lại thôi.

“Như thế nào? Hân Hân không muốn kết hôn cùng anh sao?” Anh bóp cằm cô, giọng điệu hơi chế nhạo.

Rõ ràng cực kỳ tức giận, nhưng nhìn thấy bộ dáng không dám lên tiếng của cô, ngay cả môi mềm mại cũng chu ra, tức giận cũng vơi đi rất nhiều.

” Cứ như vậy đi, ngày mai cùng anh về nhà, em muốn khi nào kết hôn cũng được nhưng phải trong năm nay, cho em chọn thời gian.”

Cô cuối cùng cũng không nói chuyện, đến ngay cả một câu đáp lại cũng không, Kỷ Thừa cố đè nén cảm xúc bực bội sắp bùng nổ xuống, Tưởng Hân dường như cảm nhận được sự tức giận của anh, cô dùng đầu cọ cọ vào ngực anh, nhẹ giọng nói, “Tôi đói bụng!”

Cơn nóng giận lập tức tiêu tan, anh đắp chăn cho cô, “Anh đi nấu cơm!”

Thật lâu trước kia cô đã biết gia đình Kỷ Thừa là gia đình đơn thân, cô có nghe nói qua anh là lấy họ của mẹ, bố anh mất vì làm việc quá sức. Nhưng anh chưa bao giờ nói cho cô biết nhà anh rất giàu.

Khu nhà giàu này khiến người ta phải líu lưỡi kinh ngạc, mới từ tiểu khu tiến vào đã có một loạt bảo an khiến cô trợn mắt há mồm, càng đi vào bên trong càng thấy nhiều căn biệt thự rộng lớn, ở giữa được ngăn cách bởi một con đường khá rộng, phân khu ngăn nắp, cây xanh hoàn mỹ.

Xe đậu ở cạnh bồn hoa bên ngoài, cánh cửa cổng biệt thự tự động mở ra, xung quanh là hàng cây xanh tươi tốt của vườn hoa tư nhân, tầm mắt cô bị thu hút bởi máy pha cà phê và lò nướng BBQ trong vườn, bồn hoa hồng bên cạnh đã chết khô.

Một con rắn lục đột nhiên xuất hiện ở trên thềm cửa khiến cô giật bắn mình, kết quả thấy anh dùng chân đạp nó rơi xuống mặt đất, cô lúc đó mới nhận ra đó là đồ chơi làm từ cao su.

” Tại sao lại có thứ như vậy ở đây?” Cô sợ tới mức cắn răng, Kỷ Thừa nhìn biểu cảm của cô nhịn không được phì cười.
“Là mẹ anh cố tình, có một số loài chim sẽ đến đây hót, bà cảm thấy phiền nên đặt nó ở đây.”

“Có thể hữu dụng sao?”

Rõ ràng:” Vô dụng.”

Vừa mở cửa, mùi khét lẹt liền xông vào mũi, Kỷ Khiết Kiều mặc tạp dề màu xanh từ trong bếp bước ra, bà ho khan vài tiếng, sau đó đi đến bên cửa sổ mở cửa, thấy hai người đi vào bà vui mừng vừa cởi tạp dề vừa đi về phía bọn họ.

“A Hân Hân! Có phải con tên là Hân Hân không?”

Bà kích động chạy tới nắm tay cô, nhiệt tình làm cô không biết phải làm thế nào.

” Là, là Tưởng Hân ạ.”

” Vậy kêu Hân Hân cho thân thiết nhé, lớn lên thật là đáng yêu, cô mà sinh con gái thì có phải tốt không, nhất định sẽ đáng yêu giống con.”

Bà rõ ràng là vừa thức dậy đã đi nấu cơm, tóc phía sau khá rối, bà nắm lấy tay cô không chịu buông như sợ con dâu của bà sẽ chạy mất vậy, Kỷ Thừa hỏi bà:” Mẹ sa thải dì Lưu rồi sao?”

Đó là người chuyên nấu cơm cho bà cũng như quản gia của nhà, Kỷ Khiết Kiều lắc đầu,

“Không có, mẹ cho dì ấy nghỉ một ngày, hôm qua ây ấy dạy mẹ làm vài món, nghĩ có thể làm thành công ai dè vừa phi tỏi mẹ đã làm cháy cả chảo.”

Anh ngẩng đầu hất cằm chỉ vào bếp ý bảo,

“Phòng bếp cũng sắp cháy luôn rồi!”

Bên trong, những làn khói đen cuồn cuộn bay ra, Kỷ Khiết Kiều trừng lớn đôi mắt kinh hô, vội vàng xoay người chạy vào bếp.

Tưởng Hân nhẹ nhàng thở ra, nhỏ giọng hỏi một câu:”Có phải dì không biết nấu cơm không?”

“Đâu chỉ sẽ không.” Bà ấy nấu cơm chính là tai hoạ, không biết lấy dũng khí từ đâu mà còn dám vào bếp nấu ăn.

Cuối cũng anh cũng phải vào nấu cơm, Kỷ Khiết Kiều thấy được cơ hội liền giữ chặt Tưởng Hân nắm tay cô tới hoa viên, mặc dù bà không biết nấu ăn nhưng tay nghề pha trà đặc biệt có năng khiếu, nhất định phải làm cho cô uống thử.

Rồi bà kể về những chuyện khi còn nhỏ của Kỷ Thừa cho cô nghe.

Bởi vì bà không biết nấu ăn, chỉ có thể cho Kỷ Thừa ăn đồ ăn ở ngoài nhưng lại muốn anh phát triển tốt, vì vậy mới bảo anh là không biết nấu ăn sẽ không cưới được vợ.

“Kết quả thằng nhóc kia liền học nấu ăn thật, đặc biệt là thời điểm hai đứa quen nhau, mỗi ngày đều mua rất nhiều nguyên liệu về nghiên cứu, rồi nấu thử cho cô nếm hương vị, đứa bé này khi còn nhỏ thật đơn thuần biết bao!”

Tưởng Hân không nhịn được bật cười.

Kỷ Khiết Kiều nói đời này bà chỉ có hai nguyện vọng, thứ nhất là có một gia đình trọn vẹn, thứ hai là sinh được một đứa con gái.

Nhưng thực đáng tiếc hai nguyện vọng đó đều không thực hiện được.

“Thế nhưng bây giờ cô lại cảm thấy một trong hai nguyện vọng của mình sắp thành sự thật.”

Bà nắm chặt bàn tay nhỏ của cô, kéo qua rồi lấy từ trong túi áo ra một chiếc vòng ngọc, ý định muốn đeo cho cô.

Tưởng Hân theo bản năng tránh né:”Dì à, không được đâu.”

“Sao lại không được? Con là con dâu cô, về sau làm con gái cô có được không, nguyện vọng của cô thật đơn giản, chính là hy vọng có một cô con gái đáng yêu như con, mỗi ngày sẽ trang điểm mặc quần áo cho nó như tiểu công chúa vậy.”

Ý cười khóe mắt bà càng đậm, ánh mắt hiền từ đem vòng tay đeo vào cổ tay non mịn của cô,

“Hân Hân con thật sự rất đáng yêu, hy vọng có một ngày có thể nghe được con kêu một tiếng mẹ.”

Hốc mắt cô bỗng dưng đỏ lên, cô cũng không biết tại sao, có lẽ là do từ này cô rất lâu rồi chưa gọi qua.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH